NHỮNG LÝ TƯỞNG SỐNG CAO ĐẸP
Trong tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy” ta còn nhớ câu nói bất hủ của Pavel:
“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải
sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho
khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay
có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp
cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người…”
Còn nhớ, trong nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi, liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc viết:
“Cuộc sống của Pavel là một dòng mùa xuân bất tận giữa cuộc đời. Đó là cuộc
sống của người đảng viên trẻ tuổi, cuộc sống của một chiến sĩ Hồng quân. Mình
thèm khát được sống như thế. Sống trọn vẹn cuộc đời dành cho Đảng, cho giai
cấp. Sống vững vàng trước những cơn bão táp của cách mạng và của cuộc đời
riêng…”.
Trong cuốn nhật ký của mình, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm cũng viết một đoạn kể
lại sự lạc quan, cũng như sự say mê nhân vật Pavel: Trên chiến trường Đức Phổ,
hầu như không lúc nào ngừng tiếng súng nổ, chết chóc đau thương đè nặng lên mỗi
người dân, gia đình.
Vậy mà, ở giữa nơi sự “chết chóc, hy sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa
cơm ấy” có những người lính như chị nằm dưới công sự nghe giặc đào ở trên mà vẫn
kể cho nhau nghe chuyện về anh chàng Pavel Corsaghin trong Thép đã tôi thế
đấy…
Được biết, trước đây ở Việt Nam đã từng có thế hệ tự gọi mình là “thế hệ
Pavel” - họ đã hồn nhiên, dũng cảm bước vào chiến trường miền Nam, đi đến những
nông trường xa xôi… không một chút ngại ngần, tính toán thiệt hơn./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét