Thứ Ba, 22 tháng 10, 2024

Chức vụ lãnh đạo phải gắn liền với uy tín

 Mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là người quản lý, lãnh đạo phải thực sự tiêu biểu về trình độ, năng lực, đạo đức, uy tín trước tập thể. Tuy nhiên, trong từng trường hợp cụ thể, không phải cứ có chức vụ là mặc nhiên đã có uy tín tương xứng. Đương nhiên, khi một cán bộ, đảng viên được bổ nhiệm chức vụ thì tổ chức và cấp trên đã xem xét, cân nhắc năng lực, uy tín của người đó. Song, trên thực tế đã có những trường hợp cán bộ được cất nhắc mà uy tín chưa hẳn đã tương xứng. Nghĩa là, uy tín đó chưa chắc đã được hình thành từ những phẩm chất, năng lực và sự dày công phấn đấu thực sự, nó trái ngược với uy tín chân thực, nhưng lại được ngộ nhận là uy tín. Do uy tín giả tạo khéo được che đậy, cho nên họ cũng được “tiền hô hậu ủng”, thậm chí được cấp dưới, tập thể và dư luận tung hô, tán thưởng. Thế nhưng, đến khi những câu chuyện sai phạm, tiêu cực bị phanh phui thì dư luận lại quay lưng chê bai, miệt thị. Khi đó, các thế lực thù địch sẽ thừa cơ chĩa mũi nhọn vào xuyên tạc và quy chụp thành bản chất của Đảng, của chế độ.

Về nguyên tắc, uy tín phải tương xứng với chức vụ để người cán bộ có thể làm tròn chức phận của mình. Bởi vì nếu uy tín không tương xứng với vị trí công tác thì không thể tác động, thuyết phục, cảm hóa người khác phục tùng một cách tự giác. Khi đó, tất yếu sẽ dẫn đến sự trì trệ trong cơ quan, đơn vị, địa phương. Cho nên uy tín của cán bộ, đảng viên phải được hình thành từ chính những phẩm chất, năng lực của từng người. Uy tín đó là kết quả của quá trình học tập, rèn luyện, đặc biệt là từ thực tiễn công tác.

Mặc dù là uy tín giả tạo, song không phải ai cũng có đủ dũng khí để thẳng thắn chỉ mặt, gọi tên và đấu tranh ngăn chặn nó. Thực tế, có không ít người từng lầm tưởng rằng, khi được giao nắm giữ chức vụ là bản thân mình đã có uy tín tuyệt đối. Tiếp cận dưới góc độ tâm lý học, uy tín của người lãnh đạo là kết quả của sự nỗ lực rèn luyện, phấn đấu, từ đó lan tỏa và thuyết phục người khác. Quá trình này bao giờ cũng tuân theo những quy luật chung, quy luật đặc thù về sự hình thành và phát triển nhân cách. Trong đó, hoạt động thực tiễn quản lý, lãnh đạo có vai trò quyết định. Đó là uy tín đích thực của người cán bộ, đảng viên và khác hoàn toàn về chất với uy tín giả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét