NHỮNG “ĐỘC CHIÊU” CHỈ CÓ TRONG
CHIẾN TRANH DU KÍCH VIỆT NAM
Sự sáng tạo, đỉnh cao của nghệ thuật
đánh du kích có lẽ là cái giàn thun bắn lựu đạn, đơn giản và hiệu quả. Ông Tư
Bốn (tên gọi thân mật của Trung tướng Nguyễn Việt Thành, nguyên Giám đốc Công
an Tiền Giang) kể lại:
"Cái giàn thun bắn lựu đạn là
do sáng kiến của tôi và tôi là người sử dụng giàn thun khá hiệu quả, không chỉ
bắn xa ngoài 300m mà còn bắn rất chính xác. Coi vậy chớ theo thời gian lịch sử,
giàn thun bắn lựu đạn đã đi vào huyền thoại với những cái tên gọi khá mỹ miều
tôi từng được nghe: Nào là "pháo hãm thanh", "cối tự hành",
"nỏ thần thời chống Mỹ", kể cũng không có gì cường điệu.
Tôi còn nhớ một hôm, chú Chín Hải
(Lê Văn Phẩm, nguyên Phó Bí thư Khu ủy Khu 8, nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Mỹ
Tho) đi họp về, có nói nơi nào đó bắn lựu đạn bằng cái ná thun và biểu tôi làm
thử. Từ đó, hình ảnh cái giàn thun bắn lựu đạn cứ thoắt ẩn, thoắt hiện trong
đầu. Cái ná thun thì hồi nhỏ, tôi "rành sáu câu" nhưng tìm đâu ra dây
cao su cho giàn thun này bây giờ? Cái bao da may bao lớn? Thân ná chọn loại gỗ
gì, cỡ cùm chân hay bắp vế? Không phải chuyện đùa, thao tác nửa chừng mà đứt
dây, gãy ná là "bỏ mẹ".
Chuyện cái giàn thun bắn lựu đạn dài
dòng lắm! Tóm lại, trong cái khó ló cái khôn, những giây phút hiếm hoi ngã mình
trên cánh võng, bất chợt tôi đã nghĩ ra. Có ai ngờ rằng, cái cọng dây thun nhỏ
xíu thường dùng buộc các bịch mũ đựng hàng, buộc bịch đựng nước ngọt đã làm cho
bọn Mỹ-ngụy thất điên, bát đảo. Một cây làm chẳng nên non! Từng sợi thun nhỏ
được kết với nhau thành từng sợi cỡ ngón tay; từng sợi thun cỡ ngón tay lại
được bện xoắn với nhau thành từng sợi cỡ cùm tay, bắp tay. Giữa hai sợi thun đã
được bện xoắn nhiều lần, có một cái bao da dùng để đựng quả lựu đạn. Thân ná là
hai thân cây cỡ bắp đùi rời nhau, cơ động dễ dàng, tiện lợi hơn khi sử dụng cây
tại chỗ. Năm lần bảy lượt, làm tới làm lui, cuối cùng cái giàn thun bắn lựu đạn
cũng hoàn thành.
Lại lao vào tập bắn! Nhiêu khê lắm,
khó khăn không kém gì khi làm cái giàn thun. Tập bắn thẳng đến tập bắn cầu
vồng; tập bắn xa, bắn gần; tập bắn sao cho lựu đạn vừa chạm đất là nổ, thậm chí
còn cho nó nổ chụp từ trên không xuống. Thuần thục rồi mà khi vào bắn thật, đã
xảy ra một số trường hợp đứt dây thun, gãy giàn, lựu đạn rơi tại chỗ "chạy
thấy mẹ".
Nói vậy thôi, chớ giàn thun bắn lựu
đạn đã phát huy hiệu quả chiến đấu rất cao. Bọn địch kinh hoàng vì bất ngờ lựu
đạn từ trên trời rơi xuống, không biết đằng nào mà đối phó. Bằng cách sử dụng
lựu đạn gài, chốt chặn đường tiến quân của địch; bằng cách gài lựu đạn chặn
trước chặn sau; gài trên bờ, gài dưới mương và dùng giàn thun bắn lựu đạn vào
đội hình địch khi chúng co cụm, chúng tôi đã gây cho địch nhiều tổn thất nặng
nề!".
Trầm ngâm một chút, ông nói tiếp:
"Sau Hiệp định Pari, địch không những không chấp hành nghiêm chỉnh mà còn
xua quân thực hiện kế hoạch "cắm cờ giành dân, lấn đất", "phá
thế da beo", "tràn ngập lãnh thổ". Lấn chiếm tới đâu, chúng cho
đóng đồn, bót tới đó. Không đủ sức đánh bức hàng, chúng tôi đã dùng giàn thun
bắn lựu đạn đánh bức rút hàng loạt đồn, bót địch. Quan sát thấy địch nổi lửa
nấu cơm là chúng tôi dùng "pháo hãm thanh" bắn vào đồn vài quả lựu
đạn. Bắn ngày này qua ngày khác, không theo một quy luật nào. Khi thì chỉ cách
nhau vài ba phút bắn vài ba quả, khi cách nhau một vài tiếng đồng hồ bắn thêm
mấy quả nữa.
Bị đói, bị thương, bọn địch la khóc
rần trời, còn tinh thần thì hoang mang, lo sợ cực độ. Bởi, bắn lựu đạn bằng
giàn thun không nghe tiếng "đề pa", không nghe tiếng rít; bỗng dưng
lựu đạn từ trên trời rơi xuống nổ cái oành! Không biết lúc nào mà trốn tránh,
không có cách gì để đối phó. Cuối cùng, địch đành phải bỏ đồn tháo chạy"…
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét