Ngày 7/9, Cơ
quan An ninh điều tra Công an TP Đà Nẵng đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi
tố bị can và bắt tạm giam Bùi Tuấn Lâm (trú tại phường Thanh Bình, quận Hải
Châu) để điều tra, làm rõ hành vi “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền
thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt
Nam”, quy định tại Điều 117, BLHS.
Ở bất kỳ đất nước nào thì tiền đề, điều kiện để đảm
bảo thực hiện tốt quyền con người đều phải gắn với pháp luật, vừa mang tính bảo
vệ, vừa mang tính quản lý. Trong giai đoạn hiện nay, các quốc gia trên thế
giới, trong đó có Việt Nam, quyền con người, quyền công dân là những quyền cơ
bản được ghi nhận và thể hiện trong hiến pháp và pháp luật của các nước. Tuy
nhiên, mang danh nghĩa “đấu tranh cho dân chủ” để xâm phạm đến khách thể là
quốc gia, dân tộc, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân là
thủ đoạn mà một số đối tượng đã, đang triệt để lợi dụng. Như trường hợp Bùi Tuấn
Lâm đã tiến hành các hoạt động đăng tải bài viết, hình ảnh, video, livestream…
có nội dung xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước.
Ngày 9/9/2022 vừa qua, cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hà Nội ra
quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam đối với
Phan Sơn Tùng về hành vi tương tự. Rõ ràng, hành vi của các đối tượng trên là
phạm pháp, tác động xấu đến an ninh, trật tự xã hội nên việc tiến hành các biện
pháp khởi tố, bắt tạm giam để điều tra, xử lý là việc làm bình thường của cơ
quan tiến hành tố tụng. Các hoạt động trên góp phần giữ gìn an ninh xã hội, đảm
bảo tính nghiêm minh, góp phần làm cho người dân vững tin hơn vào pháp luật.
Việc
kêu gọi trả tự do cho đối tượng vi phạm pháp luật là sai trái vì những lý do
sau:
Trước
tiên, chủ quyền quốc gia, quyền dân tộc tự quyết là những nguyên tắc cơ bản
trong hợp tác quốc tế về bảo vệ và bảo đảm quyền con người. Hiến chương Liên
hợp quốc (26/6/1945), Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công
ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa được Đại hội đồng Liên hợp
quốc thông qua ngày 16/12/1966 đã để ở vị trí ưu tiên số một về quyền dân tộc
tự quyết. Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị quyền con người châu Á (29/3 –
2/4/1993) và một nội dung cơ bản của hội nghị quốc tế về quyền con người tổ
chức tại Viên (Áo) tháng 6/1993 đã khẳng định độc lập dân tộc, chủ quyền quốc
gia và quyền tự quyết dân tộc là nguyên tắc trong quan hệ quốc tế hợp tác giải
quyết các vấn đề liên quan đến quyền con người… Các quốc gia, tùy theo bối cảnh
lịch sử, chế độ xã hội, điều kiện kinh tế, truyền thống văn hóa mà thực hiện
những vấn đề có quan hệ tới quyền con người. Việc bắt giữ các đối tượng xâm hại
khách thể được Điều 117, BLHS bảo vệ là hoạt động bình thường của cơ quan tiến
hành tố tụng, tuân thủ luật pháp và làm vững chắc thêm sức mạnh, tính tôn
nghiêm của luật pháp, phù hợp với điều kiện xã hội của Việt Nam, bối cảnh khu
vực, quốc tế. Việc kêu gọi thả tự do cho đối tượng đang bị điều tra về hành vi
phạm tội là trái với nguyên tắc trong quan hệ quốc tế, đồng thời là sự can
thiệp vô lý đối với hoạt động tố tụng của một quốc gia.
Hơn
nữa, hành vi của Bùi Tuấn Lâm và các đối tượng nêu trên là xâm phạm đến sự vững
mạnh của chính quyền nhân dân, chế độ và Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Việc
HRW cũng như các tổ chức phản động, chống phá phản đối việc bắt giữ Bùi Tuấn
Lâm, Đặng Đăng Phước và kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho những đối tượng này
dẫn đến sự vi phạm trong nguyên tắc giáo dục của pháp luật. Cụ thể, khi một
người có hành vi phạm tội mà không bị xử phạt hoặc được sự bênh vực, hỗ trợ của
cá nhân, tổ chức khác càng làm cho đối tượng ảo tưởng, cho rằng mình có thể
đứng ngoài vòng pháp luật, thích làm gì thì làm mà chính quyền “không thể đụng
tới”, từ đó gây khó khăn trong việc đảm bảo quyền con người. Đáng ra, HRW cần
phải có các động thái khuyên răn, yêu cầu những ai phạm pháp thì phải từ bỏ,
chấp hành luật pháp nhà nước sở tại thì mới phù hợp với ý nghĩa, nhân danh tổ
chức hoạt động “vì quyền con người”. Ngược lại, khi HRW hay các tổ chức khác
bất chấp sự thật, can thiệp sai trái cho đối tượng phạm pháp thì chính những tổ
chức này đang vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm các nguyên tắc trong bảo đảm
quyền con người. HRW và các tổ chức, cá nhân đang có quan điểm, hành động sai
trái cần hành động đúng đắn, phù hợp các giá trị của văn minh, tiến bộ nhân
loại.
Còn với những đối tượng phạm pháp, không nên chờ đợi từ sự cổ suý, can thiệp của bất kỳ cá nhân, tổ chức nào. Chờ đợi sự cổ suý sẽ không làm họ tỉnh ngộ mà tiếp tục dấn sâu vào vết xe đổ, nối tiếp những sai lầm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét