Thấy đúng không bảo vệ! Thấy sai lờ đấu tranh! Cấp trên nói gì cũng vâng! Cấp dưới, quần chúng ý kiến gì cũng gật! Khi cần đưa ra quyết định thì lừng chừng, đùn đẩy trách nhiệm cho tập thể...
Phong cách làm việc kiểu “đẽo cày giữa đường” khiến không ít cán bộ mắc sai lầm, khuyết điểm trong lãnh đạo, quản lý, gây hậu quả nghiêm trọng. Những biểu hiện suy thoái ấy cần được nhận diện, kiên quyết đấu tranh để khắc phục, loại bỏ...
Để xảy ra tình trạng “đẽo cày giữa đường” trong công
tác lãnh đạo, quản lý, điều hành trong một bộ phận cán bộ, đảng viên hiện nay
có nhiều nguyên nhân. Một trong những nguyên nhân đó là cán bộ sợ sai, sợ trách
nhiệm. Trong bối cảnh Đảng ta đang đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn đội ngũ, đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, suy thoái trong nội bộ, tâm lý sợ sai,
sợ trách nhiệm càng dễ bộc lộ. Trong Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII), Đảng
ta đã chỉ rõ nguyên nhân của biểu hiện này, đó là: Lập trường tư tưởng
không vững vàng, hoang mang, dao động trước những tác động từ bên ngoài...
Không làm tròn trách nhiệm, bổn phận của mình trước Đảng, trước
dân... “Đẽo cày giữa đường”, tự đánh mất vai trò cá nhân cũng chính là
biểu hiện của “đoàn kết xuôi chiều, dân chủ hình thức”.
Biết lắng nghe, phát huy dân chủ là một thuộc tính của
khoa học lãnh đạo mà bất cứ cán bộ nào, ở cấp nào cũng cần có. Tuy nhiên, nếu
lắng nghe mà không có chọn lọc, dân chủ mà thiếu tập trung thì sẽ dẫn đến quá
tả hoặc quá hữu trong tư duy và phương pháp lãnh đạo. Trong lĩnh vực quản lý
kinh tế, nếu cán bộ chủ trì có những biểu hiện này sẽ rất dễ bị các thành phần
có tư tưởng cá nhân chủ nghĩa lợi dụng. Họ sẽ khoét sâu vào “gót chân Achilles”
của cán bộ để duy trì lợi ích nhóm, nhằm thực hiện các hành vi tham ô, tham
nhũng, tiêu cực. Những vụ án kinh tế lớn, nguyên nhân do cán bộ “thiếu trách
nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng” trong thời gian qua là những dẫn chứng, bài
học nhãn tiền. Trong công tác xây dựng Đảng, nhất là công tác cán bộ, nếu người
đứng đầu “đoàn kết xuôi chiều, dân chủ hình thức”, không thể hiện được vai trò,
chính kiến, uy tín cá nhân... thì rất khó để tạo ra một tập thể mạnh, rất khó
duy trì đoàn kết thực chất.
Làm thế nào để cán bộ khắc phục, nói không với kiểu
lãnh đạo, quản lý “đẽo cày giữa đường”? Bài học, vũ khí, phương tiện... của
khoa học lãnh đạo, nghệ thuật lãnh đạo là không hề thiếu, nếu không muốn nói là
hiện nay cán bộ đã được Đảng “vũ trang” đầy đủ. Vấn đề căn cốt vẫn là cách vận
dụng trên thực tế. Nguyên tắc tập trung dân chủ, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ
trách của Đảng chính là kim chỉ nam, là cơ sở bảo đảm cho cán bộ có
tư duy đúng, hành động đúng, nhằm phát huy cao nhất trí tuệ tập thể, ý chí tập
thể trước khi cá nhân đưa ra các quyết định.
Quy định số 08-QĐi/TW của Bộ Chính trị về trách nhiệm
nêu gương của cán bộ, đảng viên đã chỉ rõ, mỗi cán bộ phải luôn giữ vững
nguyên tắc, dân chủ, công tâm, khách quan, công khai, minh bạch...; chủ động,
tích cực phát hiện, thu hút, trọng dụng người có đức, có tài, khát khao cống
hiến; bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách
nhiệm vì sự nghiệp của Đảng, vì lợi ích quốc gia-dân tộc.
Tại Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai
thực hiện Kết luận và Quy định của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về công tác
xây dựng, chỉnh đốn Đảng diễn ra ngày 9-12-2021, Tổng Bí thư Nguyễn Phú
Trọng đã chỉ đạo: Thực hiện tốt chủ trương khuyến khích, bảo vệ những cán
bộ năng động, sáng tạo, dám nghĩ, dám nói, dám làm, luôn nỗ lực hành động vì
lợi ích chung. Cán bộ dù ở vị trí nào cũng phải luôn luôn có ý thức đầy đủ
về trách nhiệm của mình, làm "đúng vai, thuộc bài", thật sự có chất
lượng, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; gắn bó mật thiết với nhân dân, được
nhân dân tin yêu, quý trọng. Kết luận số 14-KL/TW của Bộ Chính trị về chủ
trương khuyến khích và bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo vì lợi ích
chung ban hành trong giai đoạn hiện nay có ý nghĩa như là “tấm khiên”, “lá
chắn” vững chắc để bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm. Các nghị quyết, chỉ thị,
quy định, kết luận... của Đảng đang triển khai hiện nay chính là những loại “vũ
khí”, phương tiện của phương pháp lãnh đạo, khoa học lãnh đạo, nghệ thuật lãnh
đạo... bảo đảm cho cán bộ giữ vững nguyên tắc, phát huy vai trò cá nhân trong
sức mạnh tập thể.
Như vậy, cán bộ dù ở cấp nào, trong hoàn cảnh nào cũng cần nhận thức đầy đủ, thấu đáo hai mặt của một vấn đề có tính biện chứng, đó là mối quan hệ giữa cá nhân với tập thể, giữa người đứng đầu với cấp ủy, tổ chức Đảng, giữa cấp trên với cấp dưới, giữa người chủ trì với các cơ quan, bộ phận tham mưu, giữa dân chủ với tập trung... để không phải “đẽo cày giữa đường”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét