1. LLVT có vị trí, vai trò đặc biệt quan trọng trong hệ thống chính trị của mọi nhà nước, nó có tổ chức chặt chẽ, được trang bị vũ khí, phương tiện kỹ thuật và được huấn luyện, đào tạo bài bản. Nhiệm vụ của LLVT do bản chất giai cấp, đường lối, chính sách của nhà nước, của tập đoàn xã hội tổ chức ra nó quyết định. Ở Việt Nam, các văn kiện của Đảng, các đạo luật của Nhà nước (Hiến pháp, Luật An ninh quốc gia, Luật Công an nhân dân, Luật Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam…) đều xác định LLVT nhân dân bao gồm Quân đội nhân dân (QĐND), Công an nhân dân (CAND). LLVT nhân dân Việt Nam mang bản chất giai cấp công nhân, có tính chất cách mạng và tính nhân dân sâu sắc (từ nhân dân mà ra, do nhân dân nuôi dưỡng, vì nhân dân mà chiến đấu); là lực lượng nòng cốt trong bảo vệ Tổ quốc, giữ vững an ninh, trật tự, vì mục tiêu “độc lập dân tộc gắn liền CNXH”, “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

“Phi chính trị hóa” LLVT là một loại quan điểm, học thuyết, ban đầu do các học giả tư sản nêu ra; sau đó, các thế lực thù địch và số phần tử cơ hội lợi dụng, sử dụng khai thác nó như một thứ “vũ khí” lợi hại và hiệu quả bậc nhất. Họ lập luận rằng, việc tổ chức ra LLVT là để “bảo vệ lợi ích toàn dân tộc”, “lợi ích quốc gia”, đó là lợi ích tối cao, hơn tất cả (và chi phối) lợi ích của các giai cấp, đảng phái. Do đó, các LLVT phải có nghĩa vụ bảo vệ “lợi ích tối cao”, chỉ “trung thành” với Hiến pháp, đạo luật cao nhất của đất nước, phải đứng ngoài chính trị và các cuộc xung đột chính trị (tức là đứng ngoài các quan hệ giai cấp và đấu tranh giai cấp”... Từ đó, họ phủ nhận bản chất giai cấp, chức năng chính trị-xã hội của LLVT trong xã hội. Đó là luận điệu phản khoa học, phi thực tiễn.

Phụ họa với quan điểm trên, các phần tử cơ hội chính trị lại cho rằng, QĐND và CAND cần phải thực hiện “trung lập về chính trị”, “phi đảng hóa”, tức là “đứng ngoài chính trị”, “không can dự” vào các cuộc đấu tranh của các lực lượng chính trị; là con em của nhân dân, được nhân dân nuôi dưỡng, “các lực lượng vũ trang mang tên Nhân dân phải luôn luôn vì Nhân dân...; Quân đội có nhiệm vụ hiến định là quốc phòng, tức là bảo vệ Tổ quốc trước ngoại xâm...” (TN 20 - TG).

Tuy không sử dụng thuật ngữ “phi chính trị hóa” các LLVT vì thuật ngữ này đã bị vạch trần bản chất phản khoa học, phi thực tiễn, nhưng việc nêu ra luận điểm “trung lập về chính trị”, “phi đảng hóa” lực lượng QĐND và CAND, họ đã bộc lộ rõ mục đích và bản chất.

Trước hết, họ lừa bịp được một số ít người mơ hồ, mất cảnh giác về chính trị, cho rằng “trung lập về chính trị”, “phi đảng hóa” là đứng ngoài các lực lượng, đảng phái chính trị, các hoạt động chính trị, không tham gia vào các cuộc đấu tranh chính trị..., như đã và đang diễn ra ở một số nước. Luận điệu này có thể đã dẫn đến một bộ phận quần chúng, đảng viên hay cán bộ, chiến sĩ các lực lượng vũ trang hoài nghi, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước XHCN đối với LLVT, vào quá trình thực hiện nhiệm vụ chính trị của LLVT nhân dân.

Mặt khác, với sự hậu thuẫn, giúp đỡ của các thế lực thù địch bên ngoài, thông qua các phương tiện thông tin đại chúng (như các đài VOA, BBC, RFI...), các trang mạng xã hội, cùng với sự tung hô của những kẻ vốn có nhiều thâm thù với cách mạng, họ khuếch trương, làm rùm beng, xuyên tạc rằng Đảng, Nhà nước ta “huy động quân đội vào các sự vụ mang tính chất đối kháng với nhân dân”, “lạm dụng Công an nhân dân vào việc đàn áp nhân dân”, họ kêu lên rằng đã là QĐND, CAND thì phải bảo vệ nhân dân, không “chống lại nhân dân”...

Họ cố tình đánh tráo khái niệm nhân dân, đồng nhất nhân dân, những người đang ngày đêm miệt mài lao động, cống hiến cho cộng đồng và sự tiến bộ xã hội với những nhóm người có các hành vi đi ngược lại lợi ích chung, chống lại cộng đồng, coi thường pháp luật, bất chấp đạo lý, truyền thống dân tộc. Các LLVT nhân dân có nhiệm vụ đấu tranh, thậm chí phải hy sinh cả xương máu, để chống lại những hành vi sai trái đó, để pháp luật được thượng tôn, để quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân được bảo đảm; không một ai được quyền đứng ngoài, đứng trên pháp luật, xâm phạm lợi ích chính đáng, hợp pháp của nhân dân.

Vậy, có hay không cái gọi là “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” lực lượng vũ trang? Mục đích thực sự của những người luôn hô hào, cổ vũ, yêu sách đòi “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT là gì? Trả lời cho câu hỏi thứ nhất, là không bao giờ có cái gọi là “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang, xét cả về phương diện lý luận và thực tiễn. Vì rằng, khi giai cấp và nhà nước xuất hiện, thì đồng thời, chính giai cấp và nhà nước đó cũng tạo ra, nuôi dưỡng những công cụ bạo lực (LLVT nói chung) để bảo vệ lợi ích giai cấp và sự tồn tại của nhà nước. Trong cuộc đấu tranh giữa các giai cấp đối kháng trong xã hội để giải quyết vấn đề quyền lực thống trị và lợi ích giai cấp, sự tồn tại của nhà nước, của các công cụ bạo lực (LLVT) là cần thiết và tất yếu. Nếu như nhà nước là sản phẩm của quan hệ giai cấp và đấu tranh giai cấp, mang bản chất giai cấp đại diện cho nó; thì LLVT - một bộ phận gắn liền với nhà nước - cũng mang bản chất giai cấp của nhà nước đó. Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam là thành quả của cuộc đấu tranh cách mạng của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam; là nhà nước mang bản chất giai cấp công nhân, đại diện và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của giai cấp công nhân, nhân dân Việt Nam. Đó là một thực tế hiển nhiên, không thể phủ nhận. Các LLVT nhân dân có nhiệm vụ “bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ; giữ vững chủ quyền biển đảo, biên giới, vùng trời; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ XHCN; giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội; chủ động ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch…”(1). Nhiệm vụ chính trị trọng yếu đó được Đảng, Nhà nước và nhân dân tin cậy giao cho các lực lượng vũ trang nhân dân. Từ khi ra đời cho đến nay, các lực lượng vũ trang nhân dân luôn luôn “trung với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”(2). Vì vậy, cũng như Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, các LLVT nhân dân Việt Nam mang bản chất giai cấp công nhân.

Thực chất, hay mục đích của luận điệu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT mà các thế lực thù địch, cơ hội chính trị nêu ra là đòi tước bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với LLVT, đặt QĐND, CAND “đứng ngoài chính trị”, mất phương hướng chính trị và mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, xa rời bản chất giai cấp công nhân, không còn là công cụ bạo lực sắc bén, lực lượng tin cậy, tuyệt đối trung thành của Đảng, Nhà nước, của chế độ XHCN, dẫn đến suy yếu về chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và bị “vô hiệu hóa”. Bởi vì họ cho rằng, nếu không làm cho LLVT suy yếu, dao động về mặt tư tưởng, mất lòng tin vào Đảng, vào chế độ... thì không thể giành thắng lợi ở Việt Nam bằng chiến lược “diễn biến hòa bình”.

Phía sau những từ ngữ hoa mỹ của chúng là một âm mưu chính trị: Hướng lái bản chất chính trị của các LLVT nhân dân ta sang bản chất, lập trường chính trị khác; làm mất phương hướng chính trị, mục tiêu, nhiệm vụ chính trị đúng đắn của QĐND và CAND. Dù bề mặt ngôn từ thuật ngữ đưa ra có thay đổi như “trung lập hóa về chính trị”, “phi đảng hóa”... nhưng đó vẫn chỉ là cách diễn đạt khác đi của cái gọi là “phi chính trị hóa” LLVT. Bản chất, mục đích thật sự của họ không bao giờ thay đổi, vẫn là nhằm tước bỏ công cụ chuyên chính trọng yếu, tin cậy, tuyệt đối trung thành của Đảng, Nhà nước XHCN và của nhân dân.

Để thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT, các thế lực thù địch, số cơ hội chính trị đã và đang sử dụng nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt như: đòi xóa bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành của nước ta (quy định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội); đòi thực hiện “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”; tuyên truyền, xuyên tạc, phủ nhận đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước ta; triệt để lợi dụng tình trạng tham nhũng, thoái hóa biến chất của một bộ phận cán bộ, đảng viên và những khó khăn trên các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội của nước ta để kích động, gây chia rẽ, làm mất lòng tin của nhân dân, của cán bộ, chiến sĩ trong QĐND, CAND vào Đảng và chế độ XHCN.

Thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT, kẻ thù trực diện đòi xóa bỏ hệ thống tổ chức đảng trong QĐND và CAND; chúng đã xuyên tạc lịch sử, đảo lộn tính chất chính nghĩa của hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược; kích động gây mâu thuẫn giữa quần chúng nhân dân với QĐND, CAND, giữa QĐND với CAND… nhằm làm phai nhạt bản chất cách mạng, truyền thống tốt đẹp của LLVT nhân dân.

Trên lĩnh vực tư tưởng-văn hóa, các thế lực thù địch đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền phá hoại tư tưởng, truyền bá lối sống thực dụng, hưởng thụ, buông thả, thờ ơ lãnh đạm, không quan tâm đến các vấn đề chính trị-xã hội…, tạo ra khoảng trống về ý thức hệ, hòng “pha loãng”, làm nhạt dần bản chất cách mạng, tạo điều kiện cho hệ tư tưởng tư sản thẩm thấu vào đời sống tinh thần của cán bộ, chiến sĩ trong QĐND và CAND; tạo ra sự mơ hồ, mất cảnh giác trong cán bộ, chiến sĩ, làm cho LLVT suy yếu về chính trị từ bên trong.

Các thế lực thù địch không ngừng tiến hành các hoạt động tác động, kích động, lôi kéo số phản động trong nước, cơ hội chính trị, kêu gọi một số trí thức gây sức ép phê phán Đảng, khoét sâu những sai sót trong thực hiện chính sách, pháp luật, nhất là những vụ việc có sự tham gia giải quyết của lực lượng Công an, Quân đội… nhằm hạ uy tín của Đảng ta, phủ nhận khả năng lãnh đạo của Đảng đối với QĐND, CAND. Hiện nay, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội đang chú ‎ý tìm chọn, tiến hành, tác động, hỗ trợ, cổ xúy cho một số người có vị trí, uy tín trong xã hội để xây dựng làm “ngọn cờ”, từ đó tập hợp lực lượng, tiến hành các hoạt động tác động vào quá trình hoạch định, xây dựng đường lối, chính sách, xây dựng pháp luật, nhằm thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”, “phi chính trị hóa” LLVT.

Điều này càng trở nên cực kỳ nguy hiểm trong điều kiện hiện nay, bởi vì, các thế lực thù địch đang có những “điều kiện thuận lợi” để tiến hành “diễn biến hòa bình”, thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” đối với các lực lượng vũ trang khi các yếu tố bên trong “có vấn đề”, như Đảng ta đã chỉ rõ: “Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên chưa bị đẩy lùi, có mặt, có bộ phận còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn; tham nhũng, lãng phí, tiêu cực vẫn còn nghiêm trọng”(3); “nhiều tổ chức đảng, đảng viên... lơ là mất cảnh giác, lúng túng trong nhận diện và đấu tranh, ngăn chặn “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”(4)“Trong khi đó, sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống dẫn tới “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” chỉ là một bước ngắn, thậm chí rất ngắn, nguy hiểm, khôn lường...”(5).

2. Để đảm bảo và tăng cường vai trò lãnh đạo của Đảng đối với QĐND và CAND, yếu tố có tính quyết định trong đấu tranh làm thất bại âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch và bọn cơ hội đòi “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT, thời gian tới, theo chúng tôi cần chú ý một số vấn đề sau:

Một là, đẩy mạnh nghiên cứu l‎ý luận, tổng kết thực tiễn, làm sáng rõ cơ sở khoa học khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với LLVT nhân dân.

Khẳng định Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo LLVT nhân dân. Đảng lãnh đạo QĐND và CAND tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt, bắt nguồn từ những cơ sở khoa học sau:

- Thứ nhất, lý luận của Chủ nghĩa Mác - Lê-nin khẳng định sự ra đời, tồn tại của LLVT gắn liền với sự ra đời và tồn tại của nhà nước. Với tư cách là một tổ chức của nhà nước, do nhà nước xây dựng, LLVT bao giờ cũng mang bản chất giai cấp của nhà nước; là công cụ bạo lực chủ yếu để bảo vệ lợi ích của giai cấp thống trị và của nhà nước; “Bản chất giai cấp và nội dung của nhà nước như thế nào thì LLVT - người bảo vệ lợi ích của nó như thế ấy”(6).

V.I.Lênin khẳng định bản chất chính trị của LLVT: “Hiện nay, cũng như trước kia và sau này, quân đội sẽ không bao giờ có thể trung lập được”(7). V.I.Lênin phê phán quan điểm của các chính trị gia tư sản về “phi chính trị hóa” LLVT, cho rằng đó là điều bịa đặt, hèn hạ và dối trá. V.I.Lênin đã đề ra những nguyên tắc căn bản về xây dựng LLVT kiểu mới, trong đó, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản là nguyên tắc quan trọng nhất, quyết định sức mạnh, sự tồn tại và phát triển của LLVT kiểu mới - LLVT của giai cấp vô sản.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt chăm lo, bồi dưỡng ý thức chính trị và xây dựng bản chất cách mạng cho các LLVT nhân dân. Người khẳng định: “Quân sự mà không có chính trị như cây không có gốc, vô dụng lại có hại”(8); Quân đội ta là QĐND, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu; quân đội ta trung với nước, trung với Đảng, hiếu với dân; mục tiêu chiến đấu của quân đội là “vì độc lập dân tộc, vì CNXH”; Công an “là một bộ phận của cả bộ máy Nhà nước nhân dân dân chủ chuyên chính tiến lên CNXH, Công an phải bảo vệ dân chủ nhân dân và thực hiện chuyên chính với những kẻ chống lại dân chủ nhân dân”(9)Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặt lên hàng đầu vấn đề xây dựng LLVT về chính trị, xây dựng và tăng cường bản chất giai cấp công nhân, tính nhân dân và tính dân tộc, làm cho LLVT ta luôn là lực lượng chính trị trung thành và tin cậy của Đảng, của Nhà nước và của nhân dân.

- Thứ hai, xuất phát từ yêu cầu, đặc điểm cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc hiện nay và từ nhiệm vụ xây dựng LLVT trong thời kỳ mới.

Nhiệm vụ cách mạng, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, nhiệm vụ xây dựng nền quốc phòng toàn dân, nền ANND, xây dựng LLVT nhân dân trong giai đoạn hiện nay có bước phát triển mới. Tư duy về quốc phòng, an ninh đã phát triển thành tư duy mới một cách toàn diện hơn, như Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng đã xác định: “Phát huy mạnh mẽ sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc, của cả hệ thống chính trị, tranh thủ tối đa sự đồng tình, ủng hộ của cộng đồng quốc tế, kiên quyết, kiên trì bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ XHCN, bảo vệ công cuộc đổi mới, sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa, bảo vệ lợi ích quốc gia - dân tộc; bảo vệ nền văn hóa dân tộc; giữ vững môi trường hòa bình, ổn định chính trị, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội”(10). Đồng thời, chúng ta phải tiếp tục “xây dựng QĐND và CAND cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại..., vững mạnh về chính trị..., tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và nhân dân”(11). Đó là những nhiệm vụ to lớn, quan trọng và rất nặng nề. Chỉ có giữ vững và tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo của Đảng đối với LLVT thì mới xây dựng, giữ vững được bản chất giai cấp công nhân cho QĐND, CAND, mới hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc phòng, an ninh, góp phần xây dựng đất nước vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

Kinh nghiệm cách mạng thế giới đã chỉ rõ, từ xưa đến nay, bất kỳ một giai cấp nào tổ chức, lãnh đạo nhà nước thông qua chính đảng của mình cũng tổ chức và nắm quyền lãnh đạo LLVT. Nếu đảng đó thường xuyên tăng cường lãnh đạo đối với LLVT thì các LLVT trung thành, thực sự là lực lượng chính trị tin cậy của đảng cầm quyền và nhà nước. Nếu đảng nào buông lỏng sự lãnh đạo LLVT thì các LLVT biến chất và mất phương hướng chính trị, lập trường giai cấp.

Thực tiễn quân đội ở Liên Xô những năm 80 của thế kỷ XX là ví dụ điển hình. Vào thời điểm đó, quân đội Liên Xô được đánh giá là một trong những đội quân mạnh nhất thế giới, với quân số đông, trang bị, vũ khí hiện đại. Nhưng với âm mưu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” lực lượng quân đội và lực lượng an ninh, các thế lực thù địch đã làm cho Đảng Cộng sản Liên Xô buông lỏng và dần mất quyền lãnh đạo các lực lượng vũ trang, làm cho các lực lượng này mất phương hướng chính trị, “cầm súng nhưng không biết bắn vào ai”. Đó là một trong những nguyên nhân cơ bản dẫn đến hậu quả chế độ XHCN ở Liên Xô sụp đổ nhanh chóng - điều mà 14 nước đế quốc can thiệp (1918-1921) và chủ nghĩa phát xít (1941-1945) không thể làm được.

Thực tiễn cách mạng Việt Nam hơn 70 năm qua khẳng định: Dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam, LLVT nhân dân luôn vững vàng về chính trị, tư tưởng, thực sự là lực lượng nòng cốt cùng toàn dân đánh giặc ngoại xâm, giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, bảo đảm an ninh, trật tự của đất nước. Các LLVT nhân dân ta đã vượt qua những chặng đường đầy gian lao, thử thách và chiến thắng vẻ vang. Kinh nghiệm thực tiễn lãnh đạo cách mạng của Đảng ta cho thấy, do Đảng ta luôn luôn giữ vững vai trò lãnh đạo LLVT, giữ vững và tăng cường bản chất giai cấp công nhân, tính nhân dân và tính dân tộc cho các LLVT, nên LLVT của ta thực sự là của dân, do dân, vì dân, chiến đấu vì mục tiêu lý tưởng của Đảng, của dân tộc.

Hai là, tăng cường sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng kết hợp chặt chẽ với nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà nước đối với LLVT nhân dân.

Bản chất đích thực của cái gọi là “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT mà các thế lực thù địch, cơ hội chính trị nêu ra là đòi tước bỏ quyền lãnh đạo của Đảng ta đối với LLVT. Do đó, giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với LLVT có ý nghĩa quyết định làm thất bại âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch, phản động và cơ hội chính trị.

Để thực hiện sự lãnh đạo đối với QĐND và CAND, Đảng ta đã xác định nguyên tắc “Đảng lãnh đạo QĐND, CAND tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt”. Đây là nguyên tắc cơ bản nhất, quyết định đến phương hướng chính trị, bản chất giai cấp công nhân, nội dung, phương thức hoạt động, mục tiêu chiến đấu của QĐND và CAND. Nguyên tắc này bảo đảm cho Đảng luôn nắm chắc lực lượng QĐND, CAND, lãnh đạo chặt chẽ trong mọi tình huống, làm cho QĐND, CAND luôn tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc, với nhân dân, có đủ sức mạnh để chiến đấu và chiến thắng mọi kẻ thù. Chính vì vậy, thời gian tới cần tiếp tục hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Đảng đối với QĐND và CAND; kết hợp với việc đổi mới, tăng cường hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà nước đối với LLVT; kết hợp chặt chẽ giữa giữ vững sự lãnh đạo của Đảng, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước với tăng cường sự quản lý tập trung, thống nhất của Nhà nước, sự điều hành của Chính phủ đối với LLVT.

Bên cạnh đó, vấn đề cơ bản, cấp bách hiện nay là phải xây dựng hệ thống tổ chức đảng trong LLVT thật sự trong sạch, vững mạnh, có sức chiến đấu cao. Phải thường xuyên chăm lo xây dựng các tổ chức đảng trong LLVT vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức. Kiên quyết đấu tranh với mọi hiện tượng buông lỏng xây dựng tổ chức đảng, hoặc không gắn việc xây dựng tổ chức đảng trong sạch, vững mạnh với xây dựng đơn vị LLVT trong sạch, vững mạnh toàn diện. Đồng thời, chống mọi biểu hiện tiêu cực, suy thoái về phẩm chất đạo đức, lối sống của cán bộ cấp ủy, chỉ huy các cấp; đấu tranh chống mọi biểu hiện hạ thấp vai trò lãnh đạo của cấp ủy, chi bộ, đảng bộ đối với đơn vị. Thường xuyên củng cố, kiện toàn, nâng cao năng lực lãnh đạo của các cấp ủy Đảng gắn với kiện toàn, nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, đảng viên trong LLVT nhân dân.

Ba là, xây dựng LLVT vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức, trong đó, xây dựng LLVT vững mạnh về chính trị là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu

Việc xác định xây dựng LLVT vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức là yêu cầu, nhiệm vụ quan trọng, tạo nên sức mạnh chiến đấu tổng hợp cho LLVT. Trong đó, trước hết phải xây dựng LLVT vững mạnh về chính trị, làm cho LLVT luôn giữ vững và phát huy bản chất giai cấp công nhân, tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng, với Đảng, Nhà nước và nhân dân, hoàn thành thắng lợi mọi nhiệm vụ được giao.

LLVT chỉ thực sự vững mạnh về chính trị khi hệ tư tưởng của Đảng, Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, quan điểm của Đảng trở thành nền tảng, định hướng chính trị nhất quán trong hoạt động của mọi tổ chức, đơn vị LLVT nhân dân. Vì vậy, cần tăng cường giáo dục chính trị, tư tưởng, làm cho cán bộ, chiến sĩ hiểu và nhận thức đúng đắn về Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, nhiệm vụ của LLVT trong bối cảnh và tình hình mới… Từ đó, củng cố niềm tin vững chắc cho cán bộ, chiến sĩ LLVT vào sự lãnh đạo của Đảng, vào con đường đi lên CNXH mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã lựa chọn; từ đó cán bộ, đảng viên, chiến sĩ tích cực học tập, rèn luyện và phấn đấu để nâng cao trình độ về mọi mặt, xây dựng lập trường chính trị tư tưởng vững vàng, tạo khả năng “tự đề kháng”, không dao động trước những luận điệu xuyên tạc của kẻ thù; chủ động đấu tranh bảo vệ quan điểm, đường lối của Đảng, bảo vệ chế độ XHCN, bảo vệ cuộc sống hòa bình, ổn định của nhân dân.

Bốn là, tăng cường đấu tranh trên mặt trận tư tưởng - lý luận, vạch trần bản chất phản động, phản khoa học của âm mưu và hoạt động đòi “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT.

Hiện nay, đấu tranh trực diện với các thế lực thù địch trên mặt trận tư tưởng - lý luận chống âm mưu, hoạt động đòi “phi chính trị hóa” LLVT đã trở thành mặt trận nóng bỏng, gay go, quyết liệt. Nhiệm vụ cơ bản của cuộc đấu tranh này là ngăn chặn, làm thất bại âm mưu, thủ đoạn của kẻ thù, bảo vệ và phát triển quan điểm của Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng LLVT kiểu mới; vạch trần bản chất phản động của âm mưu “phi chính trị hóa”, “phi đảng hóa” LLVT, qua đó, giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với LLVT, tăng cường bản chất giai cấp công nhân, kiên định mục tiêu, lý tưởng chiến đấu của LLVT. Như Nghị quyết Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 4, khóa XII đã xác định: “Chủ động chuẩn bị các phương án, biện pháp cụ thể, sát với tình hình; xây dựng lý luận sắc bén để đấu tranh, phản bác có hiệu quả đối với các quan điểm sai trái, luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch, phản động, phần tử cơ hội, bất mãn chính trị...”(12).

Để tiến hành đấu tranh trên mặt trận tư tưởng-lý luận, chống âm mưu "phi chính trị hóa” LLVT có hiệu quả, cần tích cực đổi mới, nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, chú trọng và thực hiện tốt công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ lý luận, cán bộ chính trị trong QĐND, CAND có đủ phẩm chất và năng lực, nhạy bén, sắc sảo trong đấu tranh; tạo điều kiện thuận lợi nhất cho lực lượng này tích cực tham gia đấu tranh với các thế lực thù địch trên mặt trận tư tưởng - lý luận. Công tác tư tưởng phải góp phần đắc lực trong việc xây dựng, nâng cao bản lĩnh chính trị cho cán bộ, chiến sĩ ở mọi lúc, mọi nơi, làm cho mọi người “miễn dịch” trước những âm mưu, thủ đoạn của kẻ thù. Đẩy mạnh tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận, sớm kết luận những vấn đề mới từ thực tiễn đấu tranh với âm mưu, hoạt động đòi “phi chính trị hóa” LLVT; đề cao sự thống nhất với quan điểm, đường lối của Đảng, sự đồng thuận trong toàn quân và toàn dân.

Đại tá, PGS, TS ĐINH NGỌC HOA, Phó giám đốc Học viện Chính trị CAND