Sau sự sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, các học giả tư sản ngồi đếm từng thời khắc về sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở các nước còn lại, trong đó có Việt Nam. Chúng cho rằng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam cùng lắm chỉ tồn tại đến cuối thế kỷ XX. Thế nhưng, công cuộc đổi mới do Đảng Công sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo từ Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI (1986), Việt Nam không những đứng vững trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội mà còn đạt được nhiều thành tựu to lớn trên tất cả các lĩnh vực. Điều này càng làm cho chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch điên cuồng chống phá, đồng thời coi Việt Nam là trọng tâm của chiến lược “Diễn biến hòa bình”.
Âm
mưu cơ bản, lâu dài của chiến lược này là nhằm thay đổi thể chế chính trị, xóa
bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa, đưa nước ta đi theo quỹ đạo của các nước tư bản. Để
thực hiện mưu đồ trên, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đẩy mạnh chống
phá Việt Nam trên nhiều lĩnh vực với phương châm: “Coi chính trị, tư tưởng là
khâu đột phá”, “kinh tế là mũi nhọn”, “quốc phòng - an ninh là trọng điểm”, “lấy
các vấn đề dân tộc, tôn giáo, dân chủ, nhân quyền làm ngòi nổ”, “ngoại giao để
hỗ trợ”, “quân sự để răn đe”. Trong đó, lĩnh vực chính trị, tư tưởng được các
thế lực thù địch coi là khâu đột phá, là mặt trận hàng đầu với mục tiêu cơ bản,
lâu dài nhằm phủ định và xóa bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; phủ
nhận thành tựu của các nước đi theo con đường chủ nghĩa xã hội, đặc biệt là
Liên Xô; phủ nhận con đường đi lên chủ nghĩa xã hội và chân lý “độc lập dân tộc
gắn liền với chủ nghĩa xã hội” ở Việt Nam; phủ định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam; xây dựng hệ tư tưởng tư sản, lối sống thực dụng trong các tầng lớp
nhân dân… từ đó tấn công trực diện vào nền tảng tư tưởng của Đảng ta.
Sở dĩ mặt trận chính trị
tư tưởng được coi là khâu “đột phá” bởi nền tảng tư tưởng của Đảng là một bộ phận
quan trọng, đồng thời cũng là nhân tố căn bản, cốt lõi, tạo cơ sở, tiền đề quyết
định mọi hoạt động xây dựng, sinh hoạt và lãnh đạo của một Đảng. Khi nền tảng
tư tưởng thay đổi, tất yếu sẽ dẫn tới sự thay đổi về mục tiêu, lý tưởng, nguyên
tắc tổ chức, phương hướng hoạt động chính trị của các tổ chức Đảng và đội ngũ đảng
viên. Từ đó, làm cho Đảng mất đi sức chiến đấu và dần từ bỏ vai trò lãnh đạo của
mình như đã từng diễn ra ở Liên Xô.
Các học giả tư sản đã tổng
kết rằng có việc 100 máy bay chiến đấu không thực hiện nổi nhưng chỉ cần 10 sứ
giả là có thể hoàn thành; một đài phát thanh cũng có thể bình định xong một đất
nước; ngày nay làn sóng điện thay thế các thanh gươm; cây bút là phương tiện đi
vào trái tim, khối óc con người; một đô la chi cho tuyên truyền thì có tác dụng
ngang với năm đô la chi cho quốc phòng; kích động vấn đề dân chủ, nhân quyền,
dân tộc, tôn giáo là bốn đòn đột phá, bốn mũi xung kích chọc thủng mặt trận tư
tưởng chính trị. Do vậy, chính trị tư tưởng là mặt trận được các thế lực thù địch
đã, đang và sẽ còn ráo riết tấn công vào tính cách mạng, khoa học của chủ nghĩa
Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh - nền tảng tư tưởng của Đảng, trong đó tập
trung vào bốn vấn đề cơ bản:
Một
là, xóa bỏ ảnh hưởng của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh nhằm xóa bỏ
chủ nghĩa xã hội và chân lý “độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội”
Đây
là mục tiêu hàng đầu của các thế lực thù địch hiện nay nhằm làm cho đội ngũ cán
bộ, đảng viên mất phương hướng, giảm sút ý chí chiến đấu, xa rời mục tiêu, lý
tưởng độc lập dân tộc và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Chúng tìm mọi cách
để chứng minh tính “lỗi thời của học thuyết Mác - Lênin” với luận điệu cho rằng
hiện nay hầu hết các nước đều từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin, chỉ còn Việt Nam,
Trung Quốc và một vài nước khác vẫn “ngoan cố” tôn thờ. Để chứng minh, chúng đã
lấy thực tế từ sự khủng hoảng và sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ
nghĩa ở Đông Âu để lập luận “thực chất chủ nghĩa Mác là một học thuyết hư vô,
là sự biện hộ cho một khoa học tàn phá xã hội”, rằng “Cách mạng Tháng Mười Nga
là sự đẻ non; là sai lầm của lịch sử; chủ nghĩa xã hội hiện thực là quái thai,
là sự phát triển ngoài nền văn minh nhân loại”. Từ đó, các thế lực thù địch
ngày đêm “rả rích” tuyên truyền, vu cáo Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa chủ
nghĩa Mác - Lênin áp dụng vào Việt Nam là một sự gượng ép, là sai lầm của lịch
sử.
Hai
là, lợi dụng sự sụp đổ của Liên Xô và hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông
Âu để tấn công nền tảng tư tưởng, lý luận của Đảng
Khi hệ thống xã hội chủ
nghĩa thế giới lâm vào khủng hoảng, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông
Âu sụp đổ, các thế lực thù địch đã “chớp thời cơ”, coi đây là “thời cơ vàng” tấn
công nhằm xóa bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của các Đảng Cộng
sản ở các nước kiên trì phát triển theo con đường xã hội chủ nghĩa, trong đó có
Việt Nam. Bằng âm mưu, thủ đoạn tinh vi, chúng đưa ra cách “lập luận” kiểu
lô-gíc hình thức, rằng chủ nghĩa Mác ra đời cách đây đã hơn 150 năm, bối cảnh lịch
sử hiện đã thay đổi cho nên Đảng Cộng sản Việt Nam không thể cứ khư khư giữ lấy
“cái học thuyết đã lỗi thời đó” làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động
của mình. Chúng xuyên tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin với luận điệu cho rằng
chủ nghĩa Mác chỉ phù hợp với thế kỷ XIX, cùng lắm là đầu thế kỷ XX và chỉ
thích hợp với nền văn minh công nghiệp, còn bây giờ sang thế kỷ XXI, thời đại của
văn minh tin học, của tri thức nên đã bị lỗi thời, lạc hậu, bị lịch sử vượt
qua. Sau sự sụp đổ của Liên Xô và hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu,
chúng đồng thanh cho rằng “chủ nghĩa Mác - Lênin là sai lầm, sai lầm từ trong bản
chất chứ không phải do nhận thức và vận dụng sai”. Từ đó, những kẻ cơ hội, phản
động trong nước ra sức “té nước theo mưa”, đòi đưa chủ nghĩa Mác - Lênin ra khỏi
nền tảng tư tưởng của Đảng.
Ba
là, chống phá đường lối độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội của Đảng và Nhân
dân ta
Các thế lực thù địch
luôn coi đường lối độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội của Đảng và Nhân dân ta
là mục tiêu chống phá. Thực hiện mục tiêu đó, chúng dùng mọi thủ đoạn xuyên tạc,
bác bỏ, chống phá. Mặc dù “lý lẽ” đã cũ rích, nhưng chúng vẫn không từ bỏ, luôn
rêu rao rằng lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin “đã sai lầm”, “lỗi thời”, “lạc hậu”,
thể hiện ở sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và các nước Đông Âu. Chúng
dẫn ra các hiện tượng, hình thức, trái với bản chất để mê hoặc, lôi kéo những
người thiếu hiểu biết khoa học, như “lý sự” rằng: “đã kinh tế thị trường thì
đâu còn là chủ nghĩa xã hội”; “chủ nghĩa xã hội không phải là cái đích của loài
người đi tới”; “chủ nghĩa tư bản là trường cửu”; Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhân
dân Việt Nam “bảo thủ” duy trì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội là “trái với
quy luật”, “không phù hợp với thời đại mới” v.v và v.v. Chúng còn trắng trợn phủ
nhận những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử mà Đảng và Nhân dân ta đạt được
qua hơn 35 năm đổi mới. Chúng gây nên hoài nghi vào quan điểm, đường lối của Đảng,
chính sách, pháp luật của Nhà nước; xuyên tạc những đặc điểm, đặc trưng, mô
hình xã hội mà chúng ta xây dựng trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt
Nam. Chúng cố tình quên đi những biện pháp, con đường, hình thức, bước đi, nhiệm
vụ trong quá trình đi lên chủ nghĩa xã hội đầy sáng tạo của Nhân dân ta. Chúng
gieo rắc tâm lý trông chờ, dựa dẫm, cầu mong sự giúp đỡ của nước ngoài, đi theo
con đường tư bản chủ nghĩa thì giàu nhanh hơn, sung sướng hơn một cách ảo tưởng,
hoài vọng.
Bốn
là, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đã và đang đẩy mạnh thực hiện
xuyên tạc lịch sử nhằm hạ thấp uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam
Đây là phương thức, thủ
đoạn chống phá hết sức tinh vi, phức tạp, được chủ nghĩa đế quốc và các thế lực
thù địch xác định là một đòn lợi hại tiến công vào nền tảng tư tưởng của Đảng,
thậm chí ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Vấn đề xuyên tạc lịch sử ở Việt
Nam thậm chí còn được xây dựng thành đạo luật, với các giai đoạn thực hiện, chiến
lược và đầu tư ngân sách để thực hiện các hoạt động chống phá. Gần đây trên một
số trang mạng xã hội xuất hiện nhiều bài viết nhằm tẩy não người Việt Nam về cuộc
kháng chiến chống Mỹ cứu nước rất tinh vi, xảo trá. Một mặt, các bài viết này cố
tình bôi nhọ tính chính nghĩa trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc,
mặt khác chúng cố gắng xuyên tạc bản chất chế độ tay sai bán nước, rằng “Việt
Nam đã đuổi đi hai nền văn minh Pháp - Mỹ”, “việc thực dân Pháp đô hộ Việt Nam
là mượn đường để xâm lược Trung Quốc” hay công khai thừa nhận “Việt Nam cộng
hòa là một chính thể, quốc gia đã tồn tại ở Việt Nam” và rằng “gọi ngụy quyền
Sài Gòn là miệt thị”… Bên cạnh đó, lợi dụng nghiên cứu về lịch sử để đánh tráo
khái niệm ngụy quân, ngụy quyền bằng khái niệm “quân lực Việt Nam cộng hòa” vì
khi đã bỏ được chữ “ngụy” thì tức là thể chế “Việt Nam cộng hòa” được công nhận
chính danh. Khi đó, không có cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam của các nước đế
quốc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước sẽ thành cuộc “nội chiến”, nồi da nấu
thịt, cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc thành vô nghĩa. Mục địch chính của
chiến dịch này là từng bước hạ thấp vị trí, ý nghĩa lịch sử của hai cuộc kháng
chiến chống pháp và chống Mỹ, cứu nước của dân tộc, từ đó dần hạ thấp vai trò
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam như đã từng diễn ra ở Liên Xô và Đảng Cộng
sản Liên Xô.
Có thể thấy, những luận điệu trên đều không mới,
nhưng điều nguy hiểm là một số cán bộ, đảng viên thiếu bản lĩnh, hạn chế về nhận
thức chính trị khi tiếp xúc với những quan điểm xấu độc trên đã nảy sinh tư tưởng
hoang mang, dao động thậm chí hoài nghi về lý tưởng cộng sản và con đường đi
lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Các đối tượng phản động ngày đêm thực hiện
nguyên tắc “Một lời dối trá nếu được lặp đi lặp lại đủ mức thì nó sẽ trở thành
sự thật”, và chúng đã đánh lừa được không ít người. Thời gian qua, một số cán bộ,
đảng viên non kém về chính trị, bạc nhược về tư tưởng trước những thông tin “thật
giả lẫn lộn” đã theo đuôi và phụ họa cho những quan điểm sai trái này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét