Vào năm 1973, Mỹ buộc phải rút quân khỏi Việt Nam, sau đó hai năm ngụy quyền Sài gòn cũng sụp đổ, đúng như tiên đoán của cụ Hồ Chí Minh – Mỹ cút, tức khắc ngụy sẽ nhào!
Tuy
phải rút khỏi miền nam Việt Nam, song Mỹ vẫn tìm cách duy trì ảnh hưởng đối với
Việt Nam vừa bằng các biện pháp quân sự lật đổ và vừa các biện pháp “diễn biến
hòa bình”.
Trong
bài tính lâu dài đối Việt Nam một khi đất nước đã thống nhất, Mỹ đưa ra bản kế
hoạch “Hậu chiến” bao gồm 6 điểm:
1.
Bao vây, cấm vận kinh tế ngoại giao, cô lập Việt Nam để thực hiện diễn biến hòa
bình. Kế hoạch này cũng phù hợp với những nước trước đây từng là bạn bè, nay muốn
ve vãn Mỹ nên không ngại ngần tham gia vào kế hoạch độc ác này, thực hiện trong
suốt hai mươi năm (1975-1995).
2.
Khi cuộc chiến đi vào giai đoạn cuối, và nhất là khi miền nam đã được giải
phóng, phương bắc gây ra vụ “nạn kiều”, lợi dụng lúc kinh tế của ta có khó khăn
(do bị bao vây cấm vận), ở miền nam Mỹ và các thế lực chống đối kích động nhân
dân di tản, tạo ra nạn thuyền nhân làm cho xã hội rối ren, khó khăn càng thêm
khó khăn. Tội ác này chúng ta không quên!
3.
Cài cắm gián điệp ở lại để phá hoại ta về lâu dài. Nhưng vỏ quýt dầy có móng
tay nhọn. Cơ quan an ninh của ta bóc tách rất nhiều, nổi cộm nhất là trường hợp
Nguyễn Hà Phan, nếu không xử lý sớm, hắn có thể chui vào Bộ Chính trị. Trường hợp
Sáu Phan là một thất bại cay đắng của Mỹ.
4.
Hậu thuẫn cho các thế lực trong nước lợi dụng những yếu kém ở nơi này nơi kia,
tổ chức các cuộc bạo loạn, biểu tình quậy phá, làm ngừng trệ sản xuất. Cổ súy
và cung cấp tài chính cho các tổ chức “xã hội dân sự” thực hiện âm mưu “diễn biến
hòa bình”.
5.
Tổ chức huấn luyện quân sự, biệt kích gián điệp, tung về nước để chống phá, điển
hình là bọn phản quốc Hoàng Cơ Minh, tổ chức các “chiến dịch đông tiến”, nhưng
bị quân đội ta tiêu diệt và bắt sống rất nhiều tên, dẫn đến chiến dịch bị thất
bại vào năm 1986.
6.
Từ tháng Ba đến tháng Tư, 1975 Mỹ đã đưa 3.300 trẻ em dưới danh nghĩa “trẻ mồ
côi” cần đưa đi để nuôi dưỡng ở nước ngoài, đó là chiến dịch Babylift. Chuyến đầu
tiên, do máy bay bị sự cố nên 155 người đã chết, trong đó phần lớn là trẻ em. Mỹ
nuôi mộng tưởng trong một số năm sau đó, số trẻ em này lớn lên sẽ là một lực lượng
mà Mỹ có thể xử dụng vào mục đích chính trị, làm mất ổn định xã hội Việt Nam.
Song đứa bé nhất thời đó, bây giờ đã vào tuổi 45 mà vẫn chưa làm ăn gì được.
Thực
ra, trong tình hình hiện này, Mỹ muốn lôi kéo Việt Nam vào cùng một mặt trận chống
lại Trung quốc. Song chúng ta đã có rất nhiều bài học xương máu, nên ông Nguyễn
Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc phòng đã tuyên bố rõ ràng, rằng Việt Nam không chọn
phe.
Cảnh
giác vẫn không thừa. Chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản, đế quốc không bao giờ
có thể chung sống hòa bình với nhau. Hãy luôn nhớ câu nói của ông cựu bộ trưởng
Ngoại giao Hoa kỳ:
“Hai
mươi năm sau chúng ta (Mỹ) sẽ trở lại Việt Nam. Những gì bom đạn không thể làm
được thì sức mạnh của đồng đô-la sẽ giải quyết. Người Việt Nam sẽ đón chúng ta
như những vị ân nhân” (!).
Đừng
tưởng bở nghe ông Kissinger! Mỹ muốn lắm song nay đã trải qua 45 năm rồi đó.
Hơn hai lần cái thời hạn “hai mươi năm” của ông rồi! ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét