Thứ Tư, 6 tháng 4, 2022

VIỆT NAM: MUỐN YÊN ỔN NHƯNG VẪN BỊ RÉO TÊN!

         Tờ The Hill, tờ báo chính trị độc lập lớn nhất Hoa Kỳ, đăng tải bài viết: "Ukraine is Putin's Vietnam" - có nghĩa là Ukraine sẽ trở thành Việt Nam của Putin. Nội dung bài viết nói về những sự trùng khớp giữa cuộc chiến ở Ukraine với cuộc chiến ở Việt Nam và cho rằng "Ukraine sẽ không thất bại". 

Với tôi điều giống nhau duy nhất giữa Ukraine hôm nay và Việt Nam của ngày trước đó là sự có mặt của Hoa Kỳ. Chính Hoa Kỳ chứ không phải kẻ nào khác, chúng đang sử dụng chiêu bài dùng người Ukraine trị người Ukraine như khi xưa chúng dùng người Việt trị người Việt. 

 Đầu tiên, chúng dùng tiền bạc, chiêu bài dân chủ mua chuộc những kẻ trong nước, nước ngoài kích động, gây rối, bạo loạn, nếu các lãnh đạo đất nước không vững vàng, nhân dân không đoàn kết đồng lòng với những người đứng đầu đất nước. Đất nước sẽ bị chao đảo, chính phủ sẽ bị lật đổ, điều này đã xảy ra với Ukraine năm 2014. Sau đó chúng sẽ đứng sau lập ra một chính quyền tay sai, phục vụ cho mưu đồ thôn tính đất nước biến Ukraine từ một nước độc lập thành một nước chư hầu, phụ thuộc cả về kinh tế lẫn chính trị, quân sự. ( Hiện tại chúng cũng đang ngấm ngầm vận hành chiêu trò này tại Việt Nam và các nước khác)

Chính phủ Ukraine hiện thời về bản chất tồn tại vận hành chính là phiên bản hiện đại hơn của ngụy quyền VNCH tại Việt Nam trước năm 1975.

Một mặt cái chính phủ tay sai này giúp mẫu quốc Hoa kỳ và đồng minh vơ vét tài nguyên, một mặt bơm tiền, vũ khí cho bọn cầm quyền chúng lập ra đàn áp nhân dân những người dám đứng lên phản kháng, chống lại cái chính phủ tay sai ở nước sở tại, sau đấy những khoản chúng cung cấp cho bọn tay sai ấy chúng tính là nợ vay, vay thì phải trả, trả thì bọn ngụy quyền vô dụng kia lấy gì ra trả nếu không vơ vét, bóc lột của chính nhân dân, những người bị đàn áp, một cổ mấy cái thòng lọng.

Hoa kỳ và đồng minh đã, đang đẩy đất nước Ukraine vào chia cắt, nồi da nấu thịt (8 năm Đông, Tây đánh nhau khiến gần 100.000 người  Ukraine thương, vong), như cái cách mà Hoa Kỳ sử dụng ở Việt Nam trong những năm bọn chúng tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược đất nước chúng ta. 

Đẩy những người cùng chung quốc tịch màu da phải cầm vũ khí chĩa vào nhau, sau đó chúng với chiêu bài hỗ trợ đồng minh là cái chính quyền ngụy chúng lập ra kia, ngang nhiên tiến quân vào và làm gì chúng muốn. 

Đó là những nét tương đồng giữa Ukraine và Việt Nam tôi nhận thấy, bài báo kia của Hoa Kỳ đang cố tình tẩy trắng, đánh tráo khái niệm về bản chất cuộc chiến tranh xâm lược của Hoa Kỳ tại Việt Nam trái ngược hoàn toàn với chiến  dịch quân sự của Nga đang tiến hành tại Ukraine, còn những nét tương đồng giữa cái chính phủ Ukraine ngày nay và Khmer Đỏ những năm cuối 1970 của Campuchia tôi đã đăng tải nhiều bài phân tích về vấn đề này, nên hôm nay xin thôi không nhắc lại. 

Khái quát vài nét giữa Nga của năm 2022 và Việt Nam của năm 1979. Tôi chỉ nói đơn giản thế này, những năm cuối 1970 Hoa kỳ, Trung Quốc cấu kết dùng mọi cách mua chuộc, biến chính quyền Khmer Đỏ từ một chính thể cầm quyền tại Campuchia trở thành  tay sai đắc lực cho chúng gây hấn, khiêu khích Việt Nam nhằm làm cho Việt Nam suy kiệt hoàn toàn, dễ bề cho chúng một lần nữa chia nhau cắn xé, chia chác nước ta.

Từ những năm 1973 Khmer Đỏ tại Campuchia kích động Việt Nam bằng chiêu trò phủ nhận sự giúp đỡ của Việt Nam trong cuộc chiến giúp Khmer Đỏ giành chính quyền năm1963, phản bội lại chế độ Cộng sản, khiêu khích biên giới, tàn sát những người dân Việt Nam sinh sống tại Campuchia hoặc những người dân Việt Nam tại các làng mạc giáp biên giới Campuchia, giúp Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn phân tán lực lượng của Quân đội nhân dân Việt Nam và Mặt trận giải phóng quân miền Nam Việt Nam, chúng ta khi ấy một mặt vừa lo đối phó với quân Mỹ ngụy, mặt khác vừa lo đối phó với quân Khmer Đỏ quấy phá tại các vùng giải phóng của ta giáp biên giới Campuchia.

Sau đó khi Việt Nam giải phóng thống nhất được 2 miền nam, bắc thì ngay sau đó sự  các hoạt động của Khmer Đỏ nhằm vào Việt Nam càng trắng trợn hơn, đỉnh điểm vào những ngày tháng 1975, 1976, 1977, 1978 khi chúng ta vừa giải phóng đang lo ổn định, chúng đã kéo quân sang tàn sát rất nhiều người Việt Nam, giết hại cả chính người dân Campuchia hòng đổ vấy tội ác cho Việt Nam.

Chúng ta đã nhẫn nhịn, dùng mọi cách mềm mỏng, ngoại giao, chính trị nhưng không có kết quả, khi tội ác của Khmer Đỏ với dân thường Việt Nam, với chính nhân dân Campuchia. Những người trong phe đối lập tại Campuchia ngày ấy đã kiến nghị lên Liên Hiệp Quốc, đã cầu cứu các nước...nhưng nhận lại sự im lặng thờ ơ.

 Liên Hiệp Quốc ngày ấy do Hoa kỳ giật dây cùng với Trung Quốc, phương tây và các nước Đông Nam Á làm ngơ trước tội ác tày trời của Khmer Đỏ, hoặc ngấm ngầm cổ vũ, viện trợ( Hoa Kỳ, Trung Quốc). 

Không thể đứng nhìn nhân dân Campuchia của mình bị tàn sát chính thủ tướng Hunssen ngày ấy đã tìm cách chạy sang cầu cứu Việt Nam

Thủ tướng Hun Sen ôn lại diễn biến câu chuyện chạy sang Việt Nam. Hôm đó trời mưa, ông cùng 4 đồng đội đã vượt biên tìm đường sống cho mình và cho đất nước.

Thủ tướng Hun Sen kể: "Tôi không chối bỏ tổ quốc, không chạy đi tìm cuộc sống tốt hơn. Đó là sự chuẩn bị, cho dù có liều lĩnh, tôi cũng phải đi. Cho dù tôi có chết, bị bắt giam hay gì đi chăng nữa, tôi cũng chẳng màng. Tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là nói với lãnh đạo Việt Nam rằng ít nhất xin đừng buộc những người Campuchia đã chạy sang Việt Nam về Campuchia để Pol Pot sát hại.

Chúng tôi đến bãi mìn lúc gần nửa đêm và chúng tôi bàn bạc xem nên đi theo đường nào. Không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải đi qua bãi mìn, một khu vực giết chóc chiến lược. 

“Tụi tui có chết cũng quyết đưa anh qua biên giới. Không thể đi được thì tôi sẽ cõng”, đó là lời của những người anh em đã cùng tôi chiến đấu. 

Đó là những lời xuất phát từ đáy lòng của 4 người anh em của tôi. Hai người trong số họ bây giờ đã qua đời rồi, chỉ còn những người con tiếp tục sự nghiệp của cha. 

Hai người đồng đội của tôi tính toán và bàn bạc phân công rằng lúc đi qua bãi mìn, hai anh ấy đi trước, tôi đi giữa, còn anh Thon, một trong những đồng đội cùng có mặt hôm nay với tôi, đi cuối cùng. Anh Thon cầm theo một con dao, nếu có phục kích sẽ quyết bảo vệ.

Chúng tôi bắt đầu dò dẫm gỡ mìn, nhưng không thể làm nhanh được. 

Và thế là tôi cùng đồng đội đã mất gần 2 tiếng để đi qua bãi mìn gần 200m. Lúc đó trời tối, tụi tui không biết bên kia có bộ đội Việt Nam hay không.

Thưa bà con, những người đã từng thoát khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot, sẽ biết rằng câu chuyện này không phải đơn giản. Tôi thật sự đã đánh cược với chính tính mạng của mình.

Sau đó, chúng tôi nghỉ ngơi ở một mô đất. Anh Thon không có vợ nhưng lại là người khóc nhiều nhất. Tôi cũng khóc, nhưng tôi không cho các đồng đội thấy bởi tôi sợ họ sẽ càng suy sụp.

Ông Hun Sen kể phía Việt Nam lúc đầu còn chưa tin ông lắm, nhưng sau đó nhiều quan chức cấp cao đã tới gặp ông tại tỉnh Sông Bé. Họ nói ai muốn đi Úc, Nhật Bản, Thái Lan, thậm chí Mỹ hay Canada, Pháp họ sẽ chuẩn bị.

Tôi trả lời ngay: “Tôi tới đây để tìm kiếm sự giúp đỡ từ Việt Nam để cứu đất nước khỏi nạn diệt chủng. Nếu các vị không thể giúp chúng tôi, xin hãy trả lại súng cho tôi. Tôi sẽ quay về Campuchia chiến đấu, cùng chết với nhân dân của tôi”.

Tuy nhiên, ông nói thêm lúc đó, hành trang của ông còn có 12 cây kim. Ông lý giải những cây kim tiêm trong túi quân y đem theo, "cùng lắm tôi sẽ lấy kim đâm thẳng vô cổ để tự sát và tôi tin rằng lãnh đạo Việt Nam ít nhiều sẽ hiểu được thông điệp tự sát của tôi."

Và  phần sau đó chúng ta đã rõ Việt Nam sau bao tháng năm dài chiến tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược, đất nước chưa kịp gượng dậy, người dân chưa kịp ổn định cuộc sống, Quân đội chưa kịp phục hồi sức chiến đấu, thì đã lại phải lao vào cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới tây nam chống bọn Polpot Khmer Đỏ phản bội, diệt chủng.

Khi chúng ta tiến hành cuộc tiến công Khmer Đỏ, để hạn chế thấp nhất thương vong cho người dân Việt Nam, chúng ta đã chủ động đẩy mặt trận chính sang đất Campuchia, bộ đội ta vừa tấn công, tiêu diệt Khmer Đỏ vừa phải bảo vệ thường dân Campuchia, vì vậy nhiệm vụ của các chiến sĩ quân tình nguyện Quân đội nhân dân Việt Nam càng khó khăn gấp bội, hi sinh mất mát vô cùng lớn. 

Về phía quốc tế khi đó Liên Hiệp Quốc, Mỹ và các đồng minh phương tây, cả Âu, Á...kịch liệt phản đối Việt Nam, vu khống Việt Nan xâm lược Campuchia. Mỹ đã khơi mào ra lệnh trừng phạt, cấm vận Việt Nam với số phiếu đồng thuận lên tới 180 nước ủng hộ Mỹ. Chỉ có Liên Xô, Cu Ba, Lào ... là ủng hộ Việt Nam
 
Trong khi đó ở phía Bắc, Trung Quốc lộ rõ bộ mặt kẻ xâm lược, khi xua 60 vạn quân tràn sang biên giới nước ta vào ngày 17/2/1979 với tuyên bố:" dạy cho Việt Nam một bài học".

 Vậy là Việt Nam của những năm cuối của 1970 phải cầm súng chống lại 2 quốc gia từng là bạn, chung con đường xã hội chủ nghĩa.

Bây giờ cũng vẫn là Hoa kỳ và đồng minh,  dùng lại chiêu trò kích động ấy với Liên bang Nga khi sử dụng Ukraine cụ thể chính phủ hiện thời của Ukraine và quân đội nước này với những kẻ theo chủ nghĩa phát xít khiêu khích Nga, mở các cuộc tấn công tàn sát vào dân thường, những người trong các phe đối lập, chống lại chính phủ tay sai Ukraine, những người gốc Nga sinh sống tại Ukraine suốt 8 năm qua.

 Nhưng các bạn Nga may mắn hơn Việt Nam ngày đó là kinh tế họ vững hơn, vũ khí hiện đại hơn, họ được chuẩn bị kỹ hơn khi vào chiến dịch.

Quay lại với bài báo của Hoa kỳ hôm nay, chính tờ báo này cũng khẳng định “Việt Nam không thua trước Hoa Kỳ” - không như nhóm nhạc nào đó cho rằng “Việt Nam thất bại còn Hoa Kỳ rút quân”. Nhưng tờ báo này cũng viết rằng “Việt Nam thua ở mọi trận đánh nhưng lại thắng một cuộc chiến” (?). 

Bài báo này cho biết lý do mà Mỹ can thiệp vào Việt Nam là ngụy tạo sự kiện Vịnh Bắc Bộ nhưng nó còn không vô lý bằng cách Nga can thiệp vào Ukraine. 

Dưới bình luận thì người ủng hộ Ukraine cho rằng đừng so sánh, vì người dân Ukraine đang làm tốt hơn Việt Nam. Ví dụ như trong 1 tháng, đã có 700 quân nhân Nga bị bắt, 16000 quân nhân Nga thiệt mạng (theo BQP Ukraine). Trong khi trong 9 năm ở Việt Nam, chỉ có gần 600 quân nhân Hoa Kỳ bị bắt và 58000 lính bị thiệt mạng (tính trung bình khoảng 500 lính thiệt mạng mỗi tháng).

Cần phải nói thêm là cứ cuộc chiến nào xảy ra là người ta cũng lại lôi Việt Nam vào so sánh. Từ Iraq, đến Libya, Syria, Nam Tư, Afghanistan… Trong cuộc chiến tại Ukraine, phải có đến..."n lần" Việt Nam bị nhắc đến, từ thể thao, báo chí, đến các bài cà khịa trên Twitter giữa các nhà ngoại giao và dân mạng... 

Vẫn câu nói cũ, sẽ không có một Việt Nam nào nữa đâu nhỉ? 
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét