Dùng bức ảnh ai đó
chụp được một em bé vô gia cư nằm ngủ bên vỉa hè ở TP.HCM, Phạm Minh Vũ gọi đó
là viễn cảnh tương lai đất nước “nghèo đói ăn bờ ngủ bụi”.
“Một buổi trưa, không nhất thiết phải là trưa tháng Chạp hay bất kỳ tháng nào trong năm, người ta bắt gặp những đứa bé nằm ngoan ngoãn trên đường phố. Bên cạnh các em có thể là đồ đạc, rác rưởi, những tấm bảng xin tiền hoặc thậm chí chẳng có gì. Em nằm đó ngoan ngoãn, giữa một thành phố được mệnh danh là giàu có nhất thế giới, với những tòa nhà chọc trời, đại lộ thênh thang và những công ty lớn nhất thế giới. Nơi em sinh ra và lớn lên là đất nước giàu có nhất thế giới, với nhiều người giàu có nhất hành tinh, nhưng em vẫn phải ngủ trên vỉa hè. Thành phố đó tên là New York, nơi thịnh vượng nhất nước Mỹ. Em nằm đó, em nghĩ gì?”
Lập tức chộp lại đoạn
văn trên và thay bằng các chữ “TP. HCM”, “Việt Nam” cùng vài chi tiết khác,
Phạm Minh Vũ dùng nó để quy chụp, kích động về tình hình xã hội của Việt Nam.
Theo các số liệu thống
kê vào tháng 10/2021, toàn thành phố New York có tới gần 50 nghìn người vô gia
cư, và 1/3 trong số đó là trẻ em. Nếu tính cả năm 2021 thì con số còn khủng
khiếp hơn, với gần 30 nghìn lượt trẻ em vô gia cư từng cư trú trong các khu tạm
trú cho người vô gia cư trong thành phố, và 4000 em khác sống trong công viên,
ô tô hoặc các khu nhà bỏ hoang. Sự thịnh vượng chung của thành phố không đảm
bảo mức sống cao cho toàn bộ người dân, và các nhà kinh tế gọi đây là hiện
tượng bất bình đẳng thu nhập. Theo số liệu của Ngân hàng thế giới năm 2018, chỉ
số bất bình đẳng thu nhập (Gini) của nước Mỹ là 41,4 tức là còn cao hơn nhiều
so với kết quả 35,7 của Việt Nam.
Thủ đoạn dùng hình ảnh
tương phản để xuyên tạc này được Phạm Minh Vũ sử dụng khá nhiều trong các bài
viết của mình. Trong một bài khác, Vũ dùng hình ảnh một bà cụ già bán vé số đi
bộ dưới hàng cờ đỏ rồi rêu rao “tại sao đất nước nhiều dự án nghìn tỷ mà không
lo cho cụ để cụ phải khổ sở như vậy”. Một bài viết nữa lấy hình ảnh một bà cụ
đẩy xe nhặt ve chai giữa phố phường nhộn nhịp và “nhai lại” điệp khúc “sao
chính quyền sung sướng mà để dân khổ”.
Hình ảnh rừng cờ rừng
hoa rợp phố phường những ngày giáp tết, mọi người hồ hởi cùng nhau đi mua sắm
sau một năm dù có nhiều khó khăn nhưng kinh tế vẫn tăng trưởng; Những con phố
tắc nghẽn xe ô tô và xe máy, đèn điện sáng choang thể hiện sự phục hồi mãnh
liệt của đất nước trong thời kỳ “bình thường mới”. Tại sao Phạm Minh Vũ không
dùng những chi tiết hiển hiện trước mắt này để mô tả “Tương lai đất nước”, mà
phải cố bới móc cho ra những góc nhìn đơn lẻ, phiến diện? Đó chẳng qua chỉ là
xảo ngôn dùng hình ảnh trẻ em, những người già vất vả vốn luôn có sức lay động lòng
cảm thương trong mỗi người Việt Nam không phân biệt giai cấp, tuổi tác.
Trong những ngày trước
Tết, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh, Đảng, Nhà nước luôn quan tâm và
chỉ đạo từ sớm các bộ, ngành, địa phương quan tâm đến tất cả các hộ gia đình chính
sách, hộ nghèo, công nhân khó khăn và người nhiễm chất độc da cam/dioxin, không
để ai bị bỏ lại phía sau, không ai là không có Tết. “Không để ai bị bỏ lại phía
sau” cũng là chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước lâu nay, thể hiện ở việc
luôn quan tâm chăm lo cho cuộc sống của người dân, đặc biệt là những người khó
khăn, yếu thế, trẻ em, người cao tuổi. Em bé vô gia cư trong bức ảnh của Phạm
Minh Vũ đã được ai đó đặt vào tay một ổ bánh mì, những người già neo đơn cũng
được không ít người qua đường giúp đỡ.
Tương lai của đất nước
trong những năm tới rất triển vọng qua các số liệu dự báo tăng trưởng kinh tế
của Ngân hàng thế giới cùng nhiều tổ chức khác. Tương lai của đất nước trong
nhiều năm sau cũng chắc chắn rất tươi sáng vì lịch sử đã chứng minh người Việt
Nam có tinh thần đoàn kết toàn dân tộc, từng cùng nhau lập nên nhiều chiến công
hiển hách trong công cuộc dựng nước và giữ nước. Dù Phạm Minh Vũ có bới móc, cố
tìm ra những góc khuất nào đó trong dòng chảy phát triển của đất nước để xuyên
tạc hay bôi nhọ thì cũng không thể phủ nhận đi thực tế ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét