Theo John (phóng
viên người Anh thường trú tại Việt Nam) thì có lẽ trên thế giới này hiếm có một
dân tộc nào lại yêu quý lá Quốc Kỳ của dân tộc mình hơn người dân Việt Nam ....
Ông viết:
"Tôi đã từng tác nghiệp khắp nơi trên thế giới - nhưng khi đến Việt Nam
thì mới thực sự choáng ngợp về người dân nơi đây. Ngày Tết - khắp nơi trên cả
nước Việt Nam treo cờ, ngày Quốc Khánh, ngày Giải Phóng Miền Nam 30/4, ngày lễ
hội truyền thống ở địa phương ..., đặc biệt nhất là những khi đất nước này có dịp
ăn mừng về đội tuyển bóng đá của họ sau mỗi trận đấu hoặc khi đón đoàn cầu thủ
từ nước ngoài trở về .... Ở đâu cũng thấy cờ đỏ sao vàng, ở đâu cũng thấy những
khuôn mặt hân hoan rạng ngời, không kể thanh niên mà có cả người già, trẻ em ....
Tôi nghĩ: Việt Nam không phải là một quốc gia quá hâm mộ bóng đá - nhưng phải
thừa nhận họ quá hâm mộ lá cờ đỏ sao vàng - bởi vậy cho nên họ chỉ đợi những dịp
nào đó để họ có lý do, có cái cớ ... để được mang lá cờ của mình ra cùng hò hét
với mọi người .... Tôi đã từng đi lọt vào giữa biển người, biển cờ trong những
đêm Hà Nội không ngủ - tôi mới cảm nhận rằng ở đất nước này có một tinh thần
dân tộc vô cùng to lớn - tinh thần đó không thể nào là tự phát, không thể chỉ
có được một vài trăm năm - tinh thần đó chắc chắn đã có trong mỗi con người ở
dân tộc này từ ngàn đời vì vậy mới thấm được ... như một thứ văn hoá truyền thống
được kế thừa từ đời này qua đời khác .... Đó chính là một tinh thần đoàn kết -
người dân họ chỉ mượn sự kiện để được cầm cờ, mượn được cầm cờ để được hoà mình
vào không khí gắn bó tinh thần dân tộc triệu người như một - Chắc cũng bởi thế
cho nên ... dân tộc này mới đánh đuổi tất cả những giặc ngoại xâm hùng mạnh nhất
ra khỏi bờ cõi ...".
Nội dung bài viết
đó của John đã cung cấp chất liệu và tạo cảm hứng cho bài thơ “Hiện tượng Quốc
kỳ” đăng trên trang Zalo của bạn Huyen – Cham, như sau:
Tôi đã đi khắp nẻo
thế gian
Thấy một dân tộc
Việt Nam kỳ lạ
Cờ Tổ quốc sao
mà thiêng liêng quá!
Bay rợp trời rực
đỏ cả rừng hoa
Thế giới này tôi
đã đi qua
Đến Việt Nam mới
vỡ oà cảm xúc
Dòng sông đỏ chẳng
bao giờ kết thúc
Khắp nẻo đường,
góc phố bản trường ca.
Tôi nghĩ rằng:
Hiếm có một quốc gia
Cờ tổ quốc nhìn
đâu cũng thấy
Sao kỳ vĩ và
thiêng liêng đến vậy?
Sự kiện gì cũng
lấy cớ để yêu!
Gương mặt hân
hoan rạng rỡ hò reo
Phút chiến thắng
như quên đi tuổi tác
Từ em nhỏ đến cụ
già tóc bạc
Bỗng thăng hoa
trong giờ phút ăn mừng .
Có đất nước nào
cờ tổ quốc thành rừng?
Âm ỉ cháy rồi
sáng bừng dân tộc
Trong huyết mạch
của “đồng bào gan góc”
Truyền thống
ngàn năm vun đắp, kế thừa.
Bạn đã bao giờ
thử cảm giác này chưa?
Lạc vào giữa biển
người Hà Nội
Cùng phố phường
dòng người rong ruổi
Thức trắng đêm để
hò hét tưng bừng .
Bạn của tôi ơi!
Sao các bạn chưa từng?
Một lần đặt chân
lên hình chữ S
Để cảm nhận muôn
điều khác biệt
Sẽ phải trầm trồ:
Sao tuyệt đến ngạc nhiên!
Ngọn cờ đào là
huyết mạch thiêng liêng
Để gắn kết triệu
người như một
Một bó đũa sẽ trở
thành rường cột
Dân tộc này có một
không hai!
bài rất ý nghĩa
Trả lờiXóa