Thứ Ba, 12 tháng 4, 2022

Xây dựng chi bộ vững mạnh để thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng .

 Trong Báo cáo chính trị trình Đại hội XIII của Đảng, phần về xây dựng TCCSĐ và nâng cao chất lượng đảng viên, sau khi khẳng định những thành tích đã đạt được và những chuyển biến tích cực so với nhiệm kỳ qua, Báo cáo đã chỉ ra những hạn chế, yếu kém cần khắc phục: “… Năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của một số TCCSĐ còn thấp, nhất là việc tổ chức thực hiện nghị quyết và khả năng phát hiện, đề ra chủ trương, biện pháp lãnh đạo giải quyết các vấn đề phát sinh ở cơ sở. Công tác xây dựng, phát triển tổ chức đảng, đảng viên trong các doanh nghiệp ngoài khu vực nhà nước còn lúng túng, hạn chế; công tác phát triển đảng ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, nơi có đông đồng bào dân tộc thiểu số, tôn giáo còn nhiều khó khăn. Sinh hoạt chi bộ ở nhiều nơi vẫn còn hình thức, sinh hoạt chuyên đề chưa được coi trọng, tính chiến đấu trong tự phê bình và phê bình còn yếu… Kết nạp đảng viên một số nơi còn chạy theo số lượng, chưa coi trọng đúng mức chất lượng; động cơ vào Đảng của một số cá nhân chưa đúng đắn. Công tác quản lý, giáo dục, rèn luyện đảng viên chưa được quan tâm đúng mức; việc rà soát, sàng lọc đảng viên chưa thường xuyên, thiếu cương quyết. Tính tiên phong, gương mẫu và phẩm chất đạo đức của một bộ phận đảng viên giảm sút; số đảng viên bỏ sinh hoạt đảng phải xoá tên có xu hướng tăng…”. Theo tôi, nguyên nhân của tất cả các hạn chế, yếu kém này bắt đầu từ chất lượng của chi bộ.

1. Chi bộ là cửa ngõ của Đảng

Xã hội, Nhân dân sinh thành ra Đảng, nuôi dưỡng, xây dựng Đảng. Đảng phải được xây dựng từ phong trào cách mạng của quần chúng, từ cơ sở. Tổ chức gốc rễ của Đảng là chi bộ. Chi bộ là cửa ngõ của Đảng. Nơi ấy Đảng lựa chọn, đón nhận những người con ưu tú của dân tộc, sẵn sàng, tự nguyện, tự giác gia nhập vào ngôi nhà chung của Đảng để cùng nhau đồng tâm, đồng chí, đồng lòng chiến đấu, hy sinh cho lý tưởng độc lập, tự do của dân tộc, hạnh phúc của Nhân dân. Đảng là một tổ chức rộng lớn, ở khắp mọi nơi, ở đâu có quần chúng là nơi ấy có tổ chức đảng. Điều đó có nghĩa là Đảng có nhiều cửa ngõ trong cả nước. Tinh thần Đảng lộng gió bốn phương mà lại gần sát ngay trong lòng quần chúng. Cửa ngõ ấy nếu khép kín thì không thể tiếp nhận được người đủ tài năng, đức độ, có tinh thần cách mạng và giác ngộ chính trị vào Đảng. Đảng sẽ trở nên hẹp hòi, biệt lập, “kín cổng cao tường”, xa rời quần chúng. Ngược lại cửa ngõ ấy nếu thiếu nghiêm cẩn thì Đảng sẽ chỉ như một câu lạc bộ, ai vào, ai ra cũng được, sẽ dễ dàng cho bọn cơ hội luồn lách, chui vào Đảng, làm hại ngôi nhà chung của Đảng. Cửa ngõ ấy phải có đường vào cho những ai có chí hướng cách mạng phấn đấu và cũng có đường ra cho những ai nhạt phai lý tưởng, hờ hững với sự nghiệp của Đảng, của dân, thoái hóa, biến chất, không còn xứng đáng là đảng viên. Cửa ngõ ấy nhất thiết phải có chức năng sàng lọc, phải có con mắt tinh đời, biết phân biệt, ngăn không để vàng thau lẫn lộn, kẻ xấu như cỏ rác chui vào, tìm cách leo cao, chui sâu. Thực tiễn chứng tỏ khi để lọt vào rồi thì việc loại, thải rất khó khăn. Những đảng viên được phân công dìu dắt, tuyên truyền, giáo dục đối tượng để giới thiệu và đề nghị chi bộ kết nạp nhất thiết phải là những đảng viên tốt, phải là người lính gác cửa trung thành của Đảng.

Xem vậy đủ thấy chi bộ có vị trí quan trọng như thế nào trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, làm cho tổ chức đảng luôn trong sạch, phát triển lớn mạnh, mãi mãi thanh xuân, tràn đầy nhựa sống, làm tròn sứ mệnh lãnh đạo cách mạng Việt Nam trong mọi giai đoạn phát triển của lịch sử.

2. Chi bộ là nền tảng của Đảng

Đảng ví như một kiến trúc kỳ vĩ, có nhiều tầng cao, thấp khác nhau, mỗi tầng, cấp có vai trò, vị trí khác nhau nhưng nền móng là quan trọng nhất, nền móng có vững thì tòa nhà mới vững chắc, bền lâu. Đảng sinh ra trong lòng quần chúng. Đảng tồn tại và phát triển trong phong trào quần chúng. Đảng không gắn bó với Nhân dân thì chẳng khác gì người khổng lồ chân đất sét. Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Chi bộ là gốc rễ của Đảng ở trong quần chúng”(1). Nhiều lần, Người nhấn mạnh: Gốc có vững cây mới bền. Mọi tư tưởng hay, mọi chủ trương, chính sách đúng của Đảng chỉ trở thành hiện thực khi chi bộ quán triệt, tổ chức thực hiện với tinh thần “đảng viên đi trước, làng nước theo sau”. Nếu chi bộ yếu kém thì chẳng những chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước không được thi hành đến nơi đến chốn mà còn gây tổn thất, thậm chí đi ngược lại, gây tình trạng cơ quan cấp trên nói một đằng, cơ sở làm một nẻo, “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”, làm cho Nhân dân mất lòng tin vào Đảng và Nhà nước, khi ấy Đảng rơi vào nguy cơ mất dần quần chúng. Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Chi bộ tốt thì mọi chính sách của Đảng đều được thi hành tốt, mọi công việc đều tiến bộ không ngừng. Trái lại, nếu chi bộ kém thì công việc không trôi chảy”(2).

Để có chi bộ tốt thì phải làm đúng quy luật phát triển của Đảng là thường xuyên, nghiêm túc tự phê bình và phê bình. Phải thường xuyên được giáo dục và tự chỉnh đốn, giúp nhau ngăn ngừa sai lầm và sửa chữa khuyết điểm; phải có tình đồng chí thương yêu để thật thà đoàn kết trong sáng. Thực tiễn những năm qua đã chứng tỏ, hầu như tất cả các vụ việc tiêu cực, tham ô, lãng phí, gây thất thoát lớn tạo thành một nguy cơ đe dọa trầm trọng đối với sự tồn vong của chế độ ta đều do các TCCSĐ yếu kém, vai trò chi bộ bị lu mờ, đảng viên có chức, có quyền hầu hết không được chi bộ giáo dục, kiểm tra, giám sát, phê bình.

Chi bộ là nơi tạo ra sự tác động hai chiều giữa Đảng và Nhân dân. Chi bộ trực tiếp tổ chức, giáo dục, thuyết phục, nêu gương, dẫn dắt quần chúng. Quần chúng nhân dân trực tiếp giúp đỡ, phê bình, xây dựng, bảo vệ Đảng. Soi vào thực tiễn, nhìn thẳng vào sự thật sẽ có một thước đo khách quan, một tấm gương phản chiếu diện mạo, tầm vóc của Đảng. Chi bộ chính là nơi mà hình ảnh của Đảng thể hiện một cách cụ thể, gần gũi và chân thật nhất. Quy luật phát triển của Đảng là tự phê bình và phê bình. Tự phê bình được thực hiện trước hết, chủ yếu và thường xuyên là ở chi bộ. Không cấp nào, nơi nào hiểu thấu, sâu sát đảng viên bằng chi bộ. Phê bình được thể hiện đồng thời từ ba chiều: Từ dưới lên, từ trên xuống, và rất quan trọng là từ ngoài (quần chúng nhân dân) vào. Chi bộ là nơi trực tiếp nhận được sự tác động (phê bình) bằng mọi cách từ quần chúng nhân dân đối với Đảng và là nơi hiểu rõ những ưu điểm, thành tích, hạn chế và sai lầm, khuyết điểm của bản thân mỗi đảng viên cũng như mọi chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Thông qua sự tiếp nhận, lắng nghe ý kiến phê bình của Nhân dân, chi bộ sẽ là nơi cung cấp thông tin chính xác để Đảng và Nhà nước đánh giá đúng những ưu điểm, sai lầm, khuyết điểm, hạn chế của mình, từ đó đề ra các quyết sách chính trị đúng đắn và kịp thời. Hồ Chí Minh đã viết trong cuốn Sửa đổi lối làm việc như sau: Đảng“phải luôn luôn do nơi quần chúng mà kiểm soát những khẩu hiệu, chỉ thị đó có đúng hay không?”(3). Người còn chỉ rõ: “Mở rộng dân chủ phê bình trong cơ quan và ngoài quần chúng, từ trên xuống, từ dưới lên. “Trên đe, dưới búa” của phê bình thì nhất định tẩy được bệnh quan liêu, tham ô, lãng phí”(4).

3. Đảng mạnh là do chi bộ tốt

Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Đảng lãnh đạo cách mạng, Đảng phải mạnh. Đảng mạnh là do chi bộ tốt. Chi bộ tốt là do các đảng viên đều tốt”(5). Đảng do nhiều đảng viên hợp lại mà thành. Mọi đảng viên bất kỳ ở cương vị nào từ Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội… đến đảng viên thường đều sinh hoạt trong một chi bộ nơi mình công tác, đều phải chịu sự giáo dục, giúp đỡ của chi bộ, đều phải làm tròn nghĩa vụ, trách nhiệm của người đảng viên. Càng ở cương vị cao, càng phải gương mẫu, nghiêm túc sinh hoạt đảng. Khi đảm nhiệm cương vị Chủ tịch BCH Trung ương Đảng và Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, biết bao công việc bộn bề, nhưng Hồ Chí Minh thường xuyên nhắc nhở thư ký phải sắp xếp, bố trí để Người dự họp chi bộ. Không chỉ họp cho có mặt, Người còn nêu cao ý thức tự phê bình và phê bình, khích lệ các đồng chí văn phòng, bảo vệ, phục vụ… “phê bình đảng viên Hồ Chí Minh”. Tháng nào Người cũng tự mình mang tiền đến nộp đảng phí. Khi đi công tác lâu ngày không kịp về sinh hoạt chi bộ, Người đều có báo cáo nghiêm túc. Để quản lý công tác cán bộ, Đảng có sự phân cấp, có đồng chí thuộc diện BCH Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý, có đồng chí thuộc diện BTV tỉnh, thành ủy quản lý. Nhưng phân cấp không có nghĩa là các đồng chí thuộc diện cấp trên quản lý chỉ “sinh hoạt hờ” ở chi bộ, hoặc ỷ vào “bận công tác” mà không tham gia sinh hoạt chi bộ một cách nghiêm túc, tự mình tách khỏi sự giám sát, kiểm tra, phê bình của chi bộ về tư tưởng, đạo đức, nhân cách, tác phong, quan hệ quần chúng. Một thực tế cần chấn chỉnh là không ít chi ủy và chi bộ còn tự ti, e dè, né tránh, không thực hiện chế độ tự phê bình và phê bình đối với đảng viên thuộc diện cấp trên quản lý. Nếu có thì cũng chỉ là hình thức, nặng về ca ngợi, ít dám phê bình những sai lầm, khuyết điểm của họ. Cấp trên thường chỉ đặt vấn đề kiểm điểm, phê bình cán bộ, đảng viên thuộc diện quản lý khi “câu chuyện đã vỡ lở”, khi quần chúng tố cáo và báo chí lên tiếng. Một ví dụ nhỏ như việc điều động con trai của một đồng chí Bí thư Tỉnh ủy B, đang làm công tác đoàn thanh niên về làm bí thư thành ủy trực thuộc tỉnh trong khi đảng bộ thành phố vừa tiến hành đại hội xong và đã bầu ra bí thư. Cách sắp xếp, bố trí cán bộ trớ trêu, lộ liễu thế mà cả BTV Tỉnh ủy B không ai có ý kiến gì, cơ quan tham mưu của tỉnh cũng không lên tiếng, đến khi dư luận bất bình và chỉ sau khi có ý kiến chỉ đạo của Trung ương thì tỉnh B mới sửa chữa. Những việc như thế, nếu có sự thẳng thắn, vô tư và sự góp ý mang tính xây dựng, chân thành của các đồng chí xung quanh thì sẽ tránh được sai lầm, đó mới thực sự là tình đồng chí thương yêu như Bác Hồ từng căn dặn.

Bản thân nhiều đảng viên thuộc diện cấp trên quản lý đã coi thường sinh hoạt chi bộ, tự coi mình như loại đảng viên “đặc biệt”, “siêu hạng”, đứng trên, đứng ngoài tầm kiểm soát của chi bộ. Không ít người đã không tham gia đầy đủ các kỳ sinh hoạt chi bộ theo Điều lệ Đảng, thậm chí quên cả nghĩa vụ tự mình đóng đảng phí mà thường là do thư ký nộp hộ. Có lẽ cũng cần nhắc lại rằng, việc đóng đảng phí không chỉ có ý nghĩa về tài chính đối với Đảng mà quan trọng hơn là để thường xuyên nhắc nhở ý thức của từng đảng viên, để thấy rằng dù ở cương vị, cấp bậc nào thì thực chất mình vẫn chỉ là một chiến sĩ cộng sản, một đảng viên của chi bộ. Chi bộ là nơi dưỡng dục người đảng viên và mỗi đảng viên phải có trách nhiệm xây dựng chi bộ, gương mẫu, làm gương sáng cho các đảng viên khác và quần chúng noi theo. Hầu hết các vụ việc tiêu cực trong những năm qua đều xảy ra ở những nơi mà cả tập thể cấp ủy và người đứng đầu thiếu “dũng khí” trong việc duy trì chế độ sinh hoạt đảng, tự mình hạ thấp vai trò lãnh đạo chính trị tư tưởng, giáo dục đạo đức, tư cách cho đảng viên của chi bộ. Nhiều đảng viên thuộc diện cấp trên quản lý đã xa rời sự giáo dục của chi bộ, không khép mình vào tổ chức và coi thường nghĩa vụ của người đảng viên.

Chi bộ tốt là do từng đảng viên tốt. Lẽ ra các chi bộ có nhiều cán bộ trung, cao cấp phải là những chi bộ mạnh, chi bộ kiểu mẫu. Lẽ ra những vụ việc tiêu cực phải tỷ lệ nghịch với số lượng đảng viên thuộc cấp trên quản lý. Thực tế lại không hoàn toàn như vậy. Đây là hiện tượng cần chấn chỉnh. Đảng cần bổ sung các quy định thật chặt chẽ về sinh hoạt đảng ở chi bộ đối với đảng viên thuộc diện cấp trên quản lý để việc sinh hoạt chi bộ đối với các đồng chí đó có thực chất, không hình thức, chiếu lệ. Hồ Chí Minh đã chỉ dẫn cụ thể về vấn đề này: “Để hoạt động cách mạng thực hiện nhiệm vụ, đường lối của Đảng, mỗi đảng viên phải hoạt động trong một tổ chức cơ sở của Đảng. Cho nên các cô, các chú phải hiểu rõ vai trò, nhiệm vụ của chi bộ, cố gắng góp phần của mình vào việc xây dung chi bộ “bốn tốt”. Phải hiểu rõ quyền hạn, nhiệm vụ của người đảng viên, nâng cao tinh thần trách nhiệm của mình với Đảng”(6).

Muốn tiến bộ, muốn xứng đáng là người chiến sĩ tiên phong gương mẫu của dân tộc thì đảng viên phải không ngừng học tập, tu dưỡng, phải luôn được giáo dục và biết tự giáo dục. Môi trường giáo dục ấy chính là chi bộ, là TCCSĐ. Hồ Chí Minh căn dặn: “Chi bộ tốt thì mọi việc sẽ tốt. Cho nên các cô, các chú phải quan tâm đến việc xây dựng chi bộ… phải làm thiết thực, đừng hình thức, đừng báo cáo sai”(7). Phấn đấu để trở thành người đảng viên tốt, để chi bộ nào cũng đều là chi bộ tốt, luôn luôn là vấn đề có ý nghĩa quyết định đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng. Đó là vấn đề cơ bản nhất khi xác định xây dựng Đảng là then chốt trong giai đoạn cách mạng hiện nay. Đại hội đảng bộ các cấp từ cơ sở đến Trung ương, ở đâu cũng được đánh giá là thành công tốt đẹp, các cấp ủy mới đã được kiện toàn, các quyết sách và nhiệm vụ chính trị đã được bàn thảo và quyết nghị. Vấn đề là biến quyết tâm chính trị đã được thể hiện trong nghị quyết đại hội đảng bộ các cấp thành hành động thực tiễn và chỉ khi có kết quả cụ thể mới là thước đo chính xác những nghị quyết đại hội đã đề ra.

 Chi bộ là nền tảng của những thắng lợi ấy, mỗi đảng viên đều phải là một chiến sĩ tiên phong, mỗi chi bộ phải là một pháo đài, mỗi đồng chí cấp ủy viên đều là người chỉ huy. Cả tổ chức bộ máy của Đảng đều có quan hệ hữu cơ với nhau như nhà máy điện, máy chạy thì đèn sáng.

Để Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng đi vào cuộc sống cần có nhiều giải pháp nhưng giải pháp căn cơ nhất, nền tảng nhất là củng cố xây dựng chi bộ, cửa ngõ ngôi nhà chung của Đảng. Hãy mở rộng cửa đón nhận những nhân tài mới, những chiến sĩ mới trẻ trung, đầy nhiệt huyết, có niềm tin vào lý tưởng của Đảng. Cửa ngõ ấy phải có máy sàng lọc, có sự canh gác cẩn mật với những con mắt tinh đời và đồng thời luôn phải loại bỏ những sâu mọt, những phần tử cơ hội, những kẻ ham “làm quan phát tài”. Xây dựng và chỉnh đốn Đảng, chống  “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” phải làm thường xuyên và bắt đầu từ chi bộ.

-----

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét