Thứ Ba, 19 tháng 12, 2023

Đấu tranh, ngăn chặn, đẩy lùi chủ nghĩa cá nhân

 Chủ nghĩa cá nhân là căn bệnh đặc biệt nguy hại, thế nhưng hiện nay, không ít cán bộ, đảng viên vẫn còn biểu hiện xem nhẹ, thiếu ý thức trách nhiệm trong phòng vệ, đấu tranh. Thậm chí, nhiều nơi vẫn còn biểu hiện xô lệch và sai lệch trong nhận thức, tổ chức thực thi nhiệm vụ “đánh giặc từ bên trong” như chỉ lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời. 

          Chủ tịch Hồ Chí Minh từng chỉ ra 10 căn bệnh sinh ra do chủ nghĩa cá nhân. Đó là: Quan liêu, tham lam, lười biếng, kiêu ngạo, háo danh, thiển cận, tị nạnh, xu nịnh, a dua và kéo bè kéo cánh. Bây giờ, bệnh cá nhân còn có thêm những biểu hiện không thể xem thường, như cơ hội, thực dụng...

           Người cơ hội thì chuyên lợi dụng những kẽ hở của luật pháp, cơ chế, chính sách, những sơ hở trong công tác quản lý, điều hành của bộ máy công quyền, xem đó là thời cơ để “đục nước béo cò”, vơ vét tài sản, tiền bạc Nhà nước và nhân dân, biến của công thành của tư. Kẻ cơ hội thì luôn tìm cách nịnh hót, kéo bè kéo cánh, cục bộ địa phương, bao che khuyết điểm, dung dưỡng cái xấu, thậm chí tiếp tay cho cái ác.

           Người thực dụng thì luôn coi tiền tài, vật chất là nhất, lấy đó làm quy chuẩn của mọi quan hệ mà coi nhẹ các giá trị tinh thần, văn hóa, đạo đức; họ sẵn sàng hạ mình để mưu cầu lợi ích. Cán bộ, đảng viên thực dụng thì kén chọn chức vụ, chỗ ngồi sao cho có lợi nhất, dễ kiếm tiền nhất.

           Người mắc bệnh cá nhân thường đề cao “cái tôi” một cách thái quá mà coi thường tập thể, dẫn đến gia trưởng, độc đoán, chuyên quyền. Lâu dần thành ra lộng quyền, lợi dụng chức quyền để trục lợi cho cá nhân, phe nhóm mà bỏ qua lợi ích tập thể, lợi ích nhà nước và nhân dân. Những cán bộ kỷ luật Đảng thời gian qua vì “vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc tập trung dân chủ” chính là ở chỗ này. Họ sai vì quá đề cao cá nhân mình mà bỏ qua những lời đóng góp thẳng thắn, chân thành của cán bộ, quần chúng.

           Thực tế cho thấy, đại đa số cán bộ, đảng viên trong bộ máy lãnh đạo của chúng ta, nhiều người có bản lĩnh, có tư cách, sống trung thực, nhân nghĩa, không  bon chen, ích kỷ, vụ lợi, tận tụy, trung thành, biết liêm sỉ, trọng danh dự... Nhưng cũng không thiếu những kẻ vì động cơ không trong sáng mà thấy đúng không dám bảo vệ, thấy sai không dám đấu tranh, sống “ba phải”, “im lặng là vàng”, khi sinh hoạt Đảng, chả mấy khi bày tỏ chính kiến, họa hoằn mới nói vài câu cho “phải phép”.

           Đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân có ý nghĩa hết sức quan trọng, không chỉ góp phần xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của tổ chức đảng, đảng viên mà còn củng cố, bồi đắp niềm tin của nhân dân với Đảng. Thế nhưng, có một thực tế lâu nay là, khi nói đến chủ nghĩa cá nhân thì nhiều người cứ như là “đang nói ai đó chứ không phải mình”, vì vậy, muốn đấu tranh với chủ nghĩa cá nhân thì trước hết phải nhận diện chủ nghĩa cá nhân trong đời sống, sinh hoạt và trong công tác lãnh đạo, quản lý. Nhận diện được rồi thì tiến hành tự phê bình và phê bình để sửa chữa nghiêm túc, thực chất.

           Quan điểm của Hồ Chí Minh về chủ nghĩa cá nhân và cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân trong Đảng vẫn giữ nguyên giá trị, cần tiếp tục nghiên cứu, vận dụng sáng tạo, hiệu quả trong giai đoạn hiện nay.

           Để thực hiện thắng lợi nghị quyết Đại hội lần thứ XIII của Đảng, phải không ngừng kiên quyết, kiên trì, giữ vững ưu thế, đẩy lùi, giành thắng lợi trong cuộc đất tranh chống chủ nghĩa cá nhân. Nhất là tình trạng suy thoái về tư tưởng, chính trị; quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực của một bộ phận cán bộ, đảng viên vẫn diễn biến phức tạp, đe dọa vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ, “chủ nghĩa cá nhân, “lợi ích nhóm”, bệnh lãng phí, vô cảm, bệnh thành tích ở một bộ phận cán bộ, đảng viên chưa bị đẩy lùi”. Theo đó:

      Một là, phải có phương pháp đúng đắn, bước đi thích hợp, thận trọng, kiên trì, không ngại khó, ngại khổ, ngại va chạm; thực hiện tốt việc kiểm tra, giám sát, có cơ chế “kiểm soát chặt chẽ quyền lực trong Đảng”; xử lý nghiêm, đúng người, đúng tội, khắc phục triệt để biểu hiện “nhẹ trên nặng dưới”, “đấu tranh có hiệu quả với mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, bệnh quan liêu, cơ hội, cục bộ, bè phái, mất đoàn kết nội bộ”; phát huy “vai trò của người đứng đầu”, cán bộ quản lý chủ chốt ở các cấp, các ngành, các cơ quan, đơn vị…

      Hai là, mỗi đảng viên dù ở cương vị công tác nào đều phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, gương mẫu trong trong thực hiện đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước, kỷ luật, quy định tại đơn vị công tác, trong gia đình và ngoài xã hội.

      Giữ vững và làm đúng các nguyên tắc xây dựng đảng, phát huy dân chủ, thường xuyên tự phê bình và phê bình, tiến hành tự phê bình và phê bình trong Đảng phải từ cấp trên xuống cấp dưới. Thực hiện tự phê bình và phê bình trong toàn Đảng, nhưng phải cần có trọng tâm, trọng điểm, tập trung vào những đảng viên có chức, có quyền, những lĩnh vực nhậy cảm, liên quan nhiều đến quyền lực, lợi ích kinh tế, lĩnh vực có quan hệ trực tiếp với người dân.

      Từng đảng viên phải kết hợp chặt chẽ xây và chống, chú trọng rèn luyện phẩm chất đạo đức, ngăn chặn, đấu tranh với chủ nghĩa cá nhân.

      Ba là, phát huy hơn nữa vai trò của các cơ quan dân cử, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các đoàn thể nhân dân, cơ quan báo chí, phương tiện thông tin đại chúng trong việc giám sát cán bộ, đảng viên, đặc biệt là những đảng viên có chức, có quyền.

      Xây dựng cơ chế phù hợp để quần chúng, nhân dân được tham gia đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí trong Đảng, thực hiện phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng”. Kịp thời khen thưởng, cổ vũ những cá nhân, cơ quan báo chí đã phát hiện, phê phán, đấu tranh với những biểu hiện sai trái, tham nhũng, lãng phí.

      Công khai, không có vùng cấm và khách quan xử lý đối với cán bộ, đảng viên vi phạm tư cách, thoái hóa biến chất về đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”; những phần tử cơ hội, bất mãn, gây mất đoàn kết trong Đảng; tình trạng vì lợi ích cá nhân, phe nhóm, nể nang mà “xử lý nội bộ”, “che dấu” cho việc tiêu cực./.

 Tác giả: Minh Hùng - Ban Tuyên giáo huyện ủy

1 nhận xét:

  1. Chủ nghĩa cá nhân là căn bệnh rất nguy hiểm cần phải điều trị triệt để

    Trả lờiXóa