Trong
lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có lẽ bà là trường hợp duy nhất cải nam
trang đi đánh giặc. Từ một cô gái xinh đẹp, da trắng, tóc đen dài, bà phơi nắng,
cắt tóc như con trai, gào thét cho vỡ giọng để có tiếng nói được ồm ồm như đàn
ông…
Sinh
ra trong một gia đình khá giả ở huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang, Trần Thị
Quang Mẫn được ba má cho ra tỉnh học trường tư thục. Khi đó, không ưa người
Pháp, bà ghét luôn ngôn ngữ của họ nên không tha thiết với việc học lắm. Học hết
lớp Nhứt, bà và người em về quê làm ruộng. Bà thường ra đồng thả trâu, bò, bày
trò chơi trận giả với đám con nít xung quanh. Tính tình khảng khái như con
trai, bà mê đọc sách sử, mê Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trung Trực,
Phan Bội Châu…
Là
phận gái nhưng trong bà luôn day dứt một điều. Đất nước bị xâm lược, đang cần
người trẻ nhưng anh chị em bà không ai ra giúp nước. Ông ngoại bà vốn là người
của Nguyễn Trung Trực, bị giặc Pháp giam cầm 18 năm ngoài Côn Đảo, các cậu bà
hy sinh vì đất nước… Biết tính cha vốn không thích tham gia chính sự, bà “nhỏ
to” với người em gái kế, hai chị em cắt máu ăn thề và lên kế hoạch trốn nhà
theo kháng chiến. Ngón áp út bên tay trái của bà giờ vẫn còn hằn vết sẹo cắt
máu ăn thề. Mặc cho gia đình ngăn cản nhưng trước sau như một, thấy không lay
chuyển được ý định của con gái, ông mang hết quần áo hai cô ra đốt và đuổi hai
chị em đi. Người mẹ vừa khóc vừa chạy theo dúi cho bà mấy đồng bạc và xấp vải
xô có sẵn trong nhà. Đến bây giờ bà vẫn còn nhớ như in lời mẹ dặn: “Hai chị em
con đi phải cho thành danh. Nếu không thành hay hư hèn gì thì đừng có vác mặt về
nhà, xấu hổ cha mẹ lắm”.
BẠI
LỘ Trước khi giả trai, gia đình bà có hứa hẹn gả bà cho một chàng trai ở huyện
Phú Quốc. Hai người cũng qua lại thăm viếng vài lần. Từ ngày bà cải thành nam
giới đi cách mạng, anh con trai tên Nguyễn Văn Bé đang đi bộ đội ở Tiểu đoàn
4010 tới lui không thấy, điều tra biết được bà đang ở Trung đoàn 124. Sau nhiều
lần ông dò hỏi, thắc mắc, cuối cùng sự việc của bà bị bại lộ. “Anh” Trần Quang
Mẫn trở lại là chị Trần Thị Quang Mẫn. Cả Trung đoàn bật ngửa vì trong suốt năm
năm trời, không ai phát hiện ra chuyện “động trời” này. Sau đó, đơn vị đứng ra
tổ chức đám cưới cho hai người. Lúc này, bà lên chức Đại đội trưởng Trung đoàn
124, ông giữ chức Đại đội phó. Năm 1952, ông hy sinh, để lại đứa con trai mới bốn
ngày tuổi lại cho bà. Mười tuổi, con trai bà tiếp bước cha mẹ đi bộ đội, 15 tuổi
người con trai duy nhất của ông bà hy sinh…
GIAI
THOẠI Có một giai thoại mà những người lính khi đó truyền nhau mãi. Vào năm
1974, trong một đợt hành quân, bà đã dùng dao rạch bụng cứu sống một đứa bé khi
người mẹ bị bom dội chết. Nghe tôi hỏi, bà chỉ tay lên tấm ảnh một người phụ nữ
đang cười rạng rỡ bên đứa con trai bảo: “Nó đó!”.
Lúc
đó, bà là Tiểu đoàn trưởng. Gặp đợt oanh kích của giặc, cả tiểu đoàn chui hầm
tránh bom. Khi chui ra khỏi hầm, bà phát hiện một người phụ nữ mang thai gần đến
ngày sinh bị trúng bom đã tắt thở. Thấy thai nhi chòi đạp dữ dội, không chần chừ
bà móc con dao găm nhỏ luôn mang sẵn bên mình rạch bụng người mẹ cứu đứa con.
Không đành lòng mang đứa nhỏ đi cho, bà gởi người quen gần đó nuôi vài tháng rồi
nhận lại đứa bé gái nuôi dưỡng đến ngày hôm nay.
Cô
gái được bà đặt tên là Ngọc Hân, tốt nghiệp Đại học, hiện đang làm ở Ngân hàng
Công thương tại TP.HCM. Vì việc học của con gái, bà đã bán nhà ở Kiên Giang,
lên TP.HCM mua nhà sinh sống từ năm 1993 tại quận Tân Bình. Bà
được Nhà Nước phong tặng nhiều Huân chương và danh hiệu cao quý: Huân chương
chiến công, Huân chương kháng chiến, Huân chương Độc lập… và Bà mẹ Việt Nam anh
hùng trong đợt đầu tiên. Năm 1967, cùng với chị Út Tịch, bà được phong tặng
danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang.
Tháng
4/1967, bà được ra Hà Nội gặp Bác Hồ, được Bác ưu ái tặng cho bà khẩu súng K54
làm kỷ niệm. Cuộc đời bà đã được nhà văn Bùi Hiển viết thành quyển sách “Cuộc đời
tôi”. Bà suy nghĩ đơn giản rằng: “Hồi đó đi đánh giặc để giải phóng đất nước,
mong cho đồng bào mình được sống trong cảnh thanh bình. Giờ ước nguyện đã thành
sự thật, so với nhiều người khác, tôi may mắn còn sống đến ngày hôm nay. Đối với
tôi như vậy đã mãn nguyện lắm rồi” St
PQ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét