Mới đây, trên facebook của Việt Tân, trong bài viết “Lễ tưởng niệm 35 năm vị quốc vong thân của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và các anh hùng đông tiến”, bọn chúng đã mặt trơ trán bóng khi tự đánh bóng tên tuổi, tự phong cho mình những danh xưng mỹ miều nhất. Trong bài viết của mình, chúng thô thiển rằng: “những anh hùng đã vĩnh viễn ra đi, đã để lại di sản quý giá cho Tổ quốc; nhắc nhở các thế hệ sau không quên thế hệ tiên phong đã hy sinh vì công cuộc đấu tranh cho một đất nước tự do và dân chủ tại Việt Nam”, “… tinh thần vì nước quên thân của những con Hồng cháu Lạc, đã bất chấp mọi gian nguy và an nguy tính mạng, anh dũng hy sinh vì tương lai dân tộc và tiền đồ Tổ quốc”.
Với lai lịch bất hảo, với quá khứ
nhơ nhớp bán nước cầu vinh, ôm chân ngoại bang để giày xéo quê hương, đất nước
và đồng bào mình, Hoàng Cơ Minh - phó đề đốc hải quân Việt Nam Cộng hòa - sau
khi bị chúng ta đánh cho tơi bời thê thảm bằng Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
đã theo chân quan thầy bỏ chạy ra nước ngoài, nuôi mộng báo thù phục quốc. Được
sự hỗ trợ, chi viện của quan thầy và các thế lực phản động quốc tế, có ác cảm với
Việt Nam, Hoàng Cơ Minh đã dẫn theo một đám tay chân lâu la âm mưu vượt biên giới
Lào đột nhập vào nước ta hòng gây rối, bạo loạn, tạo tiếng vang. Song thật đen
đủi cho hắn và cũng thật tài tình cho biên phòng và an ninh Việt Nam, Hoàng Cơ
Minh cùng đàn em của mình đã bị chúng ta tiêu diệt ngay khi vừa đặt chân vào
biên giới nước ta. Một cái chết đã được dự báo từ trước đối với chúng ta, nhưng
lại hoàn toàn bất ngờ với hắn. Hắn chết mà không biết được vì sao mình lại chết
nhanh đến như vậy. Một cái chết có thể nói là hoàn toàn xứng đáng, là cái giá
phải trả của những kẻ phản trắc, quay súng bắn vào đồng bào, bán nước cầu vinh
như Hoàng Cơ Minh và đồng bọn. Vậy mà, bọn chúng lại còn cảm thấy tự hào khi
xem đó là “những anh hùng vị quốc vong thân” (?).
Thử hỏi, “quốc” mà bọn chúng nói đến trong bài viết là quốc
gia nào? Với thân phận ăn nhờ ở đậu, một tấc đất cắm dùi cũng không có thì thử
hỏi, “quốc” mà bọn chúng nhắc đến ở đây có phải “quốc gia” không? Hay đó chỉ là
sản phẩm hư cấu của những tâm hồn khuyết tật? Nếu bảo đó là đất nước Việt Nam
thì hoàn toàn không phải, vì Việt Nam lúc đó đâu phải là Tổ quốc của những kẻ
phản bội, bán nước cầu vinh, cõng rắn cắn gà nhà như bọn chúng. Còn “quốc” mà bọn
chúng đề cập trong bài viết nhằm ám chỉ đó chính là đất nước đang che chở, cưu
mang bọn chúng thì cũng không phải, vì chúng là những kẻ vong quốc nô, ăn nhờ ở
đậu, rày đây mai đó thì làm sao mà đã trở thành công dân của họ được. Tội nghiệp
và cũng đáng thương thay cho những kẻ “khát nước” đến độ hoang tưởng, u mê,
không còn biết đâu là thực, đâu là mơ!
Chúng lớn tiếng rêu rao rằng, đó là sự hy sinh vì tự do và
dân chủ của Việt Nam. Thật nực cười khi trong những tháng năm không thể nào
quên được đó, khi cả nước, đồng bào Bắc cũng như Nam ai ai cũng sục sôi lòng
căm thù giặc xâm lược, sẵn sàng hy sinh tính mạng để đánh đuổi bọn ngoại xâm ra
khỏi bờ cõi để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc, hạnh phúc cho nhân dân thì
Hoàng Cơ Minh và những kẻ sài lang lại đang tâm ngày đêm cúc cung tận tụy phục
vụ bọn đế quốc xâm lược và bọn tay sai bán nước ngày đêm đô hộ, giày xéo nhân
dân ta, đất nước ta, đồng bào ta. Thế thì tự nhận là “chiến đấu, hy sinh” có
trơ trẽn quá không? Nếu như không có những kẻ tay sai bán nước cầu vinh như chế
độ ngụy Việt Nam Cộng hòa và những kẻ như phó đề đốc hải quân Hoàng Cơ Minh và
đám lâu la thì đất nước ta đã được giải phóng từ sau trận Điện Biên Phủ lừng lẫy
năm châu, chấn động địa cầu, cả nước tổng tuyển cử, thống nhất 2 miền Nam - Bắc
theo Hiệp định Genève. Vậy thì ở đây ai là những người đã thực sự chiến đấu vì
tự do và dân chủ? Không ai khác ngoài bộ đội Cụ Hồ, là nhân dân Việt Nam yêu nước.
Đúng là bản chất tráo trở, đổi trắng thay đen, chứng nào tật
đó có chết cũng không chừa. Tương lai dân tộc và tiền đồ Tổ quốc là gì? Chắc chắn
đó không phải là những ngày đêm sống trong tủi nhục của một người dân mất nước,
không phải là sống trong các “ấp chiến lược”, không phải là ngửa tay xin từng đồng
tiền viện trợ, bố thí của quan thầy ngoại bang như bọn ngụy quân, ngụy quyền Việt
Nam Cộng hòa. Tương lai dân tộc và tiền đồ Tổ quốc chẳng lẽ lại quay về với những
ngày đêm tăm tối, tủi nhục đó hay sao?
Chúng ta đã không còn lạ lẫm gì với những vở tuồng không có
hồi kết của Việt Tân, mục đích chỉ nhằm quyên góp những đồng tiền hỗ trợ của
người Việt Nam ở hải ngoại và các thế lực thù địch. Khi mà siêng ăn nhác làm
thì bọn chúng thường nghĩ ra những chiêu trò để kiếm tiền, kiếm cơm mà người
lương thiện không bao giờ nghĩ tới. Trơ trẽn tổ chức “lễ tưởng niệm 35 năm vị
quốc vong thân của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và các anh hùng đông tiến” chẳng
qua cũng chỉ là chiêu trò kiếm cơm thường thấy của Việt Tân mà thôi./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét