Nếu có ai hỏi để biết chính xác ông Vàng Chỉn Tờ
(thôn Giáp Trung, xã Thàng Tín, huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang) đã giữ gìn cột
mốc biên giới 224 (2) và 225 (tuyến biên giới Việt Nam - Trung Quốc) từ bao giờ,
thì nhiều cư dân dưới chân núi Cổng Trời cũng không nhớ chính xác, kể cả bản
thân ông Vàng Chỉn Tờ cũng vậy. Ông chỉ nhớ mang máng rằng, ngay từ nhỏ, ông
theo cha đi nương trồng ngô, rồi được cha chỉ cho cột mốc biên giới, từ đó, tự
bản thân ông ý thức rằng đó chính là chủ quyền đất nước mình phải gìn giữ và bảo
vệ cho đến bây giờ.
Đường lên mốc 224 (2) và 225 uốn lượn như
sợi chỉ nhỏ quanh co theo vách núi đá dựng đứng, từ trên núi nơi có ngôi nhà
văn hóa thôn Giáp Trung nhìn xuống thung sâu chỉ thấy một màu đen hun hút, xa
thăm thẳm. Ngồi trò chuyện, chúng tôi hỏi ông, điều gì khiến ông có trách nhiệm
với cột mốc biên cương đến thế? Ông Vàng Chỉn Tờ cười hiền khô rồi kể, có một
lần đi rừng về, ông thấy nhiều cây đổ làm chắn ngang, che lấp đi cột mốc, ông
chợt nghĩ: “Cột mốc quan trọng như cái cột nhà của mình, cái cột nhà mình bị
hỏng, bị tổn thương thì mình buồn lắm”.
Năm nay đã hơn 70 tuổi, những
khi không xuống mốc được, ông Vàng Chỉn Tờ đều dặn con cháu phải phát quang
xung quanh cột mốc. Cứ mỗi lần lên với mốc 224 (2) và 225, công việc của ông
chỉ lặp đi lặp lại là lau chùi bốn mặt cột mốc cho sạch, cho nổi rõ những dòng
chữ Việt Nam và con số in trên hai mặt chính của cột mốc cũng như kiểm tra hiện
trạng của cột mốc. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng cũng lắm công phu, ông
cứ một mình lầm lũi, tự giác làm hết ngày này qua ngày khác mà không màng tới
lợi ích, hay sự đáp đền.
Ông Vàng Chỉn Tờ tâm tình:
“Trong sâu thẳm lòng tôi hiểu được, khi cột mốc còn đứng yên trên đỉnh núi Cổng
Trời thì bản làng của tôi, gia đình của tôi cũng như bao nhiêu gia đình khác
đang sống ở đây sẽ mãi yên ổn, bình yên. Vì thế, mình phải chung tay gìn giữ,
bảo vệ để cột mốc này mãi vững bền theo thời gian”.
Gần 20 năm làm Bí thư chi bộ thôn Giáp Trung và cũng bằng ấy năm tự
nguyện gắn bó với 2 cột mốc 224 (2) và 225, ông Vàng Chỉn Tờ luôn là tấm gương
sáng để bà con dân bản nơi đây noi theo. Ông xem cột mốc như là nhà của mình,
nhờ có ông Vàng Chỉn Tờ mà dù cột mốc ở cách xa đơn vị, đường sá đi lại khó
khăn, nhưng vẫn được ông chăm sóc, bảo vệ hằng ngày. Khi nào cán bộ, chiến sĩ
tuần tra lên tới mốc, thấy cột mốc sạch sẽ, phong quang, thoáng đãng, được lau
chùi cẩn thận là biết ông đã lên rồi.
Anh Lù Văn Kim, Chủ tịch UBND
xã Thàng Tín cho chúng tôi biết: “Bản thân ông Vàng Chỉn Tờ vừa là người có uy
tín trong thôn, vừa là già làng, trưởng bản, ông cùng nhiều hộ dân khác đã tự
nguyện nhận và quản lý đoạn biên giới giữa mốc 224 (2) và mốc 225. Bên cạnh đó,
ông còn nhiệt tình tham gia tuyên truyền cho người dân nghiêm chỉnh chấp hành
các quy định về phòng, chống dịch Covid-19 cũng như không tiếp tay cho hoạt
động xuất, nhập cảnh trái phép qua biên giới”.
Thôn Giáp Trung, xã Thàng Tín
là thôn giáp biên, người dân nơi đây luôn có ý thức tự giác bảo vệ đường biên,
cột mốc. Những người có uy tín như ông Vàng Chỉn Tờ trong thôn luôn phối hợp
với cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Thàng Tín tuyên truyền cho bà con về chủ
quyền, an ninh biên giới, đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn, luôn kề vai,
sát cánh cùng BĐBP bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Bài viết rất hay
Trả lờiXóa