Mác, Ăngghen, Lênin không phải là những “nhà tiên tri”,
những ông “thầy bói của lịch sử” như mấy ai bôi nhọ hay huyễn hoặc. Các ông là
những nhà cách mạng, nhà khoa học chân chính, thiên tài. Chủ nghĩa mà các ông
sáng lập và đấu tranh không mệt mỏi để thực hiện nó, là hành động một cách dũng
cảm và cách mạng biến cái lô-gích phát triển tất yếu của nhân loại, trên cơ sở
giải phẫu các xã hội mà loài người đã và đang tồn tại, để các quốc gia, dân tộc
đi tới tương lai.
Nói cách khác, lý luận của các ông chỉ giúp loài người lựa
chọn điều cần và phải đi con đường dẫn tới chân lý, với những lực lượng tiên
quyết, những điều kiện có tính chất cần và đủ, khi đứng ở ngã ba lịch sử của sự
lựa chọn và phải quyết định, gồm: Một ngả dẫn đến vũng lầy của sự lầm lẫn, còn
ngả kia là đi tới chân trời sáng sủa, tất yếu. Diễn đạt cụ thể, các nhà sáng
lập Chủ nghĩa Mác-Lênin không chỉ đơn thuần giải phẫu các hình thái kinh tế-xã
hội, mà bắt đầu từ cấu trúc nền tảng để làm nổi bật lên những vấn đề của chúng
và cuối cùng, dự báo sự sụp đổ tất yếu và sự thay thế giữa chúng với nhau hoặc
tuần tự hoặc nhảy vọt một cách biện chứng, theo quy luật.
Cố nhiên, chúng ta không thể phủ nhận một điều là, những
thập kỷ 70, 80, nhất là những năm 90 của thế kỷ 20, trong quá trình hiện thực
hóa lý luận mác-xít, những người cộng sản vấp phải khó khăn to lớn. Đặc biệt,
trong thời điểm lịch sử ở vào tình thế có tính bước ngoặt, khi xu thế toàn cầu
hóa trở thành phổ biến với xung lực tất yếu và mạnh mẽ là kinh tế tri thức,
công việc đó càng trở nên khó khăn gấp bội; và cho thấy, sẽ chỉ “sống sót”
những lực lượng chính trị nào có thể đáp lại những thách thức mới của thời đại,
tiếp tục đủ sức gánh vác trọng trách đó của lịch sử.
Nhân loại đang trở về với Mác. Nhưng trở về với Mác, với
Lênin như thế nào? Tất nhiên sự trở về không phải là sự thuộc lòng học thuyết
của các ông, rập khuôn nó và coi nó như “chiếc chìa khóa vạn năng” nào đó, bất
chấp những sự thay đổi của lịch sử. Như thế, vô hình đã bóp nghẹt sức sống của
Chủ nghĩa Mác-Lênin, điều mà các ông lúc sinh thời đã cảnh báo và lịch sử từng
nghiêm khắc phê phán. Mác không bao giờ và chưa bao giờ tiên thiên, không khi
nào rơi vào định mệnh! Nói một cách hình ảnh, ông chỉ vén mây mù để tất cả nhìn
thấy trời xanh tất yếu của sự tự do và con đường đi tới nó một cách tự nhiên,
còn đi như thế nào lại tùy thuộc vào điều kiện của mỗi quốc gia, dân tộc và
tình thế lịch sử cho phép.
Lênin cũng thế. Ông rất căm ghét thói rập khuôn mù quáng. Cả
hai ông đòi hỏi sự phê phán nghiêm ngặt học thuyết của các ông chứ không phải
khư khư bám giữ những điều có thể là đúng với hôm qua, nhưng hôm nay đã bị cuộc
sống vượt qua. Đó chính là nguồn gốc sức sống, con đường phát triển của chính
lý luận Mác-Lênin - học thuyết cách mạng phê phán và tự phê phán cách mạng! Vượt
qua tất cả các học thuyết hiện nay, Chủ nghĩa Mác-Lênin đã mở ra một chân trời
khám phá và sáng tạo không ngừng. Vì toàn bộ thế giới quan của học thuyết Mác,
nói như Ăngghen, không chỉ là một học thuyết mà còn là phương pháp. Nó đưa ra
không phải những giáo điều có sẵn mà là những xuất phát điểm để tiếp tục nghiên
cứu toàn diện lịch sử.
Đảng
Cộng sản Việt Nam ra đời là sản phẩm của sự kết hợp giữa chủ nghĩa Mác - Lênin
với phong trào công nhân và phong trào yêu nước ở Việt Nam. Ngay từ khi mới
thành lập, Đảng ta đã lấy Chủ nghĩa Mác - Lênin làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ
nam cho hành động. Trong cương lĩnh chính trị thành lập Đảng năm 1930, Đảng ta
đã quyết định con đường cách mạng Việt Nam là “Độc lập dân tộc gắn liền với chủ
nghĩa xã hội”. 92 năm qua, với những thắng lợi đã giành được của cách mạng nước
ta dưới sự lãnh đạo của Đảng, chúng ta thêm tự hào về dân tộc Việt Nam - một
dân tộc anh hùng, thông minh và sáng tạo; tự hào về Đảng ta - Đảng Cộng sản Việt
Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện đã một lòng một dạ
chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của Nhân dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét