Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: ⭐LÝ DO CÓ PHÙ HIỆU VIỆT NAM RẤT TO TRÊN ÁO CỦA SĨ QUAN GÌN GIỮ HÒA BÌNH 🇻🇳

     Ở Nam Sudan, mỗi vùng đều do một lực lượng, bộ tộc hay phe phái có vũ trang chiếm cứ và “b.ắn nhau suốt ngày”!

Các đoàn công tác hoặc cứu trợ của Liên Hợp Quốc đi qua ranh giới những khu vực đó là cả một vấn đề nan giải bởi các tay súng rất thích gây khó dễ, thậm chí đe dọa đến tính mạng. Một số sĩ quan liên lạc người Việt Nam ta thường được tín nhiệm giao nhiệm vụ dẫn đoàn xe Liên Hợp Quốc đi qua các vùng này, bởi mỗi khi bị chặn lại, chỉ cần sĩ quan liên lạc nói: “Chúng tôi là sĩ quan Việt Nam! thì hầu hết những tay súng ở Nam Sudan đều ồ lên và nói: Việt Nam - Hồ Chí Minh. Ngay lập tức đoàn xe của Liên Hợp Quốc được đi qua rất dễ dàng, bất kể đó là phe nào.

Rút kinh nghiệm việc này, từ các chuyến công tác sau, sĩ quan Việt Nam ngoài treo cờ thường gắn thêm dòng chữ VIỆT NAM thật to trên xe có khi to hơn chữ của LHQ. Phù hiệu trên ngực áo cũng được thay bằng dòng chữ Việt Nam to hơn.

Thế mới thấy hai chữ VIỆT NAM được cha ông chúng ta hy sinh biết bao xư.ơng m.áu gầy dựng, bảo vệ đến nay đáng giá thế nào. Để có được uy tín và thương hiệu đấy không phải là điều tầm thường.

Được thừa hưởng những giá trị di sản đó là niềm tự hào mà không một dân tộc nào dễ dàng có được./.
QV-ST!

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: NHÌN RA THẾ GIỚI ĐẤY BIẾN ĐỘNG CHÚNG TA THẤM THÍA CÂU NÓI CỦA TRUNG TƯỚNG NGUYỄN QUỐC THƯỚC⭐

     "Nếu chúng ta để người Trung Quốc tin rằng Việt Nam theo Mỹ, theo Nhật để bao vây, kiềm chế Trung Quốc như một số học giả của họ vẫn tuyên truyền, thì đừng nói Trường Sa của ta khó giữ, mà nguy cơ những ngón đòn tấn công có thể đổ ngay lên đầu chúng ta bất cứ lúc nào từ biên giới phía Bắc. Một khi để rơi vào thế đối đầu, Trung Quốc có nhiều con bài để chơi, dù bên nào thắng thì cả hai cũng sứt đầu mẻ trán.

Với Hoa Kỳ, nếu chúng ta không cho họ thấy rõ thiện chí hợp tác bảo vệ hòa bình và luật pháp, công lý quốc tế mà một số quan điểm trong giới chính trị Hoa Kỳ vẫn nghĩ Việt Nam "lệ thuộc" Trung Quốc thì khó có thể tận dụng được vị thế, quan điểm, lập trường và sự ủng hộ của Hoa Kỳ ở Biển Đông.

Việt Nam ta còn yếu về kinh tế, còn yếu về thực lực nhưng lại nằm giữa trung tâm mặt trận cạnh tranh địa chiến lược, địa chính trị gay gắt giữa hai siêu cường ở Thái Bình Dương là Hoa Kỳ và Trung Quốc. Ứng xử không khéo, chúng ta sẽ tự đẩy mình vào bi kịch.
Bởi vậy, muốn không rơi vào thảm cảnh của Lybia, Iraq, Afghanistan hay Syria hiện nay, mỗi người dân Việt Nam nên nhớ nằm lòng: Tự lực tự cường, độc lập tự chủ, cũng như sẵn sàng làm bạn với các nước yêu chuộng hòa bình và công lý, nỗ lực hết sức mình với thiện chí cao nhất để bảo vệ hòa bình và công lý mới là lựa chọn cho hiện tại và tương lai".

Đó là nhận định của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước vào năm 2018./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: NHÂN QUYỀN Ở ĐÂU Ở XỨ NHÂN QUYỀN NHẤT THẾ GIỚI

     Ngày 27/3/2026 nữ nhà báo TAZ của Đức Maria Mai có lời bình luận trên mạng xã hôi về nhà cựu tổng Venezuela Nicolas Manduro gầy gò ra tòa tại Brooklyn New York với cáo buộc buôn lậu ma túy!

Nữ nhà báo viết "Bức ảnh trông thật thảm hại. Tôi không ủng hộ Maduro. Nhưng nếu điều kiện nhà tù ở Mỹ tồi tệ khắc nghiệt đến mức có thể làm biến dạng một người như vậy chỉ trong vài tuần, thì câu hỏi đặt ra nhân quyền ở đâu?

Các quốc gia dân chủ luôn lên án điều kiện nhà tù, đói khát, tra tấn, v.v., ở các chế độ độc tài mà Hoa kỳ lại không tự mình nêu gương tốt" để hình ảnh một tù nhân là TT Venezuela bị bắt cóc bất hợp pháp và bị đưa về Mỹ ở nhà tù và đối xử tồi tệ đến mức không thể chấp nhận được ở một quốc gia luôn khoe là nhân quyền nhất thế giới.
Theo bạn nghĩ sao?


QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NGÀY 30/3 - NGÀY MẤT CHỦ TỊCH TÔN ĐỨC THẮNG!

     Từ một thợ máy tại xưởng đóng tàu Ba Son đến người treo lá cờ đỏ trên chiến hạm Pháp để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga, cuộc đời của Bác tựa như bản hùng ca về giai cấp công nhân và lòng yêu nước vô hạn.

Không ai khác, đó chính là Chủ tịch Tôn Đức Thắng - Vị lãnh đạo giản dị, kiên trung, chủ nhân đầu tiên của Huân chương Sao Vàng cao quý.

Sinh năm 1888 tại An Giang trong một gia đình nông dân nghèo, Tôn Đức Thắng sớm hòa mình vào phong trào công nhân và trở thành linh hồn của các cuộc bãi công lớn tại Sài Gòn những năm đầu thế kỷ XX.

Đỉnh cao của tinh thần quốc tế vô sản là sự kiện ngày 19/4/1919, khi Bác tham gia cuộc khởi nghĩa Hắc Hải, hiên ngang treo cờ đỏ trên chiến hạm Pháp để ủng hộ nước Nga Xô Viết non trẻ.

Trở về nước, Bác lập ra Công hội bí mật, dẫn dắt cuộc bãi công Ba Son lừng lẫy (tháng 8/1925), đánh dấu bước chuyển mới của phong trào công nhân Việt Nam.

Gần 15 năm bị giam cầm tại “địa ngục trần gian” Côn Đảo với án tù khổ sai, Bác Tôn vẫn giữ vững khí tiết người cộng sản, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho các đồng chí nơi ngục tù tăm tối.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Bác đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng từ Bí thư Xứ ủy Nam Bộ, Chủ tịch Quốc hội đến Phó Chủ tịch nước.

Năm 1969, Bác Tôn kế nhiệm Chủ tịch Hồ Chí Minh, trở thành Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Ngày 30/3/1980 (tức ngày này cách đây tròn 46 năm), Chủ tịch Tôn Đức Thắng vĩnh viễn ra đi trong niềm tiếc thương vô hạn của hàng triệu đồng bào, hưởng thọ 92 tuổi.

Ngày nay, tên tuổi của Bác không chỉ được đặt cho những đại lộ sầm uất mà còn khắc sâu vào lịch sử như một biểu tượng của đức tính khiêm nhường, mẫu mực và là niềm tự hào của giai cấp công nhân Việt Nam./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: 57 CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG KHIẾN TỔNG KHO LONG BÌNH CHÌM TRONG BIỂN LỬA!

     Rạng sáng 13/8/1972, Tổng kho Long Bình, căn cứ hậu cần chiến lược lớn nhất miền Nam của Mỹ - ngụy bừng lên như một quả núi lửa khổng lồ. Đó là kết quả của một trận đánh đặc công táo bạo, bí mật và chuẩn xác đến từng phút, do Trung đoàn trưởng Nguyễn Thanh Tùng và Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 9 Phạm Văn Tải trực tiếp chỉ huy.

Tổng kho Long Bình vốn được coi là “bất khả xâm phạm” với 7 đến 9, có hướng tới 12 lớp rào kẽm gai, chằng chịt mìn vướng nổ, mìn đè, hệ thống cửa khóa điện dày đặc, 2.000 quân bảo vệ, 11 cổng ra vào, 200 gian kho đa phần chứa bom đạn. Nhiều đơn vị từng tìm cách đánh Kho 53 nhưng đều không thành công, khiến địch càng cảnh giác và tự mãn.

Để phá vỡ “pháo đài thép” này, Trung đoàn Đặc công 113 triển khai một lực lượng tinh nhuệ nhất: 57 cán bộ, chiến sĩ chia thành hai bộ phận đánh nội tuyến và bảo vệ hành lang. Trinh sát nhiều tuần liền, bộ đội nắm đến từng quy luật tuần tra, hướng chiếu sáng, giờ đổi gác, cả cấu trúc từng dãy kho. Nhiệm vụ này chủ yếu do Tiểu đoàn 9 đảm trách, với những mũi trinh sát dạn dày: Tư Già, Chương, Thành, Thi, Luỹ, Thống… Mỗi chi tiết, từ vị trí cửa sắt khóa điện đến đường bò của từng con chó nghiệp vụ, đều được ghi nhớ.

Đêm 12/8, bộ đội bí mật luồn sâu, mở từng lớp rào, bò qua bãi mìn, lần đến sát những nhà kho chứa toàn bom đạn. 1 giờ 40 phút ngày 13/8, các chiến sĩ đặt xong 120 khối thuốc nổ lớn, sử dụng thuốc nổ hợp chất C4 với kíp hẹn giờ bố trí “từ trong ra ngoài”, tạo hiệu ứng truyền nổ lan tỏa, tiết kiệm lượng nổ mà phá hủy tối đa.

3 giờ sáng, toàn bộ bộc phá đồng loạt kích hoạt. Một tiếng nổ trụi tim trời đất. Từ một điểm phát sáng, lửa như một con quái vật khổng lồ trườn đi, nuốt trọn Kho 53 rồi lan qua các dãy. Bom đạn kích nổ dây chuyền tạo thành những cột lửa hàng chục mét, rung chuyển cả Biên Hòa. Nhà cửa ở thị xã vỡ kính hàng loạt. Sư đoàn 18 ngụy đóng ở Hố Nai phải giãn đội hình vì lo sợ chấn động. Máy bay Mỹ bất lực trước màn khói đen đặc trùm kín bầu trời.

Từ kho 53, ngọn lửa lan rộng suốt hai ngày hai đêm, phá hủy 130 nhà kho chứa 5.430 tấn bom đạn, 200 tấn chất nổ, thiêu cháy hàng triệu lít xăng dầu, diệt và làm bị thương 300 tên địch. Kho thuốc nổ hợp chất phát nổ như một “quả bom nguyên tử thu nhỏ”. Địch vội điều quân cứu viện nhưng không dám đến gần, bất lực nhìn căn cứ chiến lược chìm trong biển lửa.

Toàn bộ lực lượng ta rút ra an toàn, đúng giờ hiệp đồng đã định sẵn. Những chiến sĩ đặc công trở về căn cứ trong niềm vui khó diễn tả của nhân dân vùng hậu cứ. Chỉ riêng chiến sĩ Trần Xuân Thưởng lạc đội hình và bị bắt nhưng anh tuyệt đối không khai báo và được trao trả đầu năm 1973.

Trận đánh được đánh giá là “một đòn trời giáng”, làm tê liệt hậu cần chiến lược của địch suốt nhiều tháng. Chính tướng Cao Văn Viên phải ra chỉ thị hạn chế xuất kho vũ khí. Tư lệnh Quân đoàn 3 của quân đội Sài Gòn phải ra lệnh “tiết kiệm bom pháo tối đa”, mỗi khẩu pháo trong toàn quân đoàn chỉ được phép bắn 3 quả đạn/ngày. Đài phương Tây bình luận: “Thiệt hại chưa từng có đối với quân đội Sài Gòn”. 

Trận đánh là minh chứng về nghệ thuật đặc công Việt Nam: bí mật - bất ngờ - luồn sâu - đánh hiểm - hiệu suất cao. Trong khi địch tin chắc Long Bình là “bất khả xâm phạm”, những người lính đặc công đã chứng minh rằng không có pháo đài nào an toàn trước ý chí của một dân tộc quyết chiến, quyết thắng./.
QV-ST!

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: CHIỀU NGÀY 25-3 , THỦ TƯỚNG PHẠM MINH CHÍNH ĐÃ HỘI KIẾN TỔNG THỐNG NGA VLADIMIR PUTIN TẠI ĐIỆN KREMLIN!

     Sau đây là bản dịch lời phát biểu của 2 ông tại cuộc gặp. Hai vị lãnh đạo gọi nhau là “đồng chí”, “đồng chí Tổng thống”. Bản gốc tiếng Nga lấy từ trang của tổng thống Nga kremlin. ru

Tổng thống V. Putin:

Kính thưa đồng chí Phạm Minh Chính! Thưa các bạn thân mến!

Tôi rất vui được chào đón đồng chí và được gặp đồng chí tại Moskva, trong Điện Kremlin.

Trước hết tôi xin một lần nữa chúc mừng đồng chí, cũng như tất cả những người bạn Việt Nam của chúng tôi, về việc tổ chức thành công Đại hội lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng tôi đã theo dõi rất sát sự kiện quan trọng bậc nhất này trong đời sống đất nước các bạn.

Xin đồng chí chuyển lời thăm hỏi tới đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm. Giữa chúng tôi đã hình thành những quan hệ công việc tốt đẹp, cũng như quan hệ cá nhân thân tình, hữu nghị. Tôi xin nhấn mạnh một lần nữa: chúng tôi luôn sẵn sàng được đón tiếp đồng chí ấy tại Nga vào bất cứ thời điểm thuận tiện nào.

Việt Nam đã và vẫn là đối tác tin cậy của chúng tôi, là người bạn của chúng tôi. Và quan hệ của chúng ta, như chúng tôi luôn nhấn mạnh từ cả hai phía, chắc chắn đã được thử thách qua thời gian.

Tôi biết đồng chí có chương trình làm việc rất dày đặc: đồng chí đã gặp Chủ tịch Chính phủ Nga (Thủ tướng) Mishustin, cả hai lãnh đạo Quốc hội Nga (Valentina Matvienko và Vyacheslav Volodin), cũng như Thư ký Hội đồng An ninh (Sergey Shoigu).

(Hai bên) đã ký kết thỏa thuận về việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên tại Việt Nam. Kim ngạch thương mại trong năm 2026, trong những tháng vừa qua, đã tăng thêm 5,7%. Hôm nay chúng ta sẽ thảo luận tất cả các vấn đề, như thường lệ, chúng ta luôn có rất nhiều việc để bàn.

Tôi muốn nhấn mạnh: chúng tôi luôn vui mừng được đón tiếp những người bạn Việt Nam tại Nga.

Thủ tướng Phạm Minh Chính (dịch lại qua bản tiếng Nga)

Kính thưa đồng chí Vladimir Vladimirovich Putin, Tổng thống Liên bang Nga! Kính thưa các đồng chí Nga và Việt Nam!

Trước hết cho phép tôi cảm ơn đồng chí vì bài phát biểu, vì tình cảm rất trân trọng và ấm áp dành cho Việt Nam, cũng như sự quan tâm đặc biệt - từ cá nhân đồng chí - đối với Việt Nam.

Tôi rất vui được gặp lại đồng chí sau ba cuộc gặp tại Hà Nội, tại Kazan và tại Trung Quốc, lần này là tại Moskva, ở trái tim của thủ đô nước Nga. Hôm nay thời tiết cũng ủng hộ chúng ta. Cá nhân tôi và toàn thể các đồng chí trong đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam cũng đã cảm nhận rõ sự ấm áp và đón tiếp nồng hậu từ phía Tổng thống và lãnh đạo Liên bang Nga đối với đoàn chúng tôi.

Nhân dịp này, cho phép tôi chuyển tới đồng chí lời thăm hỏi và những lời chúc tốt đẹp nhất từ Tổng Bí thư Tô Lâm của chúng tôi, từ Chủ tịch nước Lương Cường và từ các lãnh đạo cấp cao Việt Nam, đồng thời mời đồng chí sang thăm Việt Nam trong năm nay, năm 2026.

Việt Nam luôn ghi nhớ và biết ơn Liên bang Nga về những tình cảm chân thành, về sự ủng hộ trung thành, tận tụy và vô giá mà lãnh đạo và nhân dân Nga đã dành cho Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống các thế lực xâm lược Mỹ, cũng như trong sự nghiệp xây dựng đất nước ngày nay.

Những năm tháng đồng hành và hợp tác giữa nhân dân hai nước đã để lại dấu ấn không thể phai mờ, đồng thời trở thành biểu tượng của tình hữu nghị truyền thống vô giá giữa các dân tộc chúng ta, trở thành động lực và nguồn cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau trong lịch sử hai nước, đặc biệt dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Vladimir Vladimirovich Putin - người bạn lâu năm của Việt Nam, người đồng chí trung thành, rất gần gũi với lãnh đạo cũng như nhân dân Việt Nam, người luôn dành những tình cảm đặc biệt cho dân tộc chúng tôi và đã đóng góp tích cực vào việc xây dựng khuôn khổ quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Nga với tầm nhìn 100 năm.

Trong suốt 76 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Liên bang Nga, đồng chí Vladimir Vladimirovich Putin là nhà lãnh đạo cấp cao giữ cương vị này trong một phần ba thời gian, tức 27 năm. Đồng chí cũng là nhà lãnh đạo cấp cao đầu tiên của Nga đến thăm Việt Nam vào năm 2001, đồng thời là nhà lãnh đạo cấp cao đã thăm đất nước chúng tôi nhiều nhất -5 lần, và sẽ còn đến thăm nhiều lần nữa.

Đồng chí đã đặt nền tảng để hai nước thiết lập quan hệ đối tác chiến lược năm 2001 và nâng cấp lên quan hệ đối tác chiến lược toàn diện năm 2012, cũng như tạo cơ sở để định hình lại quan hệ trong giai đoạn mới của những sự kiện mang ý nghĩa lịch sử tầm thế kỷ trong thế kỷ XXI.

Tôi cũng xin chúc mừng Liên bang Nga: trong 27 năm dưới sự lãnh đạo của đồng chí, Nga đã thay đổi vị thế từ tình trạng bất ổn trong nước với nền kinh tế suy yếu vào những năm 90 của thế kỷ trước, ngày nay đã trở thành một trong bốn nền kinh tế hàng đầu thế giới theo sức mua. Và hiện nay mức sống của người dân đã được nâng cao rõ rệt, cùng với tinh thần đoàn kết, thống nhất mục tiêu và lý tưởng, đồng thời vai trò của văn hóa cũng được củng cố mạnh mẽ hơn.

Liên bang Nga ngày nay giữ vai trò rất quan trọng và ngày càng trở nên quan trọng hơn trong cấu trúc quốc tế và trong chương trình nghị sự toàn cầu. Chúng tôi có thể tự hào khẳng định rằng Liên bang Nga đang trở nên mạnh mẽ hơn trong bối cảnh tình hình thế giới hiện nay rất phức tạp. Tôi xin chúc mừng đồng chí Tổng thống và toàn thể Liên bang Nga.

Mỗi lần chúng ta gặp nhau, chúng ta luôn có rất nhiều điều để trao đổi với nhau: rất nhiều vấn đề cần thảo luận, vì vậy các cuộc gặp thường kéo dài.

Tôi muốn nói rằng đoàn kết tạo nên sức mạnh, hợp tác mang lại lợi ích, còn đối thoại củng cố niềm tin. Hôm nay, trong bối cảnh tình hình thế giới phức tạp và biến đổi nhanh chóng, tại cuộc gặp này tôi mong muốn trao đổi ý kiến với đồng chí một cách thẳng thắn, thực chất, chân thành, cởi mở và hiệu quả, để cùng đề ra các định hướng hợp tác tiếp theo trong thời gian dài trên cơ sở cùng có lợi, cụ thể hóa sự hợp tác như đã được Tổng Bí thư Tô Lâm và đồng chí thống nhất, nhằm xác định lại và nâng tầm quan hệ trên mọi lĩnh vực theo chiều sâu, thực chất và hiệu quả, đáp ứng lợi ích của cả hai nước trong giai đoạn mới, đóng góp cho hòa bình và ổn định trong khu vực cũng như trên thế giới.

Tôi xin lắng nghe ý kiến của đồng chí, thưa đồng chí Tổng thống.

Tổng thống V. Putin:

Xin cảm ơn rất nhiều vì những lời tốt đẹp dành cho chúng tôi và cho nước Nga.

Chắc chắn tôi sẽ nhận lời mời sang thăm Việt Nam. Chúng tôi luôn đến Việt Nam với những tình cảm đặc biệt và cũng cảm nhận được tình cảm tương tự của người Việt Nam dành cho chúng tôi, dành cho người Nga. Chúng tôi luôn đến một đất nước rất thân thiện và điều đó luôn được cảm nhận rất rõ.

Và dĩ nhiên, đối thoại của chúng ta luôn mang tính hết sức chân thành và rất tin cậy, như giữa những người bạn thân thiết. Hôm nay chúng ta cũng sẽ trao đổi theo tinh thần đó về tất cả những vấn đề cùng quan tâm./.

QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CHỈ KHI MỸ THẤT BẠI Ở IRAN, THẾ GIỚI MỚI CÓ HÒA BÌNH VÀ MỸ CŨNG CHẲNG DÁM MANG QUÂN ĐI XÂM LƯỢC QUỐC GIA NÀO NỮA!

     Iran nằm ở Trung Đông Tây Á, cách Hoa Kỳ khoảng 10.000 km đường chim bay, là thành viên LHQ.

Câu hỏi: Tại sao Ông Mỹ là một quốc gia thành viên/trên 198 quốc gia vùng lãnh thổ độc lập bình đẳng, ông Mỹ muốn lật đổ quốc gia tôn giáo Đạo Hồi Iran để chiếm quyền tự quyết ở Trung Đông, gây hấn can thiệp những nước có chủ quyền như Iran?

Trả lời: Iran là quốc gia dầu mỏ như Iraq, Lybia mà Mỹ từng xâm lược. Các bạn phải hiểu bản chất tại sao Mỹ phải bá chủ Trung Đông trong bối cảnh ở Mỹ cái gì cũng thiếu??? Bởi vì "khi con sói đói khát, nó sẽ ăn mọi thứ kể cả đất sét". Chính phủ Mỹ luôn nuôi dưỡng tư tưởng xâm lược và Mỹ đã xâm lược tới 55 quốc gia vùng lãnh thổ nhưng không giải quết được vấn đề gì ngoài cướp tài nguyên và dầu mỏ và cũng chẳng ai dám lên án Mỹ. 

Thực hiện chính sách can dự tại Trung Đông bất chấp sự lên án của cộng đồng quốc tế, Mỹ dùng "Học thuyết Carter”- sử dụng vũ lực nếu cần để bảo vệ nguồn cung thương mại tại Vùng Vịnh, ông Mỹ tự nhân danh là quốc gia bảo vệ trật tự toàn cầu hậu Chiến tranh Lạnh triển khai hàng chục nghìn binh sĩ tại khu vực Trung Đông để kìm chế Iran, thiết lập căn cứ quân sự tại các nước như Qatar, Bahrain, Kuwait và duy trì hạm đội 5 ở vùng Vịnh Ba Tư.

Đó là một hành động phi pháp và côn đồ chỉ có đám baque ăn báo Mẽo thích thú, tâng bốc. Người Việt độc lập tự chủ không ngumuội hùa theo kẻ ăn cướp như Bố Mỹ của baque từng xâm lược Việt Nam!

Và giờ đây, chỉ có sức mạnh của Iran, chắc chắn Mỹ sẽ co vòi đỉa xâm lược và chỉ khi Mỹ thất bại ở Iran thế giới mới có hòa bình❗️❗️❗️
Ảnh: Internet.
QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: KHI THIÊN TÀI ĐI CHỆCH QUỸ ĐẠO, GÕ NHẦM BÀN PHÍM THIÊN TAI"!

     Có những câu chuyện nghe xong chỉ biết vừa buồn cười vừa thở dài. Một cậu học sinh lớp 12, tự học Python, C++, mày mò từ những dòng code đầu tiên đến mức có thể viết ra cả bộ mã đánh cắp dữ liệu - nghe qua thì đúng chất “tuổi trẻ tài cao”. Nhưng tiếc thay, tài năng ấy lại chọn đi đường tắt… vào thẳng ngõ cụt.

Ban đầu cũng giống bao bạn trẻ đam mê công nghệ khác, học lập trình để khám phá thế giới số. Nhưng khi đã hiểu được cấu trúc hệ điều hành, cách trình duyệt lưu dữ liệu, thay vì nghĩ đến việc bảo mật, phát triển phần mềm hữu ích, cậu lại chuyển hướng sang “khai thác” người dùng. Nói vui thì là “từ coder hóa thành… collector”, nhưng thu thập không phải dữ liệu nghiên cứu, mà là thông tin cá nhân của người khác. Một cú rẽ sai, biến tiềm năng thành nguy cơ.

Câu chuyện này khiến người ta nhớ đến kiểu “thiên tài lệch pha”: thông minh, nhanh nhạy, nhưng thiếu định hướng và chuẩn mực. Trong thế giới mạng, ranh giới giữa sáng tạo và vi phạm đôi khi chỉ là một dòng code. Viết một chương trình có thể giúp bảo vệ người dùng, nhưng cũng chính kỹ năng đó, nếu bị sử dụng sai, lại trở thành công cụ xâm nhập, đánh cắp, phá hoại. Khác biệt không nằm ở trình độ, mà nằm ở lựa chọn.

Hài hước ở chỗ, nhiều người vẫn nghĩ hacker là những “cao thủ ẩn danh”, nhưng thực tế đôi khi chỉ là những bạn trẻ “chưa kịp trưởng thành đã vội… phạm sai lầm”. Chưa kịp bước vào cánh cửa đại học đã tự tay mở cửa… phòng làm việc của cơ quan điều tra. Một kiểu “khởi nghiệp thất bại” mà không ai mong muốn.

Nhưng đằng sau câu chuyện mang màu sắc trào phúng ấy là lời cảnh báo rất thật. Trong thời đại số, lỗ hổng không nằm ở đâu xa, mà có thể ở ngay trong chiếc máy tính, điện thoại, hay thậm chí là một cú click vô tư của người dùng. Những đoạn mã độc, những phần mềm giả mạo, những đường link tưởng chừng vô hại – tất cả đều có thể là “cửa hậu” chờ sẵn. Không phải ai cũng là thiên tài lập trình, nhưng chỉ cần một người “tài cao đi sai đường” là đủ để hàng trăm, hàng nghìn người khác trở thành nạn nhân.

Vì vậy, thay vì chỉ cười cho qua, mỗi người dùng Internet cần tự trang bị cho mình sự cảnh giác. Không tải phần mềm lạ, không click vào đường link không rõ nguồn gốc, thường xuyên cập nhật hệ thống và bảo mật dữ liệu cá nhân. Đừng để sự chủ quan biến mình thành “miếng mồi” cho những kẻ đang rình rập sau màn hình.

Tuổi trẻ tài năng là điều đáng quý, nhưng tài năng chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi đúng hướng. Còn nếu không, từ một “ngôi sao công nghệ tương lai”, rất dễ trở thành một ví dụ điển hình cho bài học: thông minh không đồng nghĩa với đúng đắn, và chỉ một lựa chọn sai cũng đủ khiến cả hành trình rẽ sang hướng khác. Trong thế giới số đầy cơ hội lẫn cạm bẫy, tỉnh táo đôi khi còn quan trọng hơn cả tài năng./.
QV-ST!

BÓC TRẦN NHỮNG THỦ ĐOẠN XUYÊN TẠC KẾT QUẢ BẦU CỬ Ở VIỆT NAM!

     Các đối tượng chống phá xuyên tạc kết quả của việc bỏ phiếu hòng gây rối xã hội, làm giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng, chế độ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.

Nghị quyết về kết quả bầu cử và danh sách những người trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI được công bố vào chiều 21/3, song trước đó và ngay cả trước ngày cử tri cả nước đi bỏ phiếu (ngày 15/3), các đối tượng chống phá đã chuẩn bị sẵn các bài viết với những từ khóa “không công bằng”, “phi dân chủ”, “thiếu minh bạch”… Mục đích sau cùng của họ không chỉ bôi nhọ tiến trình bầu cử, cũng không chỉ xuyên tạc kết quả của việc bỏ phiếu mà là hòng gây rối xã hội, làm giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng, chế độ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.

Dĩ nhiên, các lực lượng thiếu thiện chí với Việt Nam ở nước ngoài và những người bất mãn ở trong nước “không vui” với thông tin chính thức về kết quả cuộc bầu cử Quốc hội khóa XVI và Hội đồng nhân dân các cấp khóa 2026 – 2031. Họ không cam lòng với những kết quả hiển nhiên mà Hội đồng Bầu cử quốc gia cũng như hàng chục triệu cử tri đã góp công, góp sức tạo ra.

Đó là, theo báo cáo sơ bộ của 34 tỉnh, thành phố, có khoảng 76,198 triệu người trong tổng số gần 76,424 triệu cử tri đi bầu, đạt 99,7% - tỷ lệ trung bình cả nước cao nhất từ trước đến nay.

Đó là trong tổng số 500 người trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI có 214 người do các cơ quan, tổ chức ở trung ương giới thiệu đã trúng cử.

Đó là cơ cấu thành phần đại biểu Quốc hội khóa mới đã giảm số đại biểu kiêm nhiệm làm việc trong các cơ quan hành pháp, tư pháp, tăng tỷ lệ đại biểu hoạt động chuyên trách – số đại biểu Quốc hội dự kiến hoạt động chuyên trách trúng cử cao nhất từ trước đến nay, đạt 40% (cao hơn 1,4% so với nhiệm kỳ Quốc hội khóa XV; 5,5% so với nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIV; 7,2% so với nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII; 10,6% so với nhiệm kỳ Quốc hội khóa XII).

Đó là việc các cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã trúng cử đại biểu Quốc hội tại các đơn vị bầu cử khác nhau trên cả nước, thể hiện sự tín nhiệm cao trước cử tri.

Đó là lời khẳng định của Ủy viên Hội đồng Bầu cử quốc gia, Phó Trưởng Tiểu ban Nhân sự Nguyễn Hữu Đông rằng kết quả bầu đủ 500 đại biểu Quốc hội, 2.552 đại biểu Hội đồng nhân dân cấp tỉnh và 72.437 đại biểu Hội đồng nhân dân cấp xã, cho thấy công tác nhân sự được chuẩn bị kỹ lưỡng, dân chủ, đúng quy định của pháp luật.

Các đối tượng chống phá không cam lòng trước sự thật đã được chứng minh qua tiến trình và kết quả bầu cử: Ý thức chính trị và trách nhiệm công dân của cử tri được nâng cao; công tác lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền các cấp được triển khai quyết liệt, đồng bộ; công tác thông tin, tuyên truyền được tổ chức rộng khắp, hiệu quả. Các nguyên tắc dân chủ, công khai, minh bạch được bảo đảm xuyên suốt trong toàn bộ quy trình bầu cử, từ dự kiến cơ cấu, thành phần, số lượng; hiệp thương, lấy ý kiến cử tri; giới thiệu người ứng cử; vận động bầu cử; đến tổ chức bỏ phiếu, kiểm phiếu, qua đó lựa chọn được những đại biểu đủ tiêu chuẩn, xứng đáng.

Bất luận thực tiễn cuộc sống ở Việt Nam đã thay đổi tích cực như thế nào, tiến trình bầu cử được thực hiện chặt chẽ ra sao thì các đối tượng chống phá vẫn một mực phủ nhận với những lập luận mơ hồ, không dựa vào chứng cứ cụ thể nào. Thậm chí có cả những hành động mang tính khôi hài là ra lời "hiệu triệu” trên mạng xã hội về việc “ký tuyên bố chung phủ nhận kết quả bầu cử”.

Dù đây là những tiếng nói lạc lõng, đi ngược xu thế chung ở Việt Nam thì chúng ta cũng cần nhận thức rõ về thủ đoạn và mục tiêu của những đối tượng đang cố tình xuyên tạc kết quả bầu cử.

Thủ đoạn: Lu loa rằng kết quả bầu cử đã được “sắp đặt”, bỏ phiếu chỉ là “hình thức”. Mục tiêu: Tạo ra sự hoài nghi về tính minh bạch của bầu cử, làm giảm niềm tin của người dân đối với Đảng, với chế độ.

Thủ đoạn: Bóp méo sự thật về 5 bước cốt lõi trong quy trình hiệp thương giới thiệu nhân sự ứng cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp. Mục tiêu: Tấn công vào sự lãnh đạo của Đảng, phủ nhận bản chất dân chủ của chế độ bầu cử, từ đó chống phá con đường phát triển của đất nước đã được lựa chọn.

Thủ đoạn: “Khuấy cho nước đục” - lợi dụng mạng xã hội để lan truyền thông tin sai lệch, thổi phồng các hiện tượng cá biệt để tạo ra hiệu ứng đám đông, gây hoang mang trong dư luận. Mục tiêu: Gây chia rẽ, hoang mang làm nhiễu loạn xã hội, kích động các đối tượng bất mãn và những người thiếu lập trường kiên định.

Thủ đoạn: “Đi nhiều thành lối”, lời bịa đặt về các hiện tượng tiêu cực lặp đi lặp lại, biến không thành có, biến con kiến thành con voi. Mục tiêu: Làm sai lệch cách nhìn về tiến trình bầu cử nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung trên trường quốc tế./.
Theo TTXVN.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TRUNG ƯƠNG THỐNG NHẤT GIỚI THIỆU NHÂN SỰ LÃNH ĐẠO CHỦ CHỐT NHÀ NƯỚC!

     Sau 3 ngày làm việc khẩn trương và trách nhiệm (23 - 25/3/2026), Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV đã chính thức bế mạc với nhiều quyết sách mang tính bước ngoặt cho giai đoạn phát triển mới của đất nước:

✅ VỀ NHÂN SỰ CHỦ CHỐT: Ban Chấp hành Trung ương đã biểu quyết với sự thống nhất rất cao, giới thiệu nhân sự để Quốc hội khóa XVI bầu và phê chuẩn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Nhà nước. Đây là bước chuẩn bị quan trọng nhằm đảm bảo sự kế thừa và sức mạnh bộ máy lãnh đạo trong nhiệm kỳ mới.

✅ VỀ TỔ CHỨC BỘ MÁY: Thống nhất chủ trương kiện toàn cơ cấu tổ chức các cơ quan Nhà nước; chuyển một số cơ quan thông tấn, viện nghiên cứu lớn về trực thuộc Ban Chấp hành Trung ương Đảng để tăng cường hiệu quả điều hành.

✅ VỀ ĐỊA GIỚI HÀNH CHÍNH: Đồng ý chủ trương thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương mở ra không gian phát triển mới cho vùng kinh tế trọng điểm phía Nam./.


QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: GIẢI MÃ TRẬN ĐÁNH KHO XĂNG NHÀ BÈ CỦA ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC!

     Trong suốt thập niên 1960 - 1970, Tổng kho xăng dầu Nhà Bè là “yết hầu” của toàn bộ miền Nam, nơi dự trữ nhiên liệu cho ba tập đoàn dầu khí lớn nhất thời đó: Caltex, Shell và Esso. Trong đó, kho của Shell chiếm vị trí chiến lược nhất, cung cấp tới 60% xăng dầu cho mọi hoạt động quân sự - dân sự của chính quyền Sài Gòn. Bởi vậy, khu kho được bao bọc bằng 12 lớp rào thép, mức bảo vệ tương đương hệ thống rào cản mà quân Pháp từng dựng lên tại Điện Biên Phủ.

Sau 14 tháng trinh sát, vào ngày 02.12.1973, Đội 5 Đặc công Rừng Sác tuyển chọn 8 chiến sĩ tinh nhuệ nhất chia làm hai tổ, nhận nhiệm vụ thâm nhập “con đường máu”. Họ bàn bạc 11 tình huống xấu nhất, chuẩn bị cho mọi khả năng và được Đoàn 10 Rừng Sác làm lễ truy điệu trước khi xuất quân. Trong buổi lễ, phân đội phó Hà Quang Vóc thề: “Chưa đốt kho Shell, chưa trở về”.

Đêm tối trời, khi thủy triều từ cửa biển Vũng Tàu cuộn theo sông Lòng Tàu đổ vào Nhà Bè, 8 chiến sĩ đặc công buộc mình vào cùng một sợi dây, thả trôi giữa dòng nước xiết. Nhờ kỹ thuật đi rào hoàn hảo, họ vượt qua tầng bảo vệ phía ngoài, tiến sát khu kho. Gần nửa giờ bám sát hàng rào chống đạn B41, họ bất ngờ nghe tiếng hô hoán của một toán lính. Tưởng bị lộ, cả tổ áp sát chuẩn bị đối phó, nhưng hóa ra đó chỉ là “hô giả”. Đợi lính rút đi, họ tiếp tục cắt rào, băng qua bãi đất 200m² trống trải dưới ánh đèn pha và tầm quan sát dày đặc.

Khi vừa chạm đến hàng rào cao 1,5m, một luồng ánh sáng bất ngờ quét ngang mặt họ. Hai tốp lính xuất hiện, áp sát tới mức một tên gần giẫm lên nơi tổ trưởng đang nằm. Bàn tay chiến sĩ đã siết chặt chuôi dao, nhưng đúng lúc đó, tốp lính quay đi, tiếp tục tuần tra. Chỉ với vài nhịp thở nữa thôi, tất cả có thể đã đổi chiều. Nhưng sự bình tĩnh và bản lĩnh giúp họ vượt nốt lớp phòng vệ cuối cùng của “trận địa kiên cố nhất miền Nam”.

0 giờ 35 phút ngày 03.12.1973, bầu trời Nhà Bè nảy lên một ánh chớp khổng lồ. Kho Shell nổ tung. Tiếng còi báo động rít dài. Tàu chiến, xuồng máy náo loạn trên sông, trực thăng và phản lực quần thảo dữ dội. Trong lúc đó, 8 chiến sĩ đặc công vừa ra đến giữa sông thì bị phát hiện, buộc phải cắt dây tỏa nhanh vào màn đêm. Tiếc là sau đó, 2 chiến sĩ của ta bị địch phát hiện. Khi đối diện với kẻ thù, hai anh đã liều mình dùng lựu đạn mang theo để giết địch nhưng cũng hy sinh là Phạm Văn Tiềm và Nguyễn Công Bao.

Ngọn lửa từ kho Shell bùng lên dữ dội, từng cột khói đen dựng thành vách khổng lồ phủ kín bầu trời Sài Gòn. Suốt 12 ngày đêm, kho Shell cháy rực, gây phản ứng dây chuyền khiến Caltex và Esso phải mở van xả để cứu cơ sở của mình. Dòng xăng dầu lênh láng kéo dài từ sông Sài Gòn, Lòng Tàu đến tận Vàm Láng.

Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu huy động mọi phương tiện, thậm chí cả máy bay rải hóa chất nhưng vẫn bất lực. Thiệt hại của các tập đoàn dầu khí Mỹ ước tính hơn 20 triệu USD. Báo chí Sài Gòn và thế giới đồng loạt đưa tin, kinh ngạc trước trận đánh táo bạo bậc nhất của lực lượng Đặc công Rừng Sác đã khiến Nhà Bè hóa biển lửa và ghi tên mình vào lịch sử như một trong những lực lượng đặc biệt tinh nhuệ nhất thời đại./.


QV-ST!

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CHUYỆN ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ VIỆC HOÁN CẢI MÁY BAY VẬN TẢI THÀNH MÁY BAY NÉM BOM XUÂN MẬU THÂN 1968!

     Trong ký ức của những người lính không quân năm ấy, IL-14 không chỉ là chiếc máy bay vận tải hai động cơ cánh quạt do Liên Xô viện trợ; nó là “cánh chim thép” mang theo ý chí quyết thắng của miền Bắc hướng về chiến trường Trị - Thiên rực lửa. Tốc độ chỉ 380 km/giờ, tầm hoạt động 700 km, cấu trúc thuần túy vận tải, vậy mà đến cuối 1967, những chiếc máy bay già nua ấy đã được Trung đoàn 919 cải biến thành phương tiện ném bom và thả đạn đầy táo bạo.

Trong xưởng kỹ thuật đơn sơ ngày đó, tổ cơ khí do anh hùng LLVTND Nguyễn Tường Long phụ trách ngày đêm cặm cụi. Dưới thân và cánh IL-14, bốn giá bom được lắp thêm để có thể treo 4 quả 100 kg hoặc 2 quả 250 kg. Sàn khoang hành khách được khoét thủng, gắn 27 ống chứa đạn cối; phía bên trong dựng khung giá cho 50 ống cối 120 mm. Cơ chế thả bom, thả cối… chỉ bằng dây cáp, chốt hãm và sức người. Nhưng chính từ sự mộc mạc ấy, ba chiếc IL-14 đã kịp hoàn thiện để xung trận đúng dịp Mậu Thân.

Lực lượng tham gia chiến dịch gồm 6 tổ lái của Đại đội IL-14 và các phi công tăng cường. Mỗi tổ chỉ 5 người: lái chính, lái phụ, dẫn đường, cơ giới, thông tin. Tất cả đều phải kiêm cả nhiệm vụ thả bom, thả cối. Riêng các tổ thả dù tiếp tế phải mang thêm hai chiến sĩ dù. Hai tốp được hình thành: một chuyên ném bom đồn Mang Cá, một thả hàng vào thung lũng Tam Giang (Phước Tích, phía tây Huế).

Thời điểm xuất kích tối ưu là 15 - 16 giờ, để khi hoàng hôn buông xuống, IL-14 kịp áp sát mục tiêu, vừa tránh radar, vừa có đủ nhiên liệu quay về. Nhưng thời tiết tháng 2/1968 miền Bắc lại cực xấu khi trời lạnh, mù dày, mưa phùn, tầm nhìn hạn chế.

Đêm 7/2/1968, cả 6 tổ bay được lệnh cất cánh dù thời tiết rất tồi tệ. Đồng chí Phan Khắc Hy có mặt tại sân để động viên, tiễn từng tổ bay lên đường. Đại đội trưởng Nguyễn Văn Bang, sôi nổi và gần gũi, còn dúi khăn dù cho đồng đội để chống lạnh.

Tốp ném bom vào Mang Cá, tốp thả dù vào Phước Tích. Nhưng mây thấp, đạn phòng không dày đặc, máy bay địch quần thảo khiến việc xác định mục tiêu gần như bất khả. Tổ của anh Phan Kế đã vĩnh viễn không trở về. Dù tổn thất, không ai chùn bước. Đại đội trưởng Bang đề nghị nếu không tìm thấy Mang Cá, cho phép đánh mục tiêu phụ như Tà Cơn hoặc Cửa Việt.

Chỉ trong một tuần ngắn ngủi tháng 2/1968, Đại đội IL-14 mất 20 cán bộ, chiến sĩ. Những cánh IL-14 ấy đã hoàn thành những chuyến bay ném bom đầu tiên dội lên đầu căn cứ quân sự Mỹ - ngụy. Dù giản dị, thô sơ và yếu ớt, IL-14 vẫn trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, nơi ý chí vượt lên trên cả giới hạn của máy móc và con người. Những tổ bay thực hiện nhiệm vụ gần như cảm tử, sẵn sàng hy sinh khi xuất kích, góp phần làm hoang mang, chia rẽ trong lòng nước Mỹ sau Xuân Mậu Thân 1968./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: IRAN TUYÊN BỐ CHIẾN SỰ SẼ TIẾP DIỄN!

     Trong bài phát biểu được phát sóng trên truyền hình hôm 23/3, ông Mohsen Rezaei, cố vấn quân sự cấp cao của Lãnh tụ Tối cao Iran Mojtaba Khamenei tuyên bố Iran sẽ tiếp tục chiến đấu cho đến khi “toàn bộ các lệnh trừng phạt kinh tế được dỡ bỏ và các bảo đảm quốc tế có tính ràng buộc pháp lý được thiết lập nhằm ngăn chặn sự can thiệp của Mỹ vào Iran”.

“Chúng tôi nhận thấy các lực lượng vũ trang đang triển khai các chiến dịch và hoạt động một cách mạnh mẽ. Dự án lãnh đạo của chúng tôi, với việc lựa chọn một nhà lãnh đạo mới, hiện đã đi vào ổn định dưới sự điều hành của ông ấy”, ông Rezaei nói.

Vị cố vấn này cho rằng “cuộc chiến trên thực tế đã kết thúc” từ hơn một tuần trước, đồng thời khẳng định “Mỹ sẵn sàng dừng lại và theo đuổi một lệnh ngừng bắn”. Tuy nhiên, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu “đã thúc đẩy việc tiếp tục chiến sự”. Ông Rezaei cũng nhận định rằng sau ngày thứ 15, “Mỹ đã hiểu rõ rằng không tồn tại con đường dẫn tới chiến thắng trong cuộc chiến này”./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: ĐÁNH NGHI BINH VẪN GIÀNH CHIẾN THẮNG GIÒN GIÃ!

     Trong Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975, ta chọn thị xã Buôn Ma Thuột là mục tiêu tiến công then chốt mở đầu chiến dịch. Để bảo đảm chắc thắng, một vấn đề đặt ra cho Bộ tư lệnh Chiến dịch là làm thế nào điều các đơn vị chủ lực của địch tập trung lên hướng Bắc Tây Nguyên, giam chân chúng ở đó để chủ lực ta rảnh tay đánh chiếm Buôn Ma Thuột!

Kế hoạch tác chiến của ta rất chặt chẽ, làm cho địch không thể cựa quậy được khi bị đánh, nhưng trước hết phải điều được Sư đoàn 23 chủ lực của Quân khu 2-Quân đoàn 2 ngụy và một số liên đoàn biệt động quân của chúng lên hướng Gia Lai, Kon Tum. Nhiệm vụ này, Bộ tư lệnh Chiến dịch giao cho Sư đoàn 968 vừa từ Nam Lào về. Ta bố trí Trung đoàn 39 thay thế Sư đoàn 10 ở Bắc Kon Tum; sở chỉ huy Sư đoàn cùng với Trung đoàn 19 thay cho Sư đoàn 320 ở Tây Pleiku.

Là Trưởng ban 2 của Phòng Tham mưu Sư đoàn 968, tôi đã cùng với anh em trinh sát sư đoàn và chỉ huy Trung đoàn 19 nhiều lần trinh sát trận địa xung quanh đồn Tầm, chốt Mỹ, trinh sát đường kéo pháo vào trận địa, đường tiến quân cho bộ đội ta để chuẩn bị cho trận đánh nghi binh này.
Mưu kế đã bày xong, lực lượng đã bố trí theo thế trận bao vây, chia cắt quân địch. Để làm cho chúng mắc bẫy và tin là thật thì dù đánh nghi binh nhưng phải giống như thật, tức là phải nổ súng tiến công quân địch ở những nơi chúng lo đề phòng cẩn mật nhất, đó chính là trục phòng ngự trên Đường 19 Tây Nam Pleiku. Mục tiêu tiến công của ta là trận địa phòng ngự của một đại đội địch ở đồn Tầm, một trận địa phía trước ở chốt Mỹ (trận địa trước đây do quân Mỹ bàn giao lại) và sở chỉ huy nhẹ của một tiểu đoàn ở điểm cao 605 trên Đường 19 phía Tây.
Để làm cho địch tin là thật, Sư đoàn 968 của chúng tôi đã sử dụng một tiểu đoàn của Trung đoàn 19 tiến công đồn Tầm. Trong đó tập trung hỏa lực gồm pháo binh sư đoàn, súng cối và súng bắn thẳng của Trung đoàn 19 tạo nên lưới lửa nhiều tầm, nhiều cỡ. Đặc biệt, pháo 85mm được đặt trên đồi cao ở cự ly 1.000m bắn thẳng vào mục tiêu.
Đúng 14 giờ ngày 28-2-1975, tất cả các loại hỏa lực của đơn vị chúng tôi bắt đầu bắn phá đồn Tầm. Pháo bắn thẳng nhằm từng lô cốt, hầm ẩn nấp, trận địa hỏa lực địch, nhất loạt bắn chế áp. Chờ cho khói đạn và bụi đất tan bớt, pháo cối của ta lại tiếp tục nhả đạn vào các mục tiêu còn lại. Các pháo thủ của ta sau trận đánh này nói với nhau: “Kể từ khi ở chiến trường Lào đến giờ chưa có trận nào bắn sướng tay như hôm nay”. Lúc đó, một chiếc máy bay trinh sát L-19 của địch từ sân bay Cù Hanh bay xuống, lượn mấy vòng quan sát, bị pháo cao xạ của ta bắn chặn vội vàng bay mất, một phần vì hoảng sợ, một phần vì các nơi khác cũng đang bị đánh tới tấp.
Trên hướng Kon Tum, Trung đoàn 39 đang tiến ra đánh địch ở Võ Định trên Đường 14, các trận địa trực tiếp khác ở Ngọc Quăn, điểm cao 751 cũng bị tiến công. Pháo binh sư đoàn đồng thời bắn vào sở chỉ huy Quân khu 2-Quân đoàn 2 địch ở thành phố Pleiku, sân bay Cù Hanh, căn cứ Hàm Rồng.

Trên mạng thông tin chỉ huy của Quân khu 2-Quân đoàn 2, các đơn vị địch tới tấp gửi tin về: “Việt Cộng đánh lớn ở Pleiku; Việt Cộng đang từ hai hướng tiến về Kon Tum”... Tại đồn Tầm, hỏa lực chuẩn bị của ta hiệu quả đến mức làm tê liệt sức chống đỡ của địch. Một phần bị tiêu diệt ngay từ loạt pháo đầu tiên, một số khác bị bộ binh ta vây bọc ở các công sự xung quanh nổ súng chế áp làm cho chúng không ngẩng đầu lên được.
Trước tình huống thuận lợi như vậy, đồng chí Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 19 ra lệnh cho bộ đội không cần mở cửa phá hàng rào kẽm gai mà xung phong thẳng từ cổng đồn đã bị bắn phá tan tành vào trận địa địch, tiêu diệt số còn lại, bắt sống địch, trong đó có cả tên đại đội trưởng. Quân địch ở chốt Mỹ thấy đồn Tầm bị tiến công dữ dội và bị hỏa lực của ta chế áp, làm bị thương một số tên thì cũng vội vã tháo chạy nhưng bị bộ đội ta bắt sống.
Thừa thắng, đồng chí Sư đoàn trưởng Phạm Thanh Sơn từ trên đài quan sát cách đồn Tầm 1km chỉ thị cho Trung đoàn 19 tổ chức lực lượng truy đuổi quân địch trên Đường 19 và tiến công sở chỉ huy nhẹ của tiểu đoàn địch ở điểm cao 605 phía Tây huyện lỵ Thanh An.
Chỉ trong một buổi chiều, trận đánh nghi binh mở màn Chiến dịch Tây Nguyên đã tiêu diệt và đánh chiếm 3 vị trí quan trọng của địch trên Đường 19 kéo dài, tạo ra nguy cơ đối với Quân khu 2-Quân đoàn 2 ngụy bị chia cắt ngay sát thành phố Pleiku và uy hiếp trực tiếp sở chỉ huy Quân khu 2 của chúng. Lập tức tướng Phạm Văn Phú, Tư lệnh Quân khu 2-Quân đoàn 2 triệu tập Bộ Tham mưu Quân khu họp khẩn cấp để đánh giá tình hình. Trong cuộc họp, Đại tá Trịnh Tiêu, Trưởng phòng 2 Quân khu 2 nêu ý kiến “Việt Cộng tấn công vào Kon Tum và Pleiku là đòn nghi binh”, nhưng tướng Phú không tin và ra lệnh cho Chuẩn tướng Phạm Duy Tất, Tư lệnh Biệt động quân sẵn sàng đối phó với cuộc tiến công vào Pleiku, đồng thời lập tức điều Liên đoàn 29 ra Tây Nam Pleiku, gọi Trung đoàn 45, Sư đoàn 23 về Tây thị xã Pleiku để tăng cường cho thị xã và sở chỉ huy Quân khu 2.
Nghệ thuật nghi binh của ta thành công đến mức khi ta tiến công quận lỵ Thuần Mẫn ngày 8-3 và đánh quận lỵ Đức Lập ngày 9-3, tức là Buôn Ma Thuột đã bị "phơi" ra trước mũi súng của ta mà Phạm Văn Phú vẫn không đoán biết được ý đồ tác chiến của ta. Mãi đến 4 giờ ngày 10-3, khi xe tăng và bộ binh ta tiến vào thị xã Buôn Ma Thuột, Đại tá Lê Khắc Hy, Tham mưu trưởng Quân khu 2 ngụy vào phòng ngủ đánh thức, Phú mới biết Buôn Ma Thuột là mục tiêu chính của ta thì lúc này đã quá muộn./.
Ảnh: Thiếu tướng NGUYỄN NHƯ HUYỀN, nguyên Cục trưởng Cục Tác chiến, Bộ Tổng Tham mưu QĐND Việt Nam
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CỤM TÌNH BÁO HUYỀN THOẠI - ANH HÙNG THẦM LẶNG!

     Trong những chiến công lớn của Cụm Tình báo A20 - H67 và tổ chức cách mạng, dấu ấn của cụm trưởng Sáu Trí được khắc ghi đậm nét.

Cụm trưởng Cụm Tình báo A20 Sáu Trí tên thật là Nguyễn Văn Khiêm, bí danh Phạm Duy Hoàng và Nguyễn Đức Trí, sinh năm 1925, tại Gò Công - Tiền Giang, là anh họ đồng thời cũng là người dẫn dắt điệp viên Nguyễn Văn Lễ (Ba Lễ, mật danh H3) gia nhập Cụm A20.

Dọc ngang giữa lòng địch
Trong Cách mạng Tháng Tám 1945, Sáu Trí là một trong những thành viên của Đội Thanh niên Tiền phong tham gia cướp chính quyền. Cách mạng thành công, Sáu Trí gia nhập ngành quân báo với bí danh Phạm Duy Hoàng, sau đó chuyển địa bàn hoạt động về Sài Gòn và miền Đông Nam Bộ, được phân công giữ chức Trưởng chi Quân báo Đặc khu Sài Gòn - Chợ Lớn.

Một năm trước khi thực dân Pháp thua trận tại Điện Biên Phủ (1954), ông bí mật vào nội đô Sài Gòn, xin vào làm việc tại Nha Công an Nam phần của chính quyền thân Pháp, thu thập nhiều thông tin tình báo quan trọng phục vụ cuộc kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ cho đến ngày thắng lợi.

Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết. Ngô Đình Diệm trở về miền Nam và thành lập chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Tình thế thay đổi, ông Sáu Trí tiếp tục ở lại miền Nam và chuyển sang làm sĩ quan ở Tổng nha Cảnh sát của chính quyền Ngô Đình Diệm cho đến ngày bị lộ vào cuối năm 1962.

Vào thời điểm ông bị mật vụ chính quyền Sài Gòn theo dõi gắt gao, buộc phải rút vào chiến khu cũng là lúc Cụm A20 được thành lập tại mật khu Bời Lời (Tây Ninh). Với kinh nghiệm hoạt động quân báo thời chống Pháp, đã được thử lửa qua nhiều tình huống thực tế kịch tính, ông Sáu Trí được Phòng Tình báo miền (J22) tin tưởng giao trọng trách làm cụm trưởng Cụm A20.

Qua những chuyến đi về giữa mật khu Bời Lời - căn cứ địa A20 - nội đô Sài Gòn những năm 1962 - 1965, ông Sáu Trí đã xây dựng nhiều cơ sở nội tuyến ngay trong lòng bộ máy chính quyền Việt Nam Cộng hòa, góp phần giúp A20 hoạt động hiệu quả, đáp ứng yêu cầu của tổ chức cách mạng. Thời gian này, ông lấy bí danh Nguyễn Đức Trí (bí danh này được giữ cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng).

Ra Bắc, vào Nam
Tháng 11-1965, ông Sáu Trí được rút về làm Phó Phòng Quân báo Bộ Tổng Tham mưu miền (B2), bộ phận điệp báo của J22. Về sau, ông được cử giữ chức Trưởng Phòng J22, trở thành một trong những nhà chỉ huy tình báo hàng đầu tại miền Nam. Nhiều năm liền, Sáu Trí đã xây dựng, củng cố và chỉ đạo hoạt động tốt các mạng lưới tình báo chiến lược, thu nhận và phân tích tin tức tình báo, phục vụ đắc lực các hoạt động quân sự của quân giải phóng trên chiến trường miền Nam.

Cuối tháng 11-1973, tại chiến khu Lộc Ninh (nay thuộc tỉnh Bình Phước), Tham mưu trưởng Bộ Tư lệnh miền Nguyễn Minh Châu (Năm Ngà) tổ chức gặp mặt chia tay 20 sĩ quan cấp tá lên đường ra Bắc học tập, chuẩn bị cho kế hoạch đánh lớn, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Hai sĩ quan của J22 được cử đi học đợt này là thượng tá Nguyễn Văn Khiêm (Sáu Trí) - thủ trưởng và trung tá Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang) - Phó Chính ủy J22. Sáu Trí vào Học viện Quân sự, Tư Cang vào Học viện Chính trị và bắt đầu khóa học 2 năm.

Giữa lúc đó, tình hình chiến trường miền Nam diễn biến ngày càng phức tạp. Bước sang tháng 3-1975, chiến dịch Tây Nguyên nổ ra và không lâu sau đó là chiến dịch Huế - Đà Nẵng kết thúc thắng lợi, quân ta nhanh chóng giải phóng một vùng trung du và duyên hải miền Trung rộng lớn. Tất cả các cánh quân đều hướng về Sài Gòn trong thời cơ lịch sử ngàn năm có một.

Trước tình hình đó, Bộ Chính trị hạ quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước trong năm 1975. Số cán bộ B2 ra miền Bắc học tập từ cuối năm 1973 được điều động quay trở lại chiến trường miền Nam. Ông Sáu Trí được lệnh lập tức vào nội đô Sài Gòn, nắm bắt các cơ sở điệp báo cấp cao. Ông Tư Cang xuống Củ Chi, gia nhập Lữ đoàn Đặc công Biệt động 316 trong vai trò chính ủy.

Làm tốt sứ mệnh đặc biệt
Trở lại căn cứ Lộc Ninh ngày 17-4-1975, ông Sáu Trí được cấp trên phân công nhiệm vụ đặc biệt, đó là phục vụ chiến dịch giải phóng Sài Gòn. Lúc bấy giờ, điệp viên H3, lưới A20-H67 (H67 là tên mới của A20 kể từ năm 1970) đã xây dựng được một cơ sở mới là đại tá Lộc - thành viên Đảng Tân Đại Việt, người được chính quyền Nguyễn Văn Thiệu giao nhiệm vụ thành lập và chỉ huy một liên đoàn biệt động quân, tăng cường tuyến phòng thủ Sài Gòn. Nhiệm vụ của Sáu Trí là vận động đại tá Lộc làm binh biến tại chỗ, hỗ trợ các cánh quân cách mạng tiến vào giải phóng Sài Gòn.

Sau khi vào thành để tìm hiểu thông tin về đại tá Lộc qua điệp viên H3, Sáu Trí trở về căn cứ. Sau cuộc họp khẩn cấp trong đêm 25-4, ông được lệnh quay trở lại Sài Gòn ngay, ở tại nhà H3 và bắt đầu tiếp xúc với những điệp viên trong các lưới tình báo nội đô. Kết quả, ngày 30-4, khi 5 cánh quân của quân giải phóng tiến vào Sài Gòn, liên đoàn biệt động quân do đại tá Lộc chỉ huy hoàn toàn bị vô hiệu hóa.

Chứng nhân thời khắc lịch sử
Cũng trong thời gian vào nội thành làm công tác đặc biệt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trưa 28-4, tại nhà H3, thình lình kỹ sư Tô Văn Cang và kỹ sư Lê Văn Giàu (những cơ sở cách mạng) đến xin được gặp mặt thủ trưởng Sáu Trí. Nguyên do là nội các Dương Văn Minh trong cơn lúng túng muốn thông qua 2 kỹ sư này để tìm gặp đại diện của Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam để thương lượng.

Ông Sáu Trí đề nghị Tổng thống Dương Văn Minh chấp nhận đầu hàng ngay và đầu hàng vô điều kiện. Ngày 30-4-1975, ông Sáu Trí và điệp viên Ba Lễ cùng một số đồng đội đến Dinh Độc Lập để chứng kiến sự đầu hàng của chính quyền Tổng thống Dương Văn Minh…
Những ngày đầu sau giải phóng, ông Sáu Trí được cử làm Phó Chánh Văn phòng Ủy ban Quân quản TP Sài Gòn, sau đó ông được phong quân hàm Thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam./.
Ảnh: Thiếu tướng tình báo Nguyễn Văn Khiêm (Sáu Trí, bìa phải) và Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang).
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: ĐẶC CÔNG ĐỔI NHIỆM VỤ PHÁ 20 CẦU SANG BẢO VỆ CẦU CHO ĐẠI QUÂN TIẾN VÀO SÀI GÒN. XE TĂNG QUA CẦU SUÝT BỊ BẮN CHÁY VÌ KHÔNG NHỚ MẬT KHẨU!

     Lê Bá Ước sinh năm 1931, tại Rạch Giá, Kiên Giang, tham gia kháng chiến năm 1945. Ông từng là Chính ủy kiêm Đoàn trưởng Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác vang tiếng một thời. Do yêu cầu nhiệm vụ giải phóng Sài Gòn, đầu năm 1974 Sư đoàn 2 Đặc công được thành lập.

Khi toàn Sư đoàn 2 Đặc công đang khẩn trương triển khai phương án phối hợp với Quân đoàn 4, một mệnh lệnh hỏa tốc được chuyển đến: Trung ương Cục miền Nam yêu cầu dừng ngay kế hoạch và triệu tập Trung tá Lê Bá Ước - Chính uỷ Sư đoàn về trụ sở Bộ tư lệnh Quân đoàn 2 ở Biên Hòa để nhận nhiệm vụ mới. Tại đây, Thiếu tướng Nguyễn Hữu An chỉ thị, Sư đoàn phải đánh chiếm tuyến từ sông Buông, cầu Đồng Nai, Rạch Chiếc đến cầu Sài Gòn nhằm mở đường cho quân đoàn đột phá thẳng vào Dinh Độc Lập; đồng thời giữ vững bến phà Cát Lái, sông Lòng Tàu và toàn bộ hệ thống cầu huyết mạch. Từ nhiệm vụ phá 20 cây cầu, Sư đoàn 2 Đặc công quay sang bảo vệ cầu để tiếp bước đoàn quân chiến thắng. 

Thực hiện mệnh lệnh, Sư đoàn 2 chia làm hai cánh. Cánh hướng đông do Phó sư đoàn trưởng Tống Viết Dương và Chính ủy Lê Bá Ước chỉ huy. Đúng 20 giờ ngày 26-4-1975, Trung đoàn 116 tiến đánh cầu Đồng Nai, chốt giữ địa bàn Long Hưng - An Hòa - Bến Gỗ. Hai ngày đêm liên tục, chiến sĩ đặc công chiến đấu trong tình thế một chống nhiều, vừa đói, vừa thiếu đạn nhưng vẫn kiên quyết bám cầu trước những đợt phản kích ồ ạt của địch bằng pháo binh lẫn xe tăng.

Ngày 29-4, địch phá sập cầu sông Buông ngăn chặn xe tăng của ta tiến công, buộc Lữ đoàn xe tăng 203 phải khắc phục khó khăn tiến dần theo Quốc lộ 15 đến Bến Gỗ, vừa chạy vừa bắn quét ra hai bên đường, vào cả đội hình của Trung đoàn 116 đang chốt giữ. Hai đơn vị không nhận ra nhau vì trời còn tối không nhìn rõ màu cờ. Tại ngã ba Bến Gỗ, các chiến sĩ đặc công canh gác hô mật khẩu “Hồ Chí Minh”, đúng ra phải đáp “Muôn năm” nhưng do anh em đơn vị tăng nhớ nhầm mật khẩu ở trận Bình Thuận nên đáp “19 tháng 5”. Lập tức, tổ B40 của đặc công bắn liền hai phát, may mà không trúng. Thấy không yên tâm, chiến sĩ chốt giữ hỏi lại mật khẩu lần nữa thì đơn vị tăng đáp đúng “Muôn năm”. Lúc này, hai bên mừng rỡ nhảy ra khỏi công sự, xuống xe tăng ôm chầm lấy nhau trong niềm vui khôn xiết.

Lữ đoàn 203 phải cơ động gấp trong khi bộ binh chưa kịp tới, đường nội đô lại xa lạ. Bởi vậy, Phó sư đoàn trưởng Tống Viết Dương đề xuất phương án táo bạo là dùng đặc công thay bộ binh dẫn đường cho xe tăng. Sự phối hợp linh hoạt ấy giúp chiến dịch không chậm dù chỉ một phút.

8 giờ 30 sáng 30-4, đội hình hỗn hợp tăng - đặc công áp sát Thủ Đức. Địch ở trường võ bị bắn trả dữ dội, buộc lực lượng ta đánh vòng sườn, kết hợp dân quân địa phương đè bẹp ổ kháng cự chỉ trong nửa giờ. Tiếp đó, tại hồ An Phú, một xe tăng M-48 của địch bị bắn cháy; hai máy bay A-37 lao đến ném bom hòng phá cầu xa lộ nhưng trượt mục tiêu, cầu vẫn đứng vững.

Vượt cầu Thị Nghè, đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, đội hình tăng - đặc công lao thẳng vào trung tâm thành phố. Từ xa, đồng chí Lê Bá Ước nhìn thấy chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập. Đặc công lập tức tỏa đi, bắt giữ lực lượng bảo vệ, giữ an toàn các khu vực trọng yếu. Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc dinh, cả dân tộc hòa chung một nhịp tim chiến thắng./.
QV-ST!

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT: CHUYỆN ĐẠI TƯỚNG KHÔNG CÓ NHÀ RIÊNG!

     Đại tướng Lê Trọng Tấn, một trong tứ đại chiến tướng của Việt Nam “Nhất Tấn, nhì An, tam Đan, tứ Chơn” lại là người không để lại cho mình một ngôi nhà riêng. Điều ấy, nghe tưởng như huyền thoại, nhưng lại là sự thật về vị Đại tướng đặc biệt trong lịch sử dân tộc.

Chiều cuối năm, tôi ngồi trong quán cà phê nhỏ nhìn ra con đường Trường Sơn, ngay trước cổng vào Sân bay Tân Sơn Nhất. Những chiếc máy bay lên xuống đều đặn, mang nhịp sống hối hả của một thành phố đã đổi thay rất nhiều. Ít ai biết, ngay tại khu vực này, hơn nửa thế kỷ trước, từng có một căn biệt thự dang dở - ngôi nhà mà đồng đội, cấp dưới đã cố xây để mời Đại tướng vào ở. Nhưng ông ba lần từ chối, dứt khoát không nhận.

Đại tá, Giáo sư, Tiến sĩ Lê Đông Hải - Nguyên Viện trưởng Phân viện kỹ thuật quân sự 2 tại Thành phố Hồ Chí Minh, con trai Đại tướng Lê Trọng Tấn vẫn thường nói một câu khiến người nghe se lòng: “Cả đời cha tôi, không để lại cho con cháu một tấc đất, một căn nhà. Nhưng ông để lại một tấm gương lớn”. 

Theo ký ức anh Hải, gia đình từng có một thời gian sum họp hiếm hoi tại căn nhà nhỏ 48m² ở số 36 Hoàng Diệu, sống chung khu với các bác Tạ Quang Bửu, Vương Thừa Vũ… Rồi chiến trường lại gọi, mẹ anh dọn sang 36C Lý Nam Đế, tự lo trồng trọt chăn nuôi cải thiện bữa ăn.

Năm 1975, khi Sài Gòn hoàn toàn giải phóng, đồng đội chạy đôn đáo tìm cho Đại tướng Lê Trọng Tấn một căn biệt thự rộng rãi trong số nhà cửa bỏ lại. Nhưng ông chỉ lắc đầu. Cuối cùng, ông chọn căn nhà nhỏ số 2 đường Cửu Long, diện tích chừng 30m².
Thấy ông ở quá chật chội, một lần Đại tướng ra Hà Nội họp, Quân đoàn 4 “đánh úp” bằng cách chở toàn bộ đồ đạc của ông sang biệt thự 195 Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Trở về, thấy “sự đã rồi”, ông tạm ở nhưng vẫn đau đáu chuyện trả lại. Không lâu sau, ông xin giao căn nhà rộng rãi ấy cho Sở Lao động - Thương binh và Xã hội để lo cho thương bệnh binh.

Không ai an tâm khi một vị tướng trận mạc lẫy lừng lại sống trong căn nhà nhỏ hẹp, nên anh em tiếp tục thuyết phục ông về biệt thự 126 Pasteur. Ông cũng thử ở, đúng nghĩa “khoác ba lô đến ví dụ” nhưng rồi lại về với căn nhà cũ ở đường Cửu Long. Đó mới là nơi ông thấy đúng với mình với phong cách giản dị, gọn gàng, không ưu tiên cho bản thân chút nào.

Và Đại tướng Lê Trọng Tấn đã sống tại đó, lặng lẽ như chính bản tính của mình, cho đến ngày qua đời 05-12-1986. Sau đó, nhà số 2 đường Cửu Long đã được cấp cho người khác…
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: NGHE LỜI ÔNG BA QUỐC, THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH THOÁT LƯỠI HÁI TỬ THẦN TRONG BẠO LOẠN CAMPUCHIA NĂM 1997!

     Năm 1997, cuộc xung đột giữa hai đồng Thủ tướng Campuchia Norodom Ranariddh và Hun Sen bất ngờ nổ ra, đẩy tình hình nước bạn vào vòng xoáy đảo chính đầy hỗn loạn. Khi đó, Nguyễn Chí Vịnh vừa được bổ nhiệm Cục trưởng Cục 12 gần một năm. Sáng ấy, nghe chú Văn Duy hỏi: “Đêm qua, Campuchia đảo chính, tình hình thế nào?”, ông sững lại vì hoàn toàn chưa nắm được tin. Chú Duy bồi tiếp “Ô hay, Cục trưởng 12 giờ này không biết gì à?” khiến ông toát mồ hôi. Nguyễn Chí Vịnh lập tức chạy đi tìm liên lạc để nắm tình hình.

Sau khi nhận chỉ thị của đồng chí Sáu Nam, Nguyễn Chí Vịnh chuẩn bị lên đường sang Campuchia giúp nước bạn. Ngày lên đường, ông Ba đứng trước đầu xe, đưa Nguyễn Chí Vịnh một sợi dây gai xâu vài chục chỉ vàng, “vũ khí cuối cùng” của lính đặc nhiệm từ những năm 1977 và lời dặn dò phòng khi không còn chính quyền, không còn xe, không còn gì ngoài chính mạng sống mình với lời dặn:
- Bất kỳ tình huống nào nguy hiểm, cậu phải rút ngay.

Khi sang đến Campuchia, Nguyễn Chí Vịnh vẫn nhớ như in những lời ông Ba căn dặn trước đó. Ông Ba thường nói, trong những chuyến đi như thế này một khi đã mất an toàn thì câu chuyện coi như kết thúc, không có cơ hội thứ hai để rút kinh nghiệm. Vì thế, người làm nghề buộc phải tự tưởng tượng trước mọi tình huống, tự đặt mình vào những kịch bản xấu nhất để còn biết đường sống sót.

Ông Ba hay ví dụ bằng những điều rất thực tế. Ngồi trên xe, khi có chuyện xảy ra, điều tối kỵ nhất là dính chùm. Ông nói: “Khi có động, mở cửa xe ra là bốn người phải chạy bốn hướng. Chạy tản mới có cơ may sống. Còn cứ quây lại với nhau là chết cả chùm”. 

Ông Ba còn dạy, thủ trưởng luôn ngồi ghế trước. Không phải để oai mà vì khi địch nhắm bắn từ bắn tỉa đến AK, M79, B40 hay B41 bao giờ nó cũng nhằm vào cửa sau bên phải. Ông phân tích thêm, nếu bị chặn đường, thấy xe địch chắn phía trước thì chắc chắn phía sau đã có chuẩn bị. Lúc đó, dừng lại là chết, lùi lại cũng chết. Muốn sống thì cứ đè mà đi. Sau này, Nguyễn Chí Vịnh cũng dặn anh em đúng y như thế. 

Và rồi điều ông Ba nói đã trở thành sự thật. Cuối năm 1997, giữa lúc Phnom Penh hỗn loạn nhất, xe Nguyễn Chí Vịnh bị một chiếc bốn chỗ chắn ngang, phía sau như có hàng chục con mắt chờ tấn công, tình thế không khác gì ông Ba dặn. Cậu Đông lái xe cho Nguyễn Chí Vịnh không cần đợi lệnh, đạp ga, cho chiếc Land Cruiser lao thẳng vào xe chắn, ghếch bánh lên rồi trườn qua. Xe thoát tình huống nguy hiểm trong gang tấc. 

Từ năm 1997 đến 1999, tổ C98 do Cục trưởng Nguyễn Chí Vịnh làm Tổ trưởng đã lập được nhiều chiến công, hỗ trợ chính quyền bạn đứng vững qua các cuộc chính biến 1997 và bầu cử 1998. Đến năm 1999, khi tình hình chính trị của bạn đã ổn định thì tổ C98 rút về nước và giải tán, kết thúc nhiệm vụ.

Năm 2006, để ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc của tổ công tác khi thực hiện nhiệm vụ quốc tế, Đảng và Nhà nước đã trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho tổ C98./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: 2 CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG PHÁ HỦY 8 B-52 TRÊN ĐẤT THÁI KHIẾN MỸ BÀNG HOÀNG!

     Utapao - “pháo đài bất khả xâm phạm” từng là nơi mỗi đêm 3 đến 5 chiếc B-52 cất cánh, gieo bom xuống Việt Nam. Ít ai ngờ, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất Thái Lan ấy lại trở thành chiến công rực sáng của chỉ… 2 người lính đặc công Việt Nam.

Sân bay Utapao, xây năm 1952 và được Mỹ mở rộng thành căn cứ chiến lược năm 1968, luôn chứa sẵn khoảng 20 máy bay B-52. Những lớp hàng rào thép gai, tuần tra nghiêm ngặt khiến người Mỹ tin rằng nơi này không ai có thể vượt qua. Nhưng Bộ Tư lệnh Binh chủng Đặc công hiểu rằng muốn đánh được, chỉ có thể dựa vào một nhóm cực nhỏ, hoạt động bí mật ngay trên đất Thái.

Tháng 5-1971, đồng chí Lê Toàn, Chính trị viên Tiểu đoàn Đặc công Biệt động 1A, dẫn một tổ công tác vượt biên sang Campuchia, men sát biên giới Thái Lan. Tại đây, ông trực tiếp bắt liên lạc với ba chiến sĩ đang hoạt động bí mật: Trần Thế Lại, Bùi Văn Phương, Vũ Công Đài và thành lập tổ đặc công đặc nhiệm, giao trọng trách đánh sân bay Utapao.

Sau khi nhận nhiệm vụ, Trần Thế Lại phân công Bùi Văn Phương chuẩn bị trận địa ém vũ khí, cải trang thành dân buôn, tiếp cận khu vực sân bay. Từng ngày, Phương âm thầm quan sát hàng rào, thói quen tuần tra, giờ giấc cất, hạ cánh của B-52. Khi mọi dữ liệu đủ chín, tháng 10-1971, tổ đặc công chốt phương án dùng thủ pháo hẹn giờ để phá huỷ bí mật; nếu bị phát hiện, chuyển sang đánh nổ trực tiếp. Hai người được giao vào trận là Vũ Công Đài và Bùi Văn Phương.

Trưa 09-01-1972, hai chiến sĩ áp sát Utapao. Đến 19 giờ, họ hoàn tất ngụy trang, mang theo thủ pháo, lựu đạn, bắt đầu hành trình vượt rào. Hàng rào thép gai 0,3 cm, cao 2 m, cắt không nổi bằng kìm, buộc hai người phải ép sát đất, chui qua từng lớp một như những cái bóng lẫn vào đêm tối.

Trong quá trình đột nhập, họ ba lần gặp tuần tra. Hai lần khéo léo tránh được. Lần thứ ba, trong tình thế không còn lựa chọn, hai chiến sĩ buộc phải nổ súng tiêu diệt nhóm tuần tra gồm hai lính Mỹ và một chó béc-giê, rồi nhanh chóng mở đường tiến sâu vào mục tiêu.

Khi còn cách khu vực đỗ B-52 chỉ 300 m, bất ngờ họ gặp ba xe ô tô và hai lính Mỹ đang vòng kiểm tra. Hai anh lập tức đổi hướng, men theo vùng tối để tránh địch. Nhưng khi khoảng cách chỉ còn 50m, một tổ tuần tra khác phát hiện và nổ súng bắn chặn. Trong khoảnh khắc sinh tử, Bùi Văn Phương tung lựu đạn, tạo khoảng trống đúng một giây và cả hai lao thẳng vào trận địa máy bay.

Họ chạy dọc sân đỗ, bình tĩnh đặt thủ pháo vào từng chiếc B-52. Khi quả cuối cùng được cài xong, Phương ra lệnh rút. Đài rút về cửa mở, Phương vòng sang khu chứa bom để thoát nhanh hơn.

Vừa vượt được hàng rào, Phương nghe phía cửa mở tiếng súng nổ dữ dội. Vũ Công Đài đã ở lại chặn địch, giữ đường rút cho đồng đội và anh dũng hy sinh. Vài phút sau, những tiếng nổ long trời từ bên trong Utapao vang lên, lửa bốc cao rực cả bầu trời đêm. 8 chiếc B-52 bị phá hủy ngay tại chỗ.

Chiến công chỉ bởi 2 chiến sĩ đặc công, giữa trung tâm căn cứ Mỹ trên đất Thái kiên cố trở thành kỳ tích đặc công Việt Nam, khiến cả bộ máy quân sự Mỹ phải choáng váng. Trong đêm ấy, Utapao không còn “bất khả xâm phạm” nữa./.
QV-ST!

TẤT CẢ VÌ CUBA!

     Hiện có thông tin không chính thức rằng tàu Sea Horse chở khí đốt LNG và dầu diesel đến Cuba, khi tàu xuất hiện ở vùng biển Caribe, cách bờ biển Cuba khoảng 1.500km thì bị Hải quân Mỹ phong tỏa, buộc phải quay đầu. (Chưa tìm thấy nguồn chính thức nào).

Được biết, tàu Sea Horse mặc dù là của Nga nhưng tàu này treo cờ Hong Kong, tức trên danh nghĩa thì không thuộc Nga, và không nằm trong danh sách đen bị cấm của Mỹ.

Nếu điều này là sự thật, vậy là mọi hy vọng của Cuba giờ đều đc đổ dồn lên tàu chở dầu Anatoly Kolodkin. Đây là tàu thuộc sở hữu của công ty vận tải biển quốc gia Nga Sovcomflot, treo cờ Nga, và nó nằm trong danh sách đen bị Mỹ, EU và Anh trừng phạt.

Vậy tại sao thuộc diện bị trừng phạt mà Anatoly Kolodkin vẫn dám chở khoảng 750.000 thùng dầu tới viện trợ Cuba? Xin thưa, đó là tuyên bố của nước Nga rằng: sẽ gắng hết sức viện trợ cho người anh em đồng chí Cuba trong điều kiện có thể (BNG Nga tuyên bố vào 17/03, Putin phát đi thông điệp ở Kremlin ngày 18/03).

Hiện Anatoly Kolodkin đã rời cảng Primorsk ở vùng Viễn Đông của Nga và đang trên đường đến cảng Matanzas ở Cuba. Và hiện chính bản thân mình cũng rất hồi hộp, không biết liệu Anatoly Kolodkin có thể vượt qua lệnh phong tỏa đường biển của Mỹ áp đặt xung quanh Cuba hay không? Và thậm chí là đám diều hâu sẽ sử dụng đủ mọi thủ đoạn để bóp nghẹt và phong tỏa Cuba.

Theo như nhiều nguồn thông tin, thì tàu Anatoly Kolodkin được ít nhất một tàu ngầm của Nga đi kèm để đề phòng và cảnh báo những hành động với ý đồ cản trở tàu chở dầu này – Nếu không thì Nga đã không dùng tàu mang cờ và biển hiệu của chính mình, mà như trước đây, đã dùng tàu mang cờ của các quốc gia khác.

Hiện chỉ có Nga và Trung Quốc đã có những động thái cụ thể và quyết liệt để hỗ trợ người đồng chí của mình, chứ không dừng lại ở các động thái mang tính ngoại giao.

Chỉ từ đầu năm đến giờ, Trung Quốc đã viện trợ cho Cuba 60.000 tấn gạo, 80 triệu USD tiền mặt, 10.000 hệ thống điện năng lượng mặt trời độc lập và hơn 100k tấn nhu yếu phẩm.

Và về Nga, thì động thái như chúng ta biết rồi đấy. Rõ ràng, Nga đã bắt đầu hỗ trợ Cuba cụ thể và đây là đòn cân não dành cho chính Trump - Nếu tàu chiến của Mỹ chặn và bắn phá tàu "Anatoly Kolodkin" thì không khác gì Mỹ sẽ tuyên chiến với Nga, và Washington sẽ phải hứng chịu mọi hậu quả do hành động của mình gây ra.

Một quốc gia khác trong khối BRICS là Brazil cũng giúp đỡ Cuba rất nhiều. Theo Bộ Ngoại giao Brazil, nước này vừa mới viện trợ thêm Cuba 20.000 tấn gạo, 150 tấn đậu, 150 tấn gạo chế biến và 500 tấn sữa bột, được chuyển giao thông qua World Food Programme. Ngoài ra, một lô thuốc men, trong đó có thuốc điều trị bệnh lao và vaccine, cũng đã được vận chuyển bằng đường hàng không và đến Cuba trong tuần này. (18-24/03).

Trong năm 2026, Việt Nam ta cũng đã viện trợ Cuba 250 tấn gạo, hỗ trợ hạt giống cao sản CT16 cho vụ mùa đầu xuân của Cuba. Hic hic, mỗi cái Cuba ko có đủ phân bón và năng lượng, thiếu vật tư trang thiết bị nông nghiệp, ko biết vụ mùa đầu xuân này có làm được gì ko nữa.

Mình tin, sẽ có hàng triệu người Việt Nam khác nữa đang chờ đợi động thái tiếp theo của Chính phủ, như kêu gọi quyên góp ủng hộ Cuba chẳng hạn. Đây chính là thời điểm người anh em Cuba đang cần chúng ta nhất.

Cố lên Cuba, người anh em đồng chí chân thành nhất của Việt Nam chúng tôi!
QV-ST!