Thực tế, lâu nay, các thế lực thù địch “khoác áo” nhân quyền để chống phá đất nước ta bằng nhiều hình thức khác nhau như: Kêu gọi trả tự do cho các “tù nhân lương tâm”; phản đối việc bắt các tay sai mà chúng gọi là “nhà hoạt động”; phản đối, kêu gọi tẩy chay các bản án xét xử các đối tượng mà chúng đã lôi kéo thành công...
Các hình thức chống phá này được “nhai đi nhai lại” với mưu đồ là nói mãi
điều sai sẽ thành điều đúng. Tuy nhiên, những năm gần đây, quần chúng nhân dân
đã nâng cao cảnh giác, không nghe theo các luận điệu tuyên truyền của các thế
lực thù địch. Bên cạnh đó, các tay sai phản động lần lượt bị cơ quan chức năng
kiên quyết đấu tranh, vô hiệu hóa nên các “chân rết" của chúng bị chặt đứt
dần dần.
Vì vậy, bản phúc trình nói trên thể hiện sự bế tắc của các thế lực thù địch
khi mà không còn nhiều người trong nước bị lôi kéo, mua chuộc. Cực chẳng đã,
chúng đành phải “chuyển hướng” xuyên tạc, bôi nhọ về quyền tự do đi lại của
những kẻ phản bội. Bản phúc trình cũng thể hiện một “hướng” chống phá mới của
các thế lực thù địch.
Đó là, khi chưa có những “quân tốt thế mạng” (như Phạm Chí Thành, Phạm Đoan
Trang, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Thúy Hạnh, Phạm Văn Điệp, Nguyễn Tường Thụy) thì
triệt để tìm những chuyện “bên lề” để hạ thấp hình ảnh Việt Nam.
Cách thức này như một chiếc áo được chúng “khoác” lên các tổ chức nhân
quyền mà HRW là điển hình. Từ đó, chúng hướng các tổ chức nhân quyền khác làm
theo và lập nên cái gọi là “hồ sơ nhân về quyền thông thường” ở Việt Nam và
nhiều nước khác.
Công bố cái gọi là bản phúc trình, HRW đã “lòi đuôi cáo” khi Phil Robertson
nói: “Các nhà tài trợ và đối tác thương mại của Việt Nam cần nhận thức được sự
cản trở đối với quyền tự do đi lại đang diễn ra hằng ngày và gây sức ép để
chính quyền Việt Nam chấm dứt cách hành xử gây tê liệt người dân như thế.”
Rõ ràng, mục đích chính của chúng là làm méo mó hình ảnh của đất nước ta
trên trường quốc tế. Từ đó, kêu gọi các tổ chức, cá nhân, các đối tác thương
mại tẩy chay Việt Nam. Về lâu dài, sẽ ảnh hưởng đến quá trình phát triển kinh
tế, xã hội; từ đó, làm mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước. Thực
chất, HRW không vì nhân quyền ở Việt Nam.
Tất nhiên, với các tổ chức nhân quyền như HRW, ngoài việc tài trợ của các
thế lực thù địch thì việc tuyên bố các bản phúc trình như trên cũng không ngoài
mục đích kêu gọi tài trợ.
Vì thế mà trên website của tổ chức này luôn hiện từ “donate now” (ủng hộ
ngay bây giờ); và, sau mỗi bài viết đều có một biểu mẫu kêu gọi: “Món
quà được khấu trừ thuế của bạn có thể giúp ngăn chặn vi phạm nhân quyền và cứu
sống khắp nơi trên thế giới. Ủng hộ ngay: 50$, 100$, 250$...”.
Và tất nhiên, số tiền tài trợ, ủng hộ cho tổ chức này sẽ không được sử dụng
để bảo vệ nhân quyền mà chỉ nhằm chống phá những đất nước không cùng “phe” với
chúng.
Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW - Human Rights Watch)
là một tổ chức phi chính phủ thành lập năm 1978, có trụ sở tại thành phố New
York, Hoa Kỳ cùng văn phòng ở thủ đô và thành phố lớn nhiều nước như Hà Lan,
Đức, Bỉ, Thụy Sĩ, Anh, Nga, Pháp, Nhật, Canada...
HRW dưới danh nghĩa “nhân quyền” để thành lập các tổ chức hoạt động chống
chủ nghĩa xã hội. Từ đó, tạo cớ để Mỹ, các nước phương Tây tăng cường hoạt động
tác động về tư tưởng, văn hóa, dân chủ, nhân quyền rồi tiến hành xóa bỏ chế độ
chủ nghĩa xã hội ở các nước Đông Âu, Liên Xô trước đây.
HRW bị nhiều quốc gia phản đối vì không bảo vệ quyền
con người theo đúng nghĩa mà ngược lại, thường tìm cách can thiệp vào việc xử
lý của các cơ quan chức năng một số nước.
Đối với Việt Nam, HRW cổ súy, tán dương với những nhân vật hoạt động chống
đối Nhà nước, vi phạm pháp luật. Tổ chức này thường xuyên phác thảo ra những
bản báo cáo, phúc trình xuyên tạc tình hình nhân quyền và can thiệp vào công
việc nội bộ Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét