Đó là vào khoảng năm 1939. Trường nữ sinh Đồng Khánh - Huế xôn xao khi hay tin một trong những cô học sinh giỏi văn nhất trường bị nghi ngờ quay cóp bài. Dù lý lẽ đưa ra thật quá mơ hồ là vì bài của cô xuất sắc hơn tất cả những bài kiểm tra khác, bà giáo viên người Pháp vẫn tha hồ dùng lời lẽ không mấy hay ho để miệt thị. Rồi thì mang trong mình dòng máu thực dân chính hiệu, cộng thêm đã nhỡ cho cái mồm đi quá xa, bà ta buông lời xúc phạm dân tộc ta:
- 𝑇𝑜𝑢𝑡𝑒𝑠 𝑙𝑒𝑠 𝐴𝑛𝑛𝑎𝑚𝑖𝑡𝑒𝑠 𝑠𝑜𝑛𝑡 𝑑𝑒𝑠 𝑣𝑜𝑙𝑒𝑢𝑟𝑠!
(DÂN AN NAM CÁC CÔ ĐỀU LÀ QUÂN ĂN CẮP)
Hai nỗi uất hận đã lập tức trào dâng rồi hoà cùng làm một trong người cô nữ sinh. Đó là nỗi uất hận bị sỉ nhục khi cô đường đường là hạng nhất học sinh giỏi văn toàn quốc vào năm 1937 với số điểm tuyệt đối 20/20, được nhà vua đích thân trao thưởng một xấp vải đẹp, một chiếc đàn banjolin và một cuốn Larousse Ménager. Thậm chí ngay trong thời điểm ấy, cô còn đang là một nhà thơ mới nổi với bài Chiếc nón Huế. Nhưng to lớn hơn cả là nỗi căm thù vô tận khi niềm tự tôn dân tộc bị chà đạp. Không thể chấp nhận được, cô hùng hồn, đứng phắt dậy, đáp trả lại bà giáo bằng tiếng Pháp luôn:
- TRÊN THẾ GIỚI NÀY, DÂN TỘC NÀO CŨNG CÓ NGƯỜI LƯƠNG THIỆN, CÓ KẺ ĂN CẮP. TÔI CŨNG CÔNG NHẬN NGƯỜI PHÁP NHƯ CÁC BÀ ĐÂY KHÔNG AI ĂN CẮP, VÌ CÁC VỊ ĐÃ BÓC LỘT CHÚNG TÔI TẬN XƯƠNG TUỶ, ĐÃ GIÀU CÓ TỘT CÙNG RỒI! ĐỐI VỚI CHÚNG TÔI THÌ TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI PHÁP SANG XÂM CHIẾM TÀN BẠO ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM ĐỀU LÀ QUÂN ĂN CƯỚP!
Lời lẽ sâu cay tới mức không chỉ khiến bà giáo Pháp giận tím mặt mà còn làm cho cả lớp, cả trường Đồng Khánh rồi cả Kinh thành Huế chấn động. Không ai có thể tin được tiểu thư con quan Phủ doãn Thừa Thiên Nguyễn Khắc Niêm lại cả gan nói những lời như vậy với “Mẫu quốc” Pháp. Không dừng lại tại đó, mặc cho hiệu trưởng trường Đồng Khánh khuyên nên xin lỗi, cô vẫn một mực không chịu. Cuối cùng, cô nữ sinh đó phải lãnh “án”:
“.. bị đuổi khỏi trường... bị cấm thi 3 năm vì có tư tưởng phản nghịch”.
Đây vốn giống như là án “tù chung thân” của một cô học trò học giỏi, ham học. Thế nhưng cô cũng không hề sợ hãi, nhún nhường. Cô kiên quyết khước từ môi trường học tập thực dân. Phải đến khi đã gần 35 tuổi, người Pháp bị đánh đuổi khỏi Việt Nam, cô mới ra Hà Nội để học làm dược tá.
Yêu nước ST.

bài rất thiết thực
Trả lờiXóa