Lấy mục tiêu giữ vững độc lập, thống nhất của Tổ quốc, vì dân giầu, nước
mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh làm điểm tương đồng để gắn bó đồng bào các
dân tộc, tôn giáo, các tầng lớp nhân dân trong nước và người Việt Nam định cư ở
nước ngoài.
Lấy mục tiêu xây dựng một
nước Việt Nam hòa bình, độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, dân giàu, nước
mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh làm điểm tương đồng để gắn bó đồng bào các
dân tộc, các tôn giáo, các tầng lớp nhân dân ở trong nước và người Việt Nam
định cư ở nước ngoài. Đây chính là mẫu số chung để kết dính “mọi con dân nước
Việt”. Mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam
hòa bình, độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, dân giàu, nước mạnh, dân chủ,
công bằng, văn minh là ước vọng ngàn đời của mọi người Việt Nam yêu nước,
thương nòi. Yêu nước, đoàn kết cùng nhau xây dựng và bảo vệ đất nước đã trở
thành lẽ sống của cả dân tộc, của mọi người mang trong mình dòng máu con Lạc,
cháu Hồng. Đây cũng là hoài bão, là ham muốn tột bậc của Chủ tịch
Hồ Chí Minh: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước
ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm
ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”[1].
Đây cũng là điều mong muốn cuối cùng của Hồ Chủ tịch được ghi trong Di chúc
trước lúc Người đi xa: “Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu xây dựng một
nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh và góp phần
xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới”[2].
Xóa bỏ mặc cảm, định kiến về quá
khứ, thành phần giai cấp, chấp nhận những điểm khác nhau không trái với lợi ích
chung của dân tộc; đề cao tinh thần dân tộc, truyền thống nhân nghĩa, khoan
dung..., để tập hợp mọi người vào mặt trận chung, tăng cường đồng thuận xã hội.
Nước ta là nước có nhiều dân tộc, nhiều tôn giáo, tín ngưỡng và có một
bộ phận không nhỏ người Việt Nam định cư ở nước ngoài. Nhân dân ta đã từng trải
qua hơn một phần ba thế kỷ buộc phải cầm súng chống thực dân, đế quốc. Đất nước
cũng đã từng tạm thời bị chia cắt làm hai miền. Tuy đất nước đã thống
nhất được hơn ba mươi năm, nhưng những mặc cảm, những khoảng cách còn lại ở nơi
này, nơi khác thậm chí trong một số gia đình, nhất là ở các tỉnh phía Nam,
trong một bộ phận đồng bào có đạo và đồng bào ta định cư ở nước ngoài vẫn còn
tồn tại với những mức độ khác nhau. Mặt khác, chấp nhận phát triển kinh tế
nhiều thành phần theo cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa cũng có
nghĩa là chấp nhận thu nhập khác nhau, mức sống, lối sống không như nhau và
chấp nhận sự tồn tại những lợi ích khác nhau giữa các giai tầng xã hội. Vì vậy,
đại đoàn kết toàn dân tộc phải dưạ trên cơ sở giải quyết hài hòa quan hệ lợi
ích giữa các thành viên trong xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét