Sau khi quân Giải phóng miền Nam Việt Nam rút khỏi Huế, để che giấu thất bại của mình cũng như bôi nhọ hình ảnh quân Giải phóng, Mỹ nguỵ và truyền thông phương Tây đã vẽ lên cái gọi là "thảm sát Huế 1968".
Theo các thông tin do Mỹ và VNCH đưa ra, trong 22 địa điểm tìm
được các mồ chôn tập thể, người ta đếm được 2.326 sọ người. Sau tết, các gia
đình kê khai có người chết hoặc mất tích là 4.000 gia đình. Chính quyền Việt
Nam Cộng Hòa thì đưa ra danh sách 4.062 nạn nhân được họ xác định là đã bị mất
tích, bắt cóc hoặc bị giết. Theo các báo cáo của Việt Nam Cộng Hòa, nhiều thi
thể được tìm thấy ở tư thế bị trói buộc, bị tra tấn và đôi khi bị chôn sống.
Nhờ những "món nghề truyền thông" đã thành thương hiệu
(tương tự như sự kiện nước mắt Đức Mẹ Maria 1954 đưa tới sự kiện 2 triệu người
di cư vào Nam), Mỹ đã khiến cả thế giới tin rằng Việt Cộng là thủ phạm đứng sau
vụ thảm sát ở Huế. Đến mức, tới ngày 30/4/1975, hàng triệu người miền Nam đã
phải di cư sang nước ngoài vì tin rằng sẽ có cuộc "tắm máu" nếu Việt
Cộng chiếm được miền Nam. Nhưng sự thật đâu phải như vậy!
Từ những bài học kinh nghiệm xương máu đó nên Chính phủ Việt Nam
tỏ ra cực kỳ thận trọng với thông tin về những cuộc thảm sát mà Mỹ và phương
Tây đang cáo buộc Nga ở Ucraina. Việt Nam không ủng hộ bất cứ hành vi vi phạm
nhân quyền nào nhưng tất cả thông tin đưa ra phải được đánh giá, xem xét kỹ
lưỡng, chứ không phải là thông tin 1 chiều, thiếu chứng cứ như hiện nay.
Bởi lẽ, đơn giản vì chúng tôi cũng là nạn nhân, từng bị Mỹ vu
cáo rất nhiều trong suốt 20 năm chiến tranh. Nên đừng đòi hỏi Việt Nam phải tin
lời cáo buộc của Mỹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét