Trong cuộc sống của mỗi con người có thể có các loại lý tưởng
khác nhau. Có lý tưởng sống được con người nuôi dưỡng suốt cả cuộc
đời; cũng có lý tưởng thuộc về một mặt nhất định nào đó, chẳng hạn như lý tưởng
chính trị, lý tưởng học vấn, lý tưởng nghề nghiệp, lý tưởng đạo đức, v.v.. Dù
là loại nào thì lý tưởng cũng đều đóng vai trò định hướng, có tác
dụng điều chỉnh hoạt động và đặc biệt là có sức mạnh kích
thích con người hành động. Con người sống trong xã hội mà nếu không
có lý tưởng thì thật là vô vị, là “sống hoài, sống phí”.
Sống trong một chế độ xã hội nhất định nào đó thì lý tưởng cách
mạng của con người thuộc vào loại lý tưởng chính trị. Bởi vậy, lý tưởng cách mạng không phải là cái gì đó quá
viển vông, xa vời hoặc quá trừu tượng mà con người không bao giờ có thể đạt
tới. Lý tưởng chính trị của người cách mạng trong thời kỳ mà giai cấp tư sản
vừa lúc mới manh nha, còn non trẻ là lật đổ sự thống trị của giai cấp phong
kiến già cỗi, bảo thủ, cản trở sự phát triển để thiết lập chế độ chính trị tư
sản, xác lập quyền thống trị của giai cấp tư sản đang lên. Lý tưởng cách
mạng của những người công nhân giác ngộ sống trong xã hội tư bản đầy rẫy bất
công là lật đổ, xóa bỏ chế độ người bóc lột người, mong ước xây dựng một xã hội
tự do, công bằng, nhân văn, bình đẳng.
Lý tưởng cách mạng chung của những người yêu nước chân chính ở
các nước đã từng là thuộc địa của chủ nghĩa thực dân không có gì khác hơn là
đấu tranh giành lại độc lập cho đất nước và dân tộc mình.
Trong tất cả các giai đoạn cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam, chính lý tưởng cách mạng “không có gì quý hơn độc lập, tự
do” đã thúc đẩy mọi cán bộ, đảng viên nêu cao tinh thần chịu đựng gian khổ,
vượt qua mọi hiểm nguy, dấn thân, xông pha vào những nơi khó khăn nhất, sẵn
sàng chiến đấu, hy sinh thân mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Nhờ vậy mà
cuộc Cách mạng Tháng Tám đã thành công, hai cuộc kháng chiến chống thực dân
Pháp và đế quốc Mỹ đã thắng lợi trọn vẹn, giang sơn bị chia cắt nhiều năm đã
được thu về một mối.
Tiếp nối truyền thống cách mạng của cha ông thuở trước, giờ đây,
đội ngũ cán bộ, đảng viên ngày càng nhận thức rõ lý tưởng như Bác Hồ từng khẳng
định, đó là: “Mang lại tự do, hạnh phúc cho dân tộc”; “phấn đấu cho quyền lợi
của Tổ quốc và hạnh phúc của quốc dân”; “không có gì quý hơn độc lập, tự do”;
“độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội”. Những người theo lý tưởng cách
mạng của Đảng cũng ra sức thực hiện Cương lĩnh năm 2011: “Xã hội xã hội chủ
nghĩa mà nhân dân Việt Nam đang phấn đấu xây dựng là một xã hội dân giàu, nước
mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế phát
triển cao, dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù
hợp; có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; con người có cuộc sống
ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện; các dân tộc trong
cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp đỡ nhau cùng phát
triển; có nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì
nhân dân, do Đảng Cộng sản lãnh đạo; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với các
nước trên thế giới.
Nhờ sự đoàn kết nhất trí, sự đồng lòng ra sức phấn đấu, lao động
kiên cường của cả dân tộc, trong đó có các cán bộ, đảng viên, dưới sự lãnh đạo
của Đảng mà “đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín
quốc tế như ngày nay”. Để hiện thực hóa được lý tưởng xây dựng một xã hội dân
chủ, tự do, công bằng, nhân văn, dân giàu, nước mạnh, đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng
viên phải đề cao tinh thần phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân vô điều kiện;
phải vì lợi ích của nhân dân mà ra sức phấn đấu; đồng thời phải biết kết hợp
hài hòa lợi ích của bản thân với lợi ích của đất nước và của nhân dân.
TMT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét