Đức và tài là hai tiêu chuẩn cơ bản để đánh giá một con người và trở thành mục tiêu phấn đấu rèn luyện tu dưỡng của thanh niên.
Đức và tài là hai tiêu chuẩn cơ bản để đánh giá một con người và trở thành mục tiêu phấn đấu rèn luyện tu dưỡng của thanh niên. Khi bàn về mối quan hệ giữa đức và tài, trong một. cuộc nói chuyện với học sinh, Bác Hồ đã phát biểu: "Có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”
Vậy thế nào là đức, tài và mối quan hệ giữa đức và tài như thế
nào?
Tài là tài năng trí tuệ được biểu hiện ở trình độ học vấn, năng
lực tiếp thu và sáng tạo khoa học công nghệ, có trình độ nghề nghiệp cao, là
những lao động trí óc hoặc chân tay gỏi, những nhà khoa học có tài năng, nhà
quản lý, kinh doanh thành thạo. Tài cũng là sự hiểu biết sâu sắc về lý thuyết
và kỹ năng thao tác thực hành điêu luyện. Tùy theo từng nghề nghiệp chuyên môn,
cái tài của mỗi người được thể hiện một cách cụ thể nhưng suy cho cùng “tài”
được đánh giá ở năng suất và hiệu quả của công việc.
Đức là đạo đức, phẩm chất, nhân cách của mỗi người được biểu
hiện cụ thể trong cuộc sống với nhiều mối quan hệ khác nhau. Trước hết, đạo đức
được thể hiện sinh động trong đời sống hàng ngày, đó là lòng hiếu thảo với cha
mẹ, đạo nghĩa với thầy giáo, cô giáo, hết lòng vì bạn bè, thương yêu mọi người.
Đạo đức trong thời đại chúng ta gắn liền với lợi ích chung của dân tộc, của
cách mạng. Đạo đức cách mạng được xây dựng trên cơ sở của một lý tưởng sống đẹp
đẽ “vì lợi ích chung của Đảng, của cách mạng, của giai cấp, của dân tộc và của
loài người mà không ngần ngại hi sinh tất cả lợi ích riêng của cá nhân mình.
Khi cần thì sẵn sàng hi sinh cả tính mạng của mình cũng không tiếc. Đó là biểu
hiệu rất rõ rệt, rất cao quý của đạo đức cách mạng”. (Bác Hồ)
Cuộc đời của Bác Hồ là tấm gương sáng chói về đạo đức cách mạng
để tất cả chúng ta noi theo. Cả cuộc đời Bác đã chiến đấu và hi sinh vì lợi ích
của nhân dân, Bác chỉ có ham muốn duy nhất, ham muốn tột bậc là làm sao cho
“nước ta được hoàn toàn độc lập, nhân dân ta hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng
có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành’’ (Trả lời các nhà báo - Tháng 1 năm
1946.)
Người là hiện thân của những đạo đức, phẩm chất cách mạng cao
quý đồng thời nêu cao tấm gương sáng về ý chí nghị lực tự học hỏi để không
ngừng trau dồi tài năng nhằm phục vụ tốt cho yêu cầu của cách mạng.
Đối với thế hệ trẻ, Bác thường xuyên quan tâm, giáo dục. Trong
lời căn dặn với toàn Đảng, -toàn dân trước lúc đi xa “là việc chăm lo giáo dục
thế hệ trẻ”. Đảng cần chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ
thành những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa “hồng” vừa “chuyên” (Di
chúc). “Hồng”, “chuyên” tức là đức và tài. Đức, tài có những biểu hiện cụ thể
và riêng biệt đồng thời có mối quan hệ khăng khít làm nên giá trị của mỗi con
người. Có tài đồng thời phải có đức và ngược lại, nếu thiếu một trong hai tiêu
chuẩn đó con người trở nên “què quặt”, phiến diện, không giúp ích gì cho xã
hội, thậm chí còn gây nên những hậu quả xấu.
“Có tài mà không có đức là người vô dụng”, bởi lẽ người có tài
nàng mà thiếu đạo đức thì tài năng đó không phục vụ cho một mục đích cao cả,
tài năng đó trở thành vô dụng, phí hoài. Có khi tài năng đó lại sử dụng vì
những mưu đồ cá nhân ích kỉ, đen tối thì cái tài đó không những vô dụng mà còn
đi ngược lại lợi ích của tập thể, của nhàn dân. Cái “tài” đó thật là tai hại!
Người có tài mà không chịu rèn luyện đạo đức sẽ tách mình ra khỏi tập thể, tự
cao tự phụ, coi khinh tập thể và tất yếu sẽ dẫn đến những sai lầm và tội lỗi.
Vì vậy, đạo đức là nền tảng của tài năng, tài năng thật sự có nghĩa khi nó được
hình thành và phát triển trên một cơ sở lý tưởng trong sáng, đẹp đẽ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét