Trong lịch sử phát triển của các quốc gia, dân tộc
trên thế giới, dù là nước lớn hay bé, giàu hay nghèo, phát triển hay đang phát
triển, đều xây dựng cho mình những chủ thuyết, bao gồm hệ thống các quan điểm,
nhận thức, tư tưởng mang tính lý thuyết nhằm định hướng cho sự phát triển của
quốc gia. Ở nước ta, ngay từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhanh
chóng nắm ngọn cờ lãnh đạo cách mạng Việt Nam, tiến hành giải phóng dân tộc,
thống nhất đất nước, giành độc lập cho dân tộc, xây dựng nhà nước của nhân dân,
do nhân dân, vì nhân dân. Những tư tưởng cơ bản của nhà nước pháp quyền đã được
V.I.Lênin đề cập và vận dụng vào thực tiễn xây dựng và củng cố nhà nước xã hội
chủ nghĩa (XHCN) đầu tiên trên thế giới-nhà nước kiểu mới của giai cấp công
nhân và nhân dân lao động, bao gồm các vấn đề cơ bản như: Xây dựng một nhà nước
hợp hiến, hợp pháp, dân chủ; nhà nước có một hệ thống pháp luật đầy đủ và pháp
luật được thực hiện nghiêm minh, bảo đảm quyền con người, quyền công dân; nhà
nước là công cụ của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản; nhà nước bảo
đảm và phát huy quyền làm chủ của nhân dân.
Quan
điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam về nhà nước pháp quyền và xây dựng nhà nước
pháp quyền XHCN là quá trình đúc kết, kế thừa có chọn lọc và vận dụng sáng tạo
tư tưởng nhà nước pháp quyền trong lịch sử tư tưởng nhân loại và quan điểm Chủ
nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước và pháp luật kiểu mới vào
thực tiễn xây dựng nhà nước kiểu mới ở nước ta. Cương lĩnh xây dựng đất nước
trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung phát triển năm 2011) thông
qua tại Đại hội XI của Đảng, đã xác định: Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền
XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về
nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân
và đội ngũ trí thức, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Quyền lực nhà nước là
thống nhất; có sự phân công, phối hợp và kiểm soát giữa các cơ quan trong việc
thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp. Thực tiễn 35 năm đổi mới đã
khẳng định yêu cầu xây dựng nhà nước pháp quyền dưới sự lãnh đạo của Đảng như
một xu thế khách quan, tất yếu mang tính quy luật của quá trình đi lên chủ
nghĩa xã hội trong điều kiện phát triển nền dân chủ chân chính của nhân dân,
xây dựng và phát triển nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, hội nhập quốc
tế.
Nhà
nước pháp quyền XHCN Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo là nguyên tắc
hiến định mang tính giai cấp sâu sắc, bảo đảm thành công của sự nghiệp xây dựng
và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN. Sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước thể hiện
ở các khía cạnh: Đảng đề ra đường lối, chủ trương, chính sách, lãnh đạo Nhà
nước thể chế hóa đường lối, chủ trương của Đảng thành hiến pháp, pháp luật,
chính sách cụ thể và lãnh đạo tổ chức nhân dân thực thi Hiến pháp, pháp luật,
chính sách; Đảng lãnh đạo Nhà nước tổ chức bộ máy tinh gọn, hiệu quả, xây dựng
đội ngũ cán bộ công chức; Đảng lãnh đạo Nhà nước bằng công tác kiểm tra việc
quán triệt, tổ chức thực hiện đường lối của Đảng và pháp luật của Nhà nước;
củng cố, nâng cao chất lượng hoạt động của tổ chức đảng và đảng viên trong các
cơ quan nhà nước làm tham mưu cho Đảng; phát huy vai trò Mặt trận Tổ quốc, các
đoàn thể, các tổ chức xã hội và nhân dân trong việc tham gia xây dựng, kiểm
tra, giám sát hoạt động của Nhà nước và bảo vệ Nhà nước.
Thời
gian qua, các thế lực thù địch, cơ hội chính trị đưa ra nhiều quan điểm, luận
điệu hòng bác bỏ, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng ta đối với Nhà nước và xã
hội, họ rêu rao rằng, ở Việt Nam không có “pháp trị”, chỉ có “đảng trị”. Đây là
thủ đoạn nham hiểm của các lực lượng chống đối Đảng Cộng sản lãnh đạo các nước
XHCN ở Liên Xô và các nước Đông Âu thập niên 80 của thế kỷ trước. Hiện nay, một
số đối tượng vẫn cổ xúy cho thủ đoạn trên mà nếu không đấu tranh thì có thể để
lại những hậu quả khôn lường đối với đất nước, đối với xã hội, đối với người
dân khi vai trò lãnh đạo của Đảng bị đặt ngoài Hiến pháp. Những người có lương
tri trên thế giới không thể không nhớ đến sự kiện Đảng Cộng sản Liên Xô tan rã
năm 1991, khi mà những người dân chủ cấp tiến hả hê vì vai trò lãnh đạo của
Đảng Cộng sản đã bị đặt ngoài hiến pháp, khi Điều 6 Hiến pháp Liên Xô năm 1977
(sửa đổi, bổ sung năm 1988) bị phá bỏ. Trên đất nước đó, sau những biến cố
thăng trầm, chính Tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin trong cuộc gặp các
đảng phái chính trị của Nga tại Điện Kremlin ngày 23-9-2016, cho rằng sự kiện
Liên Xô sụp đổ không chỉ là thảm họa địa chính trị lớn nhất trong thế kỷ 20 mà
rất có thể là cả trong lịch sử chính trị thế giới, để lại những hậu quả có tính
toàn cầu về tư tưởng, văn hóa, chính trị, kinh tế, xã hội và an ninh.
Đặc
trưng cơ bản nhất của nhà nước pháp quyền là quyền lực nhà nước là thống nhất,
nhưng trong từng nước, khi giải quyết các vấn đề tổ chức quyền lực của nhà nước
thì xuất phát từ đặc điểm thực tiễn riêng của mỗi nhà nước. Ở một số nhà nước
trên thế giới, do xuất phát từ thể chế chính trị, đặc điểm lịch sử hình thành,
có nhà nước theo nguyên tắc “tam quyền phân lập”, tức là phân lập các quyền lập
pháp, hành pháp, tư pháp với những hình thức và mức độ khác nhau. Về bản chất,
dưới khoa học chính trị học, đây thực chất là sự phân chia quyền lực giữa các
đảng phái. Tuy vậy, trên thực tế cũng chưa có một nước tư bản nào thực hiện
đúng nguyên tắc tam quyền phân lập, mà vẫn phải áp dụng linh hoạt, phù hợp với
tình hình của mỗi nước.
Trước
đây, khi thảo luận vấn đề cải cách tổ chức và hoạt động của nhà nước ở nước ta,
từng có ý kiến cho rằng cần phải xây dựng nhà nước pháp quyền trên cơ sở nguyên
tắc tam quyền phân lập dưới sự lãnh đạo của Đảng. Tuy nhiên, Đại hội IX của Đảng
đã dứt khoát khẳng định: Quyền lực Nhà nước là thống nhất, có sự phân công và
phối hợp giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp,
hành pháp, tư pháp. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ
nghĩa xã hội tiếp tục khẳng định vấn đề trên. Như vậy, điểm khác nhau cơ bản
trong tổ chức quyền lực của Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam với các nhà nước
tư sản, đó là: Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam không tổ chức theo nguyên tắc
tam quyền phân lập mà tổ chức quyền lực theo nguyên tắc “quyền lực nhà nước là
thống nhất”, không thể phân quyền theo lối phân chia, cắt khúc, đối chọi lẫn
nhau giữa các quyền, mà chỉ có sự phân công trên cơ sở thống nhất và tập trung
quyền lực cao nhất ở Quốc hội với tư cách là cơ quan quyền lực nhà nước cao
nhất. Mô hình xây dựng bộ máy nhà nước pháp quyền ở nước ta chưa khi nào và
không bao giờ bị coi là bản sao mô hình bộ máy nhà nước pháp quyền giống như
một quốc gia nào đó. Các nhà tư tưởng chính trị-pháp lý như Aristoteles đã từng
chỉ ra rằng, cần phải làm ra các đạo luật để áp dụng vào điều kiện cụ thể của
từng quốc gia chứ không thể đem các quốc gia vào cho phù hợp với pháp luật đã
có sẵn. Các đạo luật phải nằm trong mối liên hệ chặt chẽ với các đặc điểm của
dân tộc mà vì dân tộc đó mới cần làm ra những đạo luật này. Và chỉ trong những
trường hợp rất đặc biệt luật của dân tộc này mới có thể thích ứng được với dân
tộc khác. Mô hình nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam được xây dựng phù hợp với
các quan điểm của Đảng về việc vận dụng một cách sáng tạo và có chọn lọc những
kinh nghiệm khác nhau của các dân tộc về cách thức tổ chức nhà nước pháp quyền,
ưu tiên những giá trị có tính phổ biến, kết hợp hài hòa với các giá trị truyền
thống, những đặc điểm phát triển và lịch sử phát triển đất nước. Do đó, mọi yêu
cầu, đòi hỏi hay kiến nghị Việt Nam phải thực hiện mô hình “tam quyền phân lập”
là không phù hợp, thậm chí tiếp tay cho các thế lực thù địch, phản động thực
hiện âm mưu chống phá Đảng, Nhà nước ta.
Quyền
lực nhà nước là vấn đề vô cùng quan trọng, nhưng cũng không kém phần phức tạp.
Việc nắm giữ, tổ chức và sử dụng quyền lực nhà nước có hiệu quả sẽ là điều kiện
để thực hiện được những mục đích đã đề ra, mang lại lợi ích cho nhân dân, đất
nước. Tuy nhiên, trong quá trình nắm giữ, tổ chức và thực hiện quyền lực nhà
nước cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ như tham nhũng, lãng phí, lạm quyền... Vì vậy,
vấn đề kiểm soát quyền lực nhà nước là một nhiệm vụ cấp bách, quan trọng trong
quản lý nhà nước trên thế giới nói chung, ở nước ta nói riêng. Ở nước ta, thuật
ngữ “kiểm soát” được ghi trong văn kiện của Đảng và thể chế hóa quan điểm đó,
tại Điều 2 Hiến pháp năm 2013 hiến định: Quyền lực nhà nước là thống nhất, có
sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực
hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp. Kiểm soát quyền lực nhà nước ở
nước ta bắt nguồn từ nguồn gốc và bản chất của nhà nước pháp quyền XHCN: Tất cả
quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Kiểm soát quyền lực nhà nước ở nước ta
không cần phải áp dụng cơ chế tam quyền phân lập, bởi các nhánh quyền lực của
Nhà nước ta không phải nhánh quyền lực của phe nhóm này chống lại phe nhóm kia,
vốn là gốc rễ của cơ chế tam quyền phân lập. Sức mạnh, hiệu lực, hiệu quả hoạt
động của Nhà nước pháp quyền XHCN ở nước ta trong những năm qua là minh chứng
sinh động về Nhà nước ta đã, đang thể hiện ý chí, nguyện vọng của nhân dân; do
nhân dân xây dựng; hoạt động vì mục tiêu ấm no, tự do, hạnh phúc của nhân dân.
Thực tế này sẽ phủ nhận những ý đồ đen tối muốn thay đổi thể chế nhà nước pháp
quyền XHCN Việt Nam bằng mô hình nhà nước “tam quyền phân lập” mà thực chất là
muốn xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước, tách
rời Nhà nước với chính trị rồi làm suy yếu, tan rã Nhà nước.
Chúng ta cần tỉnh táo, sáng suốt nhận rõ bản chất, âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch; đồng thời kiên quyết đấu tranh bác bỏ và vạch trần những luận điệu xuyên tạc của chúng
Trả lờiXóa