Trên trang Bureau CTM Media - Á Châu Phạm Nhật Bình đăng tải bài viết với tựa đề: “Báo CAND: Dân chủ không đồng nghĩa với đa nguyên, đa đảng”. Theo đó, y cho rằng từ khi có sự xuất hiện nhà nước cộng sản, hai chữ dân chủ trở thành món hàng trang trí, … nguyên nhân là do một đất nước độc đảng, đây là quan điểm hoàn toàn xuyên tạc, bịa đặt của Phạm Nhật Bình về nền dân chủ xã hội chủ nghĩa mà nhân loại đang hướng đến xây dựng. Bởi vì:
Thứ nhất, dân chủ là một giá trị xã hội mang
tính toàn nhân loại.
Dân chủ đã xuất hiện từ thời cổ xưa. Dân chủ
là khát vọng của con người. Xuất phát từ một từ Hy Lạp cổ đại demokratia, dân
chủ có nghĩa là quyền lực nhân dân, quyền lực của nhân dân, toàn bộ quyền lực
thuộc về nhân dân.
Dân chủ là một phạm trù lịch sử. Theo C. Mác
và Ph.Ăng-ghen, dân chủ là phương tiện tất yếu để con người đạt tới tự do, giải
phóng toàn diện những năng lực vốn có của mỗi cá nhân, tức quyền con người được
bảo đảm và thực hiện đầy đủ. Đặc trưng cơ bản của dân chủ là, tất cả các công
dân đều có quyền tham dự vào đời sống chính trị, quyền lực cao nhất của đất nước
thuộc về đại diện của nhân dân; mọi công dân đều có quyền bình đẳng trước pháp
luật.
Dưới chế độ nô lệ và phong kiến, tư tưởng thần
quyền và phân biệt đẳng cấp hà khắc đã tước bỏ tự do, dân chủ của nhân dân.
Giai cấp tư sản đã lật đổ chế độ chuyên chế quân chủ, xác lập chế độ nghị viện,
phổ thông đầu phiếu, hai đảng (hoặc chế độ đa đảng), phân quyền, bình quyền…,
đây là những nội dung chủ yếu của chế độ dân chủ tư sản. Dân chủ tư sản được
xây dựng trên cơ sở phủ định chế độ chuyên quyền phong kiến, vì thế, trong sự
phát triển chung của lịch sử, nó có những đóng góp tích cực, thể hiện sự tiến bộ
nhất định. Nhưng, dân chủ tư sản được xây dựng trên cơ sở chiếm hữu tư nhân về
tư liệu sản xuất, chỉ những nhà tư bản lớn mới là những người nắm giữ vai trò
quyết định, điều đó có nghĩa dân chủ không bao giờ thuộc về quảng đại nhân dân.
Do đó, dân chủ xã hội chủ nghĩa mới thực sự là nền dân chủ ưu việt, phát triển
cao hơn dân chủ tư sản.
Thứ hai, xét về bản chất, dân chủ xã hội chủ
nghĩa là chế độ quyền lực thuộc về nhân dân, do nhân dân quản lý và điều hành
xã hội.
Chế độ đó do liên minh công nhân, nông dân và
đội ngũ trí thức làm nòng cốt, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản lãnh đạo.
Nhân dân làm chủ trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội thông qua các hình thức
dân chủ đại diện và dân chủ trực tiếp. Đảng Cộng sản lãnh đạo nhà nước và xã hội
thông qua nguyên tắc tập trung dân chủ, gắn dân chủ với kỷ cương, đảm bảo bằng
luật pháp trên nguyên tắc thượng tôn pháp luật. Bên cạnh đó, dân chủ xã hội chủ
nghĩa còn là chế độ gắn kết và đảm bảo tính dân tộc kết hợp với tính nhân loại
sâu sắc, đảm bảo mọi quyền lợi thực tiễn của mọi cá nhân gắn liền với nghĩa vụ
và trách nhiệm của cá nhân đối với cộng đồng xã hội.
Mỗi một quốc gia có quyền lựa chọn chế độ dân
chủ phù hợp, không nhất thiết mô phỏng chế độ dân chủ của quốc gia khác. Chế độ
dân chủ của một quốc gia phù hợp với đặc điểm lịch sử, văn hóa, thể chế chính
trị, kinh tế… của từng nước. Thực tiễn chứng minh, chế độ chính trị phương Tây
cũng đầy rẫy những bất công và tình trạng vi phạm dân chủ, không “hoàn hảo”,
khác với nhiều người vẫn ra sức tán dương, ca tụng, chỉ nhìn bề ngoài mặt nạ
(?!). Trái lại, một số quốc gia đã phải trả giá đắt cho việc bê nguyên xi mô
hình dân chủ phương Tây, dẫn tới những bất ổn, thậm chí rơi vào vòng xoáy của
khủng hoảng và nội chiến kéo dài.
Thứ ba, dân chủ không phụ thuộc vào chế độ một
đảng hay đa đảng
Lịch sử hiện đại đã chứng minh, trình độ dân
chủ không tỷ lệ thuận với với sự gia tăng số lượng đảng chính trị. Chẳng hạn
Ácmênia có khoảng 40 đảng, Hà Lan có khoảng 25 đảng, Na Uy có 23 đảng… nhưng
không thể kết luận Ácmênia dân chủ hơn Hà Lan, Na Uy. Hiện nay, trên thế giới
có khoảng hơn 30 nước theo chế độ một đảng, như: Ăngtigoa, Arâp Xêút, Baren,
Bênanh, Bôxnia, Bốtxoana, CuBa, Cômô, Fiji, Gămbia, Gana, Ghinê, Bítxao, Haiti,
Hônđurat, Bờ Biển Ngà, Giamaica, Lào, Libi, Cộng Hoà Dân Chủ nhân dân Triều
Tiên, Mônacô, Namibia, Ruanđa, Xômali, Tátgikixtan, Tôgô và Việt Nam… Trong các
nước trên, chỉ có ba nước Triều Tiên, Lào, Việt Nam là do Đảng Cộng sản giữ vai
trò cầm quyền. Điều đó nói lên: Thứ nhất, Chế độ chính trị do một đảng cầm quyền
không phải là đặc điểm chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh
đạo. Thứ hai, không phải các nước theo chế độ một đảng không bảo đảm dân chủ.
Ngay trong chủ nghĩa tư bản, có những thời kỳ
một số quốc gia, vùng lãnh thổ theo chế độ một đảng duy nhất cầm quyền vẫn đảm
bảo dân chủ và phát triển mạnh mẽ. Như cuối những năm 1980, Xingapo, Hàn Quốc,
Đài Loan… Vẫn theo chế độ một đảng duy nhất cầm quyền, nhưng vươn lên phát triển
mạnh mẽ. Ngược lại, ở các nước đa đảng, dân chủ cũng không được thực hiện tốt.
Như vậy chúng ta thấy rằng, toàn bộ nội dung
trong bài viết của Phạm Nhật Bình rõ ràng là sự vu cáo, bịa đặt, xuyên tạc
100%, xét về cả phương diện lý luận và thực tiễn. Bài viết của y, hòng lừa bịp,
đánh tráo quan niệm và gây tâm lý hoang mang, phá hoại niềm tin của quần chúng
nhân dân vào sự nghiệp cách mạng do Đảng Cộng sản lãnh đạo và con đường đi lên
chủ nghĩa xã hội mà nhân dân ta đã lựa chọn./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét