Cụm từ “trở cờ’ chỉ những người có lối sống ích kỷ vì lợi ích cá nhân, thiếu bản lĩnh, cơ hội chính trị, nhu nhược, không còn liêm sỉ, sẵn sàng bôi tro, trát trấu, thậm chí tự tát thẳng vào mặt mình nếu thấy có lợi ích trước mắt.
Ở những con
người này thường có một đặc điểm chung là vì quyền lợi cá nhân, họ sẵn sàng
xuyên tạc sự thật; phê phán, suy diễn, nhìn nhận sai lệch về tình hình đất nước,
thậm chí còn ngang nhiên ra mặt chống phá, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc.
Một trong những biểu hiện dễ nhận biết nhất ở những con người này là từ lời nói
đến hành động đều quay ngoắt 1800, phủ nhận sạch trơn toàn bộ sự
nghiệp, thành quả cách mạng của nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng, phụ họa với
những thế lực phản động và có hành vi gây hại cho đất nước. Nguy hiểm hơn là từ
hành động “trở cờ” được nói, viết ra bởi một số đối tượng vốn có chút ít công
lao, uy tín trong xã hội nhưng lại là những kẻ cơ hội, bất mãn, “tự diễn biến”,
“tự chuyển hóa” dẫn đến nguy cơ làm tăng sự nghi kỵ trong quần chúng, làm suy
giảm niềm tin của nhân dân vào Đảng, chế độ…
Nghị quyết
Trung ương 4, khóa XII về xây dựng, chỉnh đốn Đảng đã đúc kết và chỉ rõ bản chất
của những kẻ “trở cờ” phổ biến nhất hiện nay là cố tình: “Nói và viết không
đúng với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nói
không đi đôi với làm; hứa nhiều làm ít; nói một đằng, làm một nẻo; nói trong hội
nghị khác, nói ngoài hội nghị khác; nói và làm không nhất quán giữa khi đương
chức với lúc về nghỉ hưu”. Điều đáng buồn là chưa khi nào cụm từ này lại được sử
dụng nhiều như những năm gần đây, nhất là trên lĩnh vực báo chí và các trang mạng
xã hội. Nguyên nhân của tình trạng nêu trên có thể khẳng định rằng, đó là kết
quả của quá trình “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” của cá nhân và thường bắt đầu
từ những bất mãn cá nhân rồi từ đó đi đến từ bỏ lý tưởng, mục tiêu cách mạng,
cuối cùng là phản bội dân tộc, Tổ quốc và nhân dân.
Điển hình
trong danh sách đen này phải kể đến Nguyễn Đình Cống, Nguyễn Quang A, Chu Hảo,
Nguyên Ngọc, Bùi Tín, Phạm Đình Trọng, Trần Đức Anh Sơn, Lê Hữu Thuận, Bùi Tiến
Lợi, Phạm Trần, Nguyễn Văn Phước, Mạc Văn Trang, Đặng Xương Hùng… Những người
này từng là cán bộ, đảng viên, được học tập, đào tạo bài bản trong môi trường
xã hội chủ nghĩa, thụ hưởng những ưu đãi của chế độ. Trong thực tế, họ từng ít
nhiều có ảnh hưởng đến xã hội do những đóng góp được công chúng biết đến. Thậm
chí có người trong chiến tranh đi theo cách mạng, bằng vốn kiến thức và tài
năng của mình đã cho ra đời những tác phẩm nghệ thuật, văn học và những bài báo
nổi tiếng, có ý nghĩa ca ngợi và giáo dục, động viên tinh thần lao động, chiến
đấu của nhân dân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược. Nguyên Ngọc, Phạm
Đình Trọng, Bùi Tín, Chu Hảo… là những kẻ trong số đó.
Thế nhưng,
chỉ vì những lý do, động cơ cá nhân, một số cây bút không giữ vững lập trường,
tư tưởng, con đường mà mình đã tin và đi theo. Họ dần dần ngả bút, có lời nói,
hành động và cho ra đời những “đứa con tinh thần” quái thai với nội dung đi ngược
lại con đường cách mạng của dân tộc. Họ tự tách mình ra khỏi dòng thời cuộc, rồi
từ bỏ, phỉ báng chính con đường mình đã lăn lộn gần cả cuộc đời. Và điều nguy hại
nhất là họ dùng sự ảnh hưởng về tên tuổi trong quá khứ để “bắn” vào hiện tại bằng
những bài viết, tác phẩm gây nguy hại cho quốc gia, dân tộc. Cụ thể là Chu Hảo
đã tham gia ký vào các thư ngỏ và có nhiều bài viết đòi bỏ Điều 4 của Hiến pháp
khẳng định vai trò, vị trí lãnh đạo của Đảng đối với xã hội. Chưa hết, ông ta
còn lộng ngôn đưa ra cái gọi là yêu cầu đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập
và đòi phi chính trị lực lượng vũ trang…
Hay như Bùi
Tín, y từng là sĩ quan cao cấp của quân đội, là một nhà báo có tiếng trong làng
báo chí cách mạng Việt Nam. Bùi Tín trở thành kẻ bất đồng chính kiến ngay sau
chính biến ở Liên Xô. Còn với Nguyễn Đình Cống từng là giáo sư, tiến sĩ, nhà
giáo nhân dân, nhưng sau khi về hưu ông đã “trở cờ”, quay lại chống phá bằng những
bài viết xuyên tạc lịch sử và nói xấu Đảng, Nhà nước trên internet và mạng xã hội.
Bằng chứng là trong bài viết đăng trên facebook cá nhân ngày 27-3-2019 với chủ
đề: “Bàn về Đảng cầm quyền”, ông ta đã công khai đòi: “Đảng phải từ bỏ chủ
nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; Đảng phải từ bỏ vai trò lãnh đạo xã hội”.
Còn với
Nguyên Ngọc, ông ta đã từng là một nhà văn nổi tiếng. Hiện nay, ông ta đã trở
thành nhà văn đầy tai tiếng vì tư tưởng cũng như hành động “ngược dòng”, “trở cờ”.
Có thể khẳng định rằng, Nguyên Ngọc đã đạt tới tận cùng của sự phản trắc. Bằng
chứng là ông ta đã từng viết ra những lời cực kỳ bỉ ổi rằng: “Trong chiến
tranh, chúng ta đã nhìn sai về sự xâm lược, sự căm thù giặc và đó là điều
“không bình thường””. Thậm chí ông ta còn phát ra những âm thanh vô cùng dơ bẩn,
rằng: Trong giảng dạy lịch sử, không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì
như vậy lịch sử sẽ bị chính trị hóa và cũng không nên ca ngợi các Bà mẹ Việt
Nam anh hùng quá, vì như thế sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính Việt Nam cộng hòa…
Những lời này thì chỉ có thể phát ra từ những kẻ “trở cờ” hay những kẻ là cháu,
chắt, chút, chít đích trưởng của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Hoàng Văn Hoan
mà thôi.
Vẫn biết hiện
tượng “trở cờ” chỉ là cá biệt, nhưng nó đã và đang gây bức xúc lớn trong xã hội.
Để ngăn chặn hiện tượng này, trước hết phải bắt đầu từ sự tự giác, tự tu dưỡng,
rèn luyện của mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là từ những người làm công tác quản
lý. Vì Đảng có trong sạch, vững mạnh hay không phụ thuộc vào việc phòng, chống
căn bệnh “trở cờ”. Lịch sử luôn công bằng, nhân dân luôn sáng suốt, vậy đừng ai
quên rằng, những kẻ tráo trở, vong ân bội nghĩa, “rước voi về giày mả tổ” xưa
nay đều có kết cục là tận cùng của sự nhục nhã./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét