CHỐNG CHỦ NGHĨA
CƠ HỘI
Theo từ điển Bách khoa Việt Nam: Chủ nghĩa cơ hội là hệ thống quan điểm chính trị không theo một định hướng, một đường lối rõ rệt, không có chính kiến hẳn hoi, ngả nghiêng nhằm mưu lợi trước mắt.
Theo Đại từ điển tiếng Việt do Nguyễn Như Ý chủ biên thì; Chủ nghĩa cơ hội là chủ nghĩa của những người chủ trương và hành động vô nguyên tắc, hy sinh cái cơ bản để đặt lợi ích cục bộ, trước mắt sẵn sàng thoả hiệp chính trị.
Bản chất chủ nghĩa cơ hội là trào lưu tư tưởng đối lập với chủ nghĩa Mác- Lênin, là tàn dư tư tưởng tư sản, tiểu tư sản trong phong trào cộng sản và công nhân quốc tế. Là sự hy sinh lợi ích cơ bản lâu dài của giai cấp công nhân, của dân tộc, vì lợi ích trước mắt của một nhóm, một bộ phận, là sự đầu hàng trước những trào lưu tư tưởng tư sản và phản bội lại chủ nghĩa Mác - Lênin.
Chủ nghĩa cơ hội về lý luận đó là sự chiết trung (chủ nghĩa chiết trung), ngụy biện, sẵn sàng thay đổi quan điểm tư tưởng cơ bản để trục lợi chính trị, về kinh tế thể hiện tư tưởng thực dụng sẵn sàng đánh đổi tất cả vì lợi ích trước mắt của một người hay một nhóm người. Về hành động là phiêu lưu thụ động, lúc tả, lúc hữu, lúc nóng vội, lúc chủ quan, không kiên quyết, vô nguyên tắc, không rõ ràng, lờ mờ, quanh co. Về thủ đoạn thì lươn lẹo lắt léo, luồn lách, sẵn sàng thỏa hiệp vô nguyên tắc với mọi trào lưu khi có lợi.
V.I.Lênin khi nói về tính không kiên quyết, vô nguyên tắc, không rõ ràng, lờ mờ, quanh co của chủ nghĩa cơ hội cũng cho rằng; Những người cơ hội chủ nghĩa là những người do dự, thiếu kiên định, dao động và lừng chừng, họ “dễ dàng thừa nhận mọi công thức và rời bỏ mọi công thức cũng dễ dàng như thế”(1).
Vốn bắt nguồn từ bản chất của chủ nghĩa cơ hội, những người cơ hội chủ nghĩa bao giờ cũng tránh đặt các vấn đề một cách rõ ràng, dứt khoát, tìm cách thoả hiệp giữa quan điểm này với quan điểm kia, để đứng trung dung giữa những quan điểm đối chọi nhau. Do đó, đối với họ, chỉ luôn là những lời nói bóng gió và giả thiết trống rỗng, là lời nói không đi đôi với việc làm, "cái thói nói cách mạng suông mà không ngượng miệng”.
Theo V.I. Lênin, trong phong trào công nhân và trong Đảng, vẫn còn đó những thủ đoạn, biểu hiện của những kẻ cơ hội chủ nghĩa - những người mang danh mácxít song lại ưa chuộng những lợi ích nhỏ nhặt, rẻ tiền, nhất thời của “lối sĩ diện” tư sản. Đó là những người sẵn sàng hy sinh lợi ích lâu dài, bền vững của giai cấp vô sản để mưu lợi cho sự "hào nhoáng bề ngoài và chốc lát của mình"; sẵn sàng thoả hiệp với mọi cái xấu để đạt được lợi ích cá nhân. Và thực tế cũng cho thấy rằng, nơi nào có quyền lực, có nhiều lợi ích thì chủ nghĩa cơ hội càng dễ phát sinh; đồng thời ở nơi đó, cũng không thể thiếu những kẻ cơ hội chủ nghĩa - những kẻ "lập lờ","ẩn mình" dưới những lời nói hay nhưng trong việc làm thì vô nguyên tắc, chỉ chăm chăm lo lợi ích của chính mình mà không màng đến lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân.
Chủ nghĩa cơ hội có hai khuynh hướng chủ yếu:
• Chủ nghĩa cơ hội hữu khuynh, có tính chất cải lương, thiên về thỏa hiệp, muốn "cải biến" một cách hòa bình. Về thủ đoạn thì lươn lẹo lắt léo, luồn lách, sẵn sàng thỏa hiệp vô nguyên tắc với mọi trào lưu khi có lợi.
Chủ nghĩa cơ hội hữu khuynh làm mờ nhạt, suy yếu, thủ tiêu nội dung cách mạng của Chủ nghĩa Mác, nó “tuyên truyền trong công nhân thứ chủ nghĩa xã hội lửng lơ bên trên lợi ích giai cấp của họ, bên trên đấu tranh giai cấp và ra sức điều hòa theo tinh thần nhân đạo cao cả những lợi ích của hai giai cấp đang đấu tranh với nhau”(2), biến Chủ nghĩa Mác thành cái mà ngay cả giai cấp tư sản cũng có thể chấp nhận được. Vì thế, Ph.Ăng-ghen đã nói rằng, chủ nghĩa cơ hội biến Chủ nghĩa Mác thành một thứ “Chủ nghĩa Mác” bị xuyên tạc méo mó”(3). Chúng ta cần đặc biệt lưu ý chỉ dẫn sau đây của Ph.Ăng-ghen: “Vì những lợi ích nhất thời hàng ngày mà quên đi những quan điểm chủ yếu lớn, chạy theo những thành công chốc lát và đấu tranh cho những thành công chốc lát mà không tính đến những hậu quả về sau, hy sinh tương lai của phong trào vì hiện tại, tất cả những việc ấy có thể xuất phát từ những động cơ “thành thật”. Nhưng đó là và sẽ vẫn là chủ nghĩa cơ hội, mà chủ nghĩa cơ hội “thành thật” có lẽ lại là thứ chủ nghĩa cơ hội nguy hiểm hơn hết cả”(3)(5).
• Chủ nghĩa cơ hội tả khuynh, là sự pha trộn giữa cực đoan và phiêu lưu, giáo điều, manh động, chủ quan, sùng bái bạo lực, không đếm xỉa tới tình thế khách quan.
Chủ nghĩa cơ hội tả khuynh khư khư biến Chủ nghĩa Mác thành một thứ giáo lý chết cứng như kinh thánh của tôn giáo, làm cho Chủ nghĩa Mác mất sức sống, cứng nhắc và không sáng tạo, xa rời đời sống thực tiễn, gần gụi với chủ nghĩa giáo điều, máy móc, rập khuôn. Nó ảo tưởng trong một thời gian ngắn có thể tạo ra một phong trào bất chấp những điều kiện chủ quan và khách quan thực tế hiện có, làm cho Đảng thoát ly quần chúng, mạo hiểm làm bừa. Chủ nghĩa cơ hội tả khuynh làm cho những nhà lãnh đạo phong trào công nhân rất dễ rơi vào chủ quan, duy ý chí, không nắm vững quy luật khách quan.(5)
Chủ tịch Hồ Chí Minh gọi những phần tử cơ hội chủ nghĩa là bọn đầu cơ "Bọn đầu cơ thực ra chỉ là bọn cơ hội chủ nghĩa thực dụng, chúng không có lý luận, chúng chỉ tìm cách “thích nghi” và luồn lách xuất phát từ bản chất của nó là mưu lợi cá nhân, là thói ích kỷ, vụ lợi". Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng bọn đầu cơ cũng giống như là bọn phản động, nó “là địch nhân lọt vào trong Đảng để phá hoại”(4). Nó dùng mọi thủ đoạn như xu nịnh, đút lót, hối lộ, tâng bốc, bênh che, cánh hẩu, ô dù, phe cánh, gian dối... để chui sâu, leo cao, miễn sao nắm được quyền lực để mưu vinh thân phì gia...(5)
QUÉT SẠCH CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN
Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, chủ nghĩa cơ hội chính là sản phẩm của chủ nghĩa cá nhân “xuất phát từ bản chất của nó là mưu lợi cá nhân, là thói ích kỷ, vụ lợi". Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến vấn đề đạo đức cách mạng để chống chủ nghĩa cá nhân trong Đảng. Người coi đó là cuộc đấu tranh trực tiếp liên quan tới vận mệnh của Đảng và Dân tộc, quyết định đến thành công của sự nghiệp cách mạng. Người chỉ ra rằng:
“Một dân tộc, một Đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định ngày hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân” (6)
Người khái quát : “Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra trăm thứ bệnh nguy hiểm: Quan liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí… Nó trói buộc, nó bịt mắt những nạn nhân của nó. Những người này bất kỳ việc gì cũng xuất phát từ lòng tham muốn danh lợi, địa vị cho cá nhân mình, chứ không nghĩ đến lợi ích của giai cấp, của nhân dân”(9)
Người viết: “Có một số ít cán bộ, đảng viên bị chủ nghĩa cá nhân trói buộc mà trở nên kiêu ngạo, công thần, tự cao tự đại. Họ phê bình người khác mà không muốn người khác phê bình mình; không tự phê bình hoặc tự phê bình một cách không thật thà, nghiêm chỉnh. Họ sợ tự phê bình sẽ mất thể diện, mất uy tín. Họ không lắng nghe ý kiến của quần chúng. Họ xem khinh những cán bộ ngoài Đảng”. “Họ tự xem mình cái gì cũng giỏi, họ xa rời quần chúng, không muốn học hỏi quần chúng, mà chỉ muốn làm thầy quần chúng. Họ ngại làm việc tổ chức, tuyên truyền và giáo dục quần chúng. Họ mắc bệnh quan liêu, mệnh lệnh”
Người khẳng định: “Cái gì trái với đạo đức cách mạng đều là chủ nghĩa cá nhân”. Người cũng chỉ rõ về đạo đức cách mạng, trong đó hai tiêu chí “Nhận rõ phải-trái. Giữ vững lập trường” được Người đưa lên hàng đầu, vì hai tiêu chí này đánh giá phẩm chất của người cán bộ cách mạng;
“Người cán bộ cách mạng phải có đạo đức cách mạng. Phải giữ vững đạo đức cách mạng mới là người cán bộ cách mạng chân chính. Đạo đức cách mạng có thể nói tóm tắt là: Nhận rõ phải, trái. Giữ vững lập trường. Tận trung với nước. Tận hiếu với dân. Mọi việc thành hay là bại, chủ chốt là do cán bộ có thấm nhuần đạo đức cách mạng, hay là không...”(7)
----------------------------------------
(1) V.I. Lê-nin: Toàn tập, Sđd, t. 6, tr. 239, (2) Sđd, tập 21, tr.382, (3) Sđd, tập 22, tr.113, 346, (4) Hồ Chí Minh, Toàn tập, tập 5, NXB CTQG, H.2002, tr.264, (5) Báo QĐND 16/7/2021, (6) Hồ Chí Minh, Toàn tập, Sđd, tập12, tr.557-558, (7) Hồ Chí Minh toàn tập, tập 7, NXB Chính trị Quốc gia, tr. 480), 8 Hồ Chí Minh, Toàn tập, Sđd, tập12, tr.438-439, (9) Hồ Chí Minh, Toàn tập, Sđd, tập 9, tr.292./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét