Mơ hồ, mất cảnh giác tất yếu sẽ thất bại trong cuộc đấu tranh chống “diễn biến hòa bình”. Trò “ru ngủ tinh thần cảnh giác” của các thế lực thù địch là thủ đoạn chống phá hết sức tinh vi, thâm độc, chúng ta không thể xem nhẹ, phải luôn nêu cao cảnh giác, nhận diện đúng và kiên quyết, kiên trì đấu tranh để giành thắng lợi trong cuộc chiến không tiếng súng đầy cam go này.
Để “ru ngủ tinh thần cảnh giác”, các thế lực
chống phá xác định đánh vào lòng người là mục tiêu chủ yếu trong các thủ đoạn,
chiêu trò của chúng. Thực hiện mục tiêu đó, họ sử dụng các cách thức tác động
tâm lý xã hội, đánh vào tâm lý, tinh thần bằng những thủ đoạn tinh vi làm
chuyển hóa đối phương ở mọi lúc, mọi nơi, len lỏi vào từng người, từng nhóm để
“lung lạc” nhận thức tư tưởng, “gặm nhấm” tình cảm, điều khiển ý chí và hành
động, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” nội bộ đối phương trên tất cả
các lĩnh vực của đời sống xã hội.
Trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận, để thực hiện
âm mưu làm biến chất xã hội, mục ruỗng lý tưởng, tiến tới phá sập hệ tư tưởng,
xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa, họ âm thầm gieo trồng những tư tưởng phản động;
thao túng nhận thức, tình cảm của cán bộ, đảng viên và nhân dân, dẫn đến “tự
diễn biến”, đổi màu, đổi hướng, gây tâm trạng hoài nghi về chủ nghĩa Mác -
Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, thiếu niềm tin vào đường lối, chính sách của Đảng
và Nhà nước. Thủ đoạn mà các thế lực thù địch thường sử dụng là: cắt xén hoặc
chắp ghép các vấn đề lý luận theo kiểu “râu ông nọ cắm cằm bà kia” để xuyên
tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin. Thực chất là họ cố tình lảng tránh tiếp
cận vấn đề lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin theo một chỉnh thể thống nhất với
những “hòn đá tảng” không thể phủ nhận. Cùng với đó, họ sử dụng nhiều chiêu trò
gây hỗn loạn về lý luận, tư tưởng, làm mờ đi hệ tư tưởng chính trị, tạo ra sự
ngộ nhận rằng, dường như không có vấn đề đấu tranh giai cấp, bạn - thù. Trên
thực tế, những chiêu trò trên ít, nhiều đã phát huy tác dụng. Dễ nhận thấy,
giữa lúc “diễn biến hòa bình” đang được các thế lực thù địch đẩy mạnh, với
những biến tướng muôn hình vạn trạng hết sức nguy hiểm, thì nhiều người lại mơ
hồ, mất cảnh giác khi cho rằng “diễn biến hòa bình” chỉ là sự tưởng tượng của
những người cộng sản. Sẽ rất nguy hại nếu để các tư tưởng này lớn dần trong xã
hội. Vì vậy, phải hết sức cảnh giác với thủ đoạn “ru ngủ tinh thần cảnh giác”
của các thế lực thù địch.
Lợi dụng sự hội nhập, giao thoa văn hóa, các
thế lực chống phá cũng đang tiêm những “liều thuốc an thần văn hóa” cho xã hội
ta bằng nhiều hình thức, nhiều con đường nhằm truyền bá văn hóa phản động, độc
hại trong xã hội, làm băng hoại những giá trị văn hóa truyền thống, xã hội
chủ nghĩa dẫn đến sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một
bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân. Họ thông qua con đường nghiên cứu, hội
thảo khoa học để tạo diễn đàn cho các phần tử, những trí thức có tư tưởng bất
mãn, cơ hội, chống đối; biến họ từ cái loa tuyên truyền đắc lực thành “lực
lượng chống đối từ bên trong” rất nguy hiểm. Chúng còn lật lại lịch sử của dân
tộc, phán xét bằng những lời lẽ thiếu khách quan, xuyên tạc, bóp méo sự thật.
Thoạt nghe có vẻ chính đáng nhưng sự thật chỉ phục vụ mưu đồ của các thế lực
phản động, thiếu thiện chí nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gieo
rắc sự hoài nghi đối với lịch sử đất nước từ khi có Đảng lãnh đạo.
Lĩnh vực kinh tế là nơi các thế lực chống phá
“bỏ bùa mê” nhiều người với những chiêu trò rất bài bản. Bấu víu vào những biến
đổi thích nghi của một số nước tư bản phát triển và nhìn những khuyết điểm, yếu
kém của nền kinh tế nước ta bằng con mắt phiến diện, thiếu thiện chí, họ tập
trung tuyên truyền xuyên tạc, phủ nhận, đòi xem xét lại những tư tưởng kinh tế
cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, quan điểm
kinh tế của Đảng ta; đồng thời, thúc đẩy sự phát triển các yếu tố kinh tế tư
bản chủ nghĩa trong nền kinh tế nước ta. Nguy hiểm hơn, khi điều đó được thực
hiện thông qua con đường đào tạo cán bộ cho đất nước, đội ngũ chuyên gia nước
ngoài làm công tác nghiên cứu, giảng dạy trong nước. Họ cũng đẩy mạnh các hoạt
động viện trợ, đầu tư, liên doanh, liên kết hết sức tinh vi nhằm từng bước đổi
màu cơ sở kinh tế - xã hội xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Nhiều người không biết
rằng, đằng sau các hoạt động đầu tư, viện trợ, các thế lực thù địch luôn đặt ra
những điều kiện ràng buộc, gây sức ép về chính trị, cố tình tạo sự phát triển
mất cân đối của nền kinh tế quốc dân; tạo ra tâm lý hưởng thụ, lối sống thực
dụng lấn át nền tảng tinh thần xã hội chủ nghĩa trong xã hội để từng bước
chuyển hóa nền kinh tế nước ta theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản. Tất cả những
chiêu trò ấy càng tăng thêm sự nguy hiểm khi chúng núp dưới vẻ bề ngoài “tự do
hóa”, hợp tác cùng phát triển để xóa nhòa ranh giới đối tác, đối tượng.
Trên lĩnh vực giáo dục, nếu như bề nổi của sự
chống phá là những xuyên tạc, bóp méo đường lối lãnh đạo của Đảng, sự quản lý
của nhà nước về giáo dục, đào tạo; triệt để khai thác một số yếu kém trong giáo
dục, đào tạo, … thì sự nguy hiểm nằm ở phần chìm, sự lập lờ đúng sai, có chiến
lược bài bản trong các chiêu trò chống phá của các thế lực thù địch trong lĩnh
vực này. Họ âm mưu “đổi màu” thế hệ trẻ bằng con đường giáo dục, đào tạo với
những thủ đoạn vô cùng tinh vi. Chẳng hạn như: lợi dụng chủ trương cải cách,
đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo của Đảng, Nhà nước ta, họ tạo dư
luận để gây sức ép cắt giảm chương trình, nội dung giáo dục chính trị, tư
tưởng, lịch sử trong các cấp học; lợi dụng chính sách mở cửa, hội nhập, du học
để tiêm nhiễm những tư tưởng sùng ngoại, bài nội, làm cho thế hệ trẻ bị mất
phương hướng, bị kích động, phai nhạt lý tưởng của Đảng, đi theo con đường phản
nước, hại dân, v.v. Điều này nếu không nhận diện, đánh giá đúng mức độ nguy
hiểm cả trước mắt và lâu dài sẽ để lại những hệ lụy khôn lường.
Cùng với đó, các khẩu hiệu “tự do”, “dân chủ”,
“nhân quyền” vẫn được các thế lực chống đối trương lên khắp nơi bằng những
mỹ từ bóng bẩy với lý tưởng mang tính nhân văn cao đẹp để che đậy các mưu đồ
chính trị đen tối, đánh lừa nhận thức của người dân, kích động, lôi kéo, tập
hợp lực lượng chống phá Đảng, Nhà nước ta. Để đánh lạc hướng, các thế lực chống
phá thường trộn lẫn thông tin thật - giả, đúng - sai, đưa người đọc đi vào ma
trận thông tin trên không gian mạng với những cái bẫy đã giương sẵn, được dẫn
dắt bởi những bình luận, chia sẻ “chim mồi” kích động, kèm theo đó là những phân
tích, bình luận mang nặng tính suy diễn chủ quan, phiến diện, mập mờ càng gây
nhiễu thông tin, gây tâm lý hoang mang, hoài nghi cho người đọc. Nguy hiểm hơn,
sự phát tán thông tin hỗn độn, sai lệch như thế làm cho nhiều người mất niềm
tin, tẩy chay cả những thông tin tốt đẹp, hoài nghi với cả những thông tin
chính thống, sự thật. Nếu không tỉnh táo sẽ rất dễ bị dẫn dắt, đánh lừa, ru
ngủ, làm cho chúng ta mất cảnh giác, không nhận ra rằng mình đang “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa”.
Để phục vụ cho mưu đồ đẩy mạnh các hoạt động
chống đối tại chỗ, tạo cớ can thiệp từ bên ngoài, các thế lực thù địch ra sức
xây dựng lực lượng chống đối trong nước thông qua việc thành lập các hội, đoàn,
nhóm lấy danh nghĩa là đại diện cho các nhóm xã hội khác nhau, như: “nhóm tuổi trẻ
yêu nước”, “hội dân oan”, “hội cựu tù nhân lương tâm”, “mạng lưới nhân quyền
Việt Nam”,... thúc đẩy cái gọi là “xã hội dân sự”, tạo ra con đường để hình
thành các tổ chức, lực lượng chính trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam một
cách công khai, hợp pháp, tiến dần tới các cuộc bạo loạn lật đổ theo hướng
“cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”. Chúng bỏ “bùa mê” quần chúng bằng nhiều
thủ đoạn. Một mặt, chúng núp dưới danh nghĩa “hiến kế”, “chống tham nhũng”,
“góp ý kiến xây dựng”, ... để hòng lũng đoạn chính sách; mặt khác, họ ra sức
tập hợp quần chúng, kích động tâm lý đám đông, tổ chức người dân tụ tập, tuần
hành, biểu tình, “bất tuân dân sự”, gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự,
an toàn xã hội, tạo ra các “điểm nóng”, bất ổn để tạo cớ can thiệp từ bên
ngoài. Để lôi kéo nhiều người tin theo, họ sử dụng khá hiệu quả các chiêu trò
mị dân, lừa gạt, nhân danh đại diện lợi ích của các nhóm xã hội, triệt để lợi
dụng sự thiếu hiểu biết, nhẹ dạ của người dân và có sự móc nối, câu kết chặt
chẽ với nhiều tổ chức quốc tế thường xuyên có hoạt động chống phá Việt Nam,
như: RSF (Phóng viên không biên giới), AI (Ân xá quốc tế), v.v. Nhiều người đã
nhẹ dạ, cả tin theo chúng và chỉ khi đã vướng vào vòng lao lý mới thực sự nhận
rõ bộ mặt “rắn độc” của chúng. Lẽ dĩ nhiên, hậu quả của việc mất cảnh giác
trong đấu tranh chống “diễn biến hòa bình” không chỉ dừng lại ở việc trả giá
của mỗi cá nhân hay nhóm xã hội mà liên quan đến sự tồn vong của chế độ, quốc
gia, dân tộc.
Có nhiều việc phải làm để khắc phục tình trạng
chủ quan, lơ là, mất cảnh giác trước những âm mưu, thủ đoạn chống phá của các
thế lực thù địch, phản động. Nhưng trước hết, phải bắt đầu từ việc tăng cường
công tác lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy đảng, chính quyền trong uốn nắn những
lệch lạc, đấu tranh ngăn chặn kịp thời những biểu hiện chủ quan, lơ là, mất
cảnh giác ngay từ cơ sở. Chú trọng nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác tuyên
truyền, giáo dục, tạo sự chuyển biến mạnh mẽ nhận thức của cán bộ, đảng viên và
nhân dân về tình hình nhiệm vụ, hiểu rõ âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù
địch, phản động; thấy rõ sự nguy hiểm, khôn lường của tình trạng chủ quan, lơ
là, mất cảnh giác của một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân hiện nay. Qua
đó, nâng cao ý thức trách nhiệm của các tổ chức đảng, từng cán bộ, đảng viên và
nhân dân đấu tranh phòng, chống “diễn biến hòa bình” ngay trên lĩnh vực, ngành
mình công tác, trong mỗi tổ chức mà mình là thành viên.
Trong cuộc sống đời thường, êm ả, người ta
thường dễ mất cảnh giác hơn. Đó cũng là lúc những mầm mống của sự phá hoại âm
thầm nảy nở, chờ đợi thời cơ bùng phát. Do đó, phòng, chống “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” trước các quan điểm sai trái của các thế lực thù địch cho cán bộ,
đảng viên và nhân dân phải được tiến hành thường xuyên, hiệu quả. Mỗi người cần
chú trọng trang bị cho mình những kiến thức cơ bản, nâng cao khả năng tự “miễn
dịch” trước các luận điệu chống phá. Nắm vững và chấp hành nghiêm các quy định
của pháp luật trong tiếp cận, khai thác thông tin, nhất là Luật tiếp cận thông
tin, Luật An ninh mạng, Bộ Quy tắc ứng xử trên mạng xã hội, v.v. Mỗi cán bộ,
đảng viên phải đề cao tính đấu tranh tự phê bình và phê bình, thường
xuyên “tự soi”, “tự sửa”, phát huy trách nhiệm nêu gương trong chấp hành
Điều lệ và các quy định của Đảng, của cơ quan, đơn vị; thận trọng trong phát
ngôn, chia sẻ, bình luận, nhận định, đánh giá các vấn đề trên mạng xã hội. Đó
cũng là cách lấy “xây” để “chống”, tỉnh táo để thoát khỏi “mê cung” thông tin,
luôn đề cao tinh thần cảnh giác để tránh rơi vào cạm bẫy “ru ngủ” của các thế
lực thù địch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét