CÁC CĂN BỆNH LÀM HAO PHÍ NHÂN TÀI, LÀ MỐI NGUY HẠI CHO ĐẢNG, CHO CHẾ ĐỘ
Khi bàn về vấn
đề này, Chủ tịch Hồ Chí Minh di huấn, căn dặn rất nhiều điều, trong đó Người đặc
biệt lưu ý: Phải tránh bệnh hẹp hòi; xu nịnh; óc bè phái trong sử dụng nhân
tài. Bởi, nếu có những bệnh này sẽ là mối nguy hại cho Đảng, cho chế độ.
Biểu hiện của
bệnh "Hẹp hòi": "Ở trong Đảng thì không biết cất nhắc những người
tốt, sợ người ta hơn mình. Ở ngoài Đảng thì khinh người, cho ai cũng không cách
mạng, không khôn khéo bằng mình. Vì thế mà không biết liên lạc hợp tác với những
người có đạo đức tài năng ở ngoài Đảng". Đó là "Óc hẹp hòi... Cũng vì
bệnh hẹp hòi mà không biết dùng nhân tài, việc gì cũng ôm lấy hết. Ôm lấy hết
thì cố nhiên làm không nổi".
Căn bệnh này
trầm kha ở một bộ phận cán bộ có chức, có quyền nhưng còn hạn chế về đạo đức
cách mạng, "chữ tâm" chưa được rèn giũa. Người có suy nghĩ, lòng dạ hẹp
hòi thường làm việc gì cũng chỉ nghĩ cho bản thân, chỉ đặt lợi ích bản thân lên
trên hết, lên trên lợi ích tập thể, sẵn sàng chà đạp lên người khác, lợi dụng
lòng tốt của mọi người để tư lợi cho bản thân. Chính vì vậy, hẹp hòi chính là một
trong những điều đại kị đối với tâm tính của con người, nhất là đối với người
cách mạng.
Biểu hiện của
"Bệnh xu nịnh": Có những người trước mặt thì ai cũng tốt, sau lưng
thì ai cũng xấu. Thấy xôi nói xôi ngọt, thấy thịt nói thịt bùi. Theo gió bẻ buồm,
không có khí khái". Khi nói về thói hư tật xấu này, sinh thời, Chủ tịch Hồ
Chí Minh đã chỉ ra trong cách huấn luyện cán bộ cần tránh "tám điều xấu":
trong đó, "Chán ghét người hiền tài; Hay nghe lời xu nịnh" là hai
trong số tám điều đó.
Theo Người,
thói xu nịnh sẽ làm hư hỏng con người, hư hỏng cán bộ và hư hỏng cả thể chế.
Khi kẻ xu nịnh được ưu ái, trọng dụng, thì họ sẽ tận dụng triệt để cơ hội để
xoáy tiền của Nhà nước, đục khoét của dân; ton hót, nói xấu nhằm hạ bệ những
người ngay thẳng, gây nên sự nghi kỵ trong tổ chức, đơn vị, cơ quan, đó là
nguyên nhân dẫn đến chia rẽ mất đoàn kết. Khi những kẻ xu nịnh được trọng dụng,
đồng nghĩa những người ngay thẳng ít có cơ hội tiến thân hơn, điều này cực kỳ
nguy hại cho tổ chức.
Biểu hiện của
bệnh "Óc bè phái": "Ai hẩu với mình thì dù nói không đúng cũng
nghe, tài không có cũng dùng. Ai không hẩu với mình thì dù có tài cũng dìm họ
xuống, họ phải mấy cũng không nghe. Đó là một khuyết điểm rất có hại. Nó làm
cho đoàn thể mất cán bộ, kém nhất trí, thường hỏng việc. Đó là một chứng bệnh rất
nguy hiểm".
"Từ bè
phái mà đi đến chia rẽ. Ai hợp với mình thì dù người xấu cũng cho là tốt, việc
dở cũng cho là hay, rồi che đậy cho nhau, ủng hộ lẫn nhau. Ai không hợp với
mình thì người tốt cũng cho là xấu, việc hay cũng cho là dở, rồi tìm cách dèm
pha, nói xấu, tìm cách dìm người đó xuống. Bệnh này rất tai hại cho Đảng. Nó
làm Đảng bớt mất nhân tài và không thực hành được đầy đủ chính sách của
mình".
Theo Hồ Chí
Minh, tất cả những thói hư tật xấu trên là con đẻ của chủ nghĩa cá nhân mà
nguyên nhân chính là "Trong Đảng ta còn có những người chưa học được, chưa
làm được bốn chữ "chí công vô tư", một trong những nguyên nhân gây mất
đoàn kết nội bộ. Ở những nơi có những biểu hiện đó thì bầu không khí chung luôn
có sự bất an, luôn có sự so bì, tị nạnh, không có sự sẻ chia, đồng cảm, không
có đoàn kết thực sự bền vững. Ở đó, người tốt, người tài, người trẻ dám nghĩ,
dám làm, sáng tạo trong thực thi nhiệm vụ dễ bị ghen ghét đố kỵ, thậm chí bị đặt
điều, nghi ngờ, bị vùi dập, dẫn đến mất niềm tin cũng như động lực phấn đấu cống
hiến.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét