Hiện quân đội Mỹ có 2 loại bom thông minh chủ yếu: loại được điều khiển bằng laser và loại điều khiển bằng tín hiệu vệ tinh.
Loại thứ nhất hoạt động nhờ năng lượng laser được truyền đi từ thiết bị laser đặt trên máy bay hoặc dưới mặt đất. Đại diện cho loại bom này là các bom GBU-28, GBU-37 và GBU-10 dùng để tiêu diệt các mục tiêu cố định như hầm, boong-ke được xây dựng bằng bê tông kiên cố nằm sâu trong lòng đất.
Phương pháp phá huỷ mục tiêu của loại bom này như sau: phi công dùng thiết bị điều khiển laser di chuyển điểm sáng tín hiệu của bom trên màn hình vô tuyến trong khoang lái trùng vào điểm mục tiêu, giữ nó cho đến khi bom nổ.
Hạn chế lớn nhất của phương pháp điều khiển này là do dẫn đường bằng laser, nên chùm tia sẽ mất tác dụng khi đi vào môi trường sương mù, mây, mưa hay bụi bẩn. Độ chính xác trong một số trường hợp sẽ không đảm bảo, thậm chí bom còn có thể mất khả năng hoạt động. Ngoài ra, loại bom này khá kềnh càng để có thể chở bằng đa số máy bay chiến đấu hiện có.
Bom điều khiển bằng tín hiệu vệ tinh (còn gọi là bom JDAM/Joint Direct Attack Munition) được lắp một thiết bị đặc biệt ở đuôi để dẫn đường theo hệ thống định vị vệ tinh (GPS). Điển hình là các loại GBU-29 JDAM, GBU-30 JDAM, GBU-31 JDAM và GBU-32 JDAM.
Bom điều khiển bằng tín hiệu vệ tinh có thể hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, nhờ hệ thống đạo hàng quán tính (INS) luôn cập nhật các dữ liệu truyền từ bộ thu tín hiệu vệ tinh. Bom có độ chính xác cao (dưới 3m), giá thành sản xuất thấp, có thể sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau. Nhờ điều khiển bằng tín hiệu vệ tinh nên khắc phục được những nhược điểm của loại bom điều khiển bằng laser.
Nhược điểm của loại bom này là chưa đáp ứng được tất cả các yêu cầu trong chiến dịch hiện nay như thời gian xử lý, độ chính xác, việc tiến công nhiều mục tiêu cùng một thời điểm... đặc biệt là không thể dùng chúng để tiến công những mục tiêu bọc thép và đang di chuyển
Sơn PB
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét