Trong hàng triệu bức điện mật xuyên
suốt từ thời chiến đến thời bình, phần lớn các bức điện nhằm duy trì thông tin
liên lạc, chỉ đạo, chỉ huy của lãnh đạo. Nhưng cũng có những bức điện mật là
lời chào, lời từ biệt gửi tới đồng đội; phản ánh sự khốc liệt của những năm
tháng chiến tranh bảo vệ tổ quốc. Một trong số đó là bức điện mật cuối cùng của
chiến sĩ cơ yếu đồn Pha Long, với những lời từ biệt đồng đội: “...Chúng tôi đã
chiến đấu hết đạn. Xin vĩnh biệt các đồng chí”.
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng, đặc
biệt là trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược
của nhân dân ta, Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc đã dành sự ủng hộ, giúp
đỡ to lớn cho Việt Nam. Tuy nhiên, sau khi đất nước Việt Nam được thống nhất,
Trung Quốc đã tăng cường các hoạt động tuyên truyền, kích động tâm lý thù hằn
dân tộc, khiêu khích vũ trang, xâm lấn đất đai… gây nên tình hình căng thẳng,
phức tạp giữa hai nước, mà đỉnh điểm là cuộc tiến công của quân Trung Quốc vào
biên giới phía Bắc Việt Nam (tháng 2/1979). Trước tình hình đó, Đảng, Nhà nước
Việt Nam kiên trì chủ trương giải quyết tình hình nói trên bằng giải pháp hòa
bình, đồng thời khẩn trương tăng cường lực lượng, đẩy mạnh xây dựng thế trận
chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc trên phạm vi cả nước.
Trong những ngày cuối năm 1978 đầu năm
1979, theo ý kiến chỉ đạo của Bộ Tư lệnh, phụ trách cơ yếu các đơn vị đã nhanh
chóng rà soát, bổ sung tiếp vào kế hoạch bảo đảm liên lạc qua kỹ thuật mật mã
trong chiến đấu. Các đơn vị đã cử cán bộ cơ yếu xuống các đồn biên phòng kiểm
tra, giúp đỡ cơ yếu đồn thực hiện kế hoạch chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu theo
phương án đã quy định của cấp trên. Các quy ước liên lạc trong tình huống khẩn
cấp đã được các đồn thực tập liên lạc thử về tỉnh và vượt cấp về Bộ Tư lệnh.
Ngày 17/2/1979, hàng chục vạn quân
Trung Quốc đồng loạt vượt biên giới Trung Quốc - Việt Nam, tiến công nhiều mục
tiêu trên toàn tuyến biên giới phía Bắc nhằm nhanh chóng đánh chiếm một số thị
xã, đường tiếp tế của Việt Nam từ phía sau lên. Hướng tiến công chủ yếu là Lạng
Sơn, Cao Bằng, hướng quan trọng là Lào Cai, hướng phối hợp là Phong Thổ, Lai
Châu, hướng nghi binh để thu hút lực lượng của Việt Nam là Hà Tuyên và Quảng
Ninh.
Cách đánh chủ yếu của Trung Quốc là sử
dụng lực lượng áp đảo bất ngờ tiến công đồng loạt, tập trung vào hướng chính
diện kết hợp với vu hồi, thọc sâu, bao vây, chia cắt lực lượng ta, đặc biệt là
sử dụng pháo binh gây sát thương lớn cho bộ đội và dân thường Việt Nam. Tại Lào
Cai, Trung Quốc dùng 2 trung đoàn bộ binh bất ngờ tấn công đồn Pha Long, nhằm
triển khai ý đồ chiến thuật cắt rời mảnh đất hình tam giác này ra khỏi thế trận
liên hoàn toàn tỉnh Hoàng Liên Sơn.
Đồn Pha Long rơi vào thế cô lập, bị
bao vây. Với tinh thần cách mạng, các chiến sĩ đã chiến đấu phòng ngự trong
suốt 4 ngày đêm chống trả số lính thiện chiến, có sự yểm trợ của pháo binh và
đông gấp nhiều lần bên ta. 9 giờ ngày 18/2/1979 địch tập trung lực lượng lớn
tiếp tục áp sát đồn, kêu gọi chiến sĩ ta đầu hàng. Cán bộ chiến sĩ đồn Pha Long
vẫn bình tĩnh ngoan cường nổ súng vào đầu quân xâm lược. Những lúc ác liệt đó,
chiến sĩ Nguyễn Duy Mạc, nhân viên Cơ yếu Đồn Biên phòng Pha Long (Hoàng Liên
Sơn) vẫn liên tục một tiếng, rồi ba mươi phút một lần mã điện báo cáo về Tỉnh
và Bộ Tư lệnh. Quyết tâm chiến đấu của cán bộ chiến sĩ đồn Pha Long đã được
chiến sĩ Mạc chuyển đi ngay trưa 18/2/1979: “Đồn Pha Long bị bao vây, địch đã
chiếm hết các chốt của ta, lực lượng thương vong nhiều. Nhưng anh em chúng tôi
còn lại kiên quyết không rời vị trí chiến đấu. Dù còn một người cũng chiến đấu”.
11 giờ 20 ngày 18/2/1979, bộ phận cơ yếu tỉnh bộ Công an vũ trang Hoàng Liên
Sơn đã cấp tốc chuyền ngay mệnh lệnh chiến đấu của Ban chỉ huy Tỉnh cho đồn Pha
Long và đại đội 3 cơ sở biên phòng: “Đại đội 3 chi viện ngay cho đồn Pha Long
để cùng phối hợp chiến đấu. Các đồng chí hãy nêu cao khí phách anh hùng dù hy
sinh cũng phải chiến đấu đến cùng, kiên quyết không đầu hàng địch, không để
địch bắt sống”. Tiếp đó, Phòng Cơ yếu cũng mã ngay chỉ thị khẩn cấp của Bộ Tư
lệnh cho Trung đoàn 16 cơ động biên phòng: “Điều ngay tiểu đoàn một ở Mường
Khương triển khai cùng tác chiến với đồn Pha Long. Cho một đại đội khác tìm
đường từ Xi Ma Cai lên Pha Long cùng chiến đấu. Nhận chỉ thị này thực hiện ngay
không được chậm”. Thời điểm ấy, Đồn trưởng Pha Long đi công tác xa, việc chỉ
huy do thượng úy Trần Ngọc, Chính trị viên kiêm Bí thư Chi bộ Đồn.
Mặc dù, trước đó đã được chi viện tăng
cường, nhưng do bị vây đánh suốt mấy ngày liền, lương thực, đạn dược cạn dần,
thương vong ngày càng cao... Đến sáng 19/2/1979, quân Trung Quốc đông gấp nhiều
lần. Trước nguy cơ Đồn bị rơi vào tay địch, Phòng Cơ yếu đã điện chỉ đạo cho cơ
yếu đồn Pha Long: “Tình hình không bảo đảm an toàn tài liệu thì báo cáo Ban chỉ
huy đồn tìm cách bảo vệ hoặc xử lý ngay”. 11 giờ ngày 19/2/1979, Cơ yếu đồn Pha
Long đã mã bức điện cuối cùng của Ban Chỉ huy Đồn báo cáo Bộ Tư lệnh và Ban chỉ
huy tỉnh: “Một Sư đoàn địch đang vây hãm đồn. Chúng tôi đã chiến đấu hết đạn.
Xin vĩnh biệt các đồng chí”.
Chiến tranh đã qua đi nhưng kí ức về
một thời bom đạn vẫn còn đó. Càng thấm thía, biết ơn sâu sắc đối với lớp lớp
thế hệ cha anh đi trước đã hy sinh xương máu trong sự nghiệp giải phóng dân
tộc...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét