Mấy năm qua tại Việt Nam, có một hiện tượng rất bất thường là một số linh mục Công giáo có lời nói, việc làm không phù hợp với phương châm “sống tốt đời, đẹp đạo”, thậm chí là khuyến khích công dân theo Công giáo đối đầu với chính quyền. Ðó là điều không thể chấp nhận và bị xã hội lên án. Rất nhiều người đã lên tiếng phê phán hành vi sai trái, đi ngược đạo lý này.
Trong Tông huấn
về Gia đình, Giáo hoàng Gioan Phaolô II (1920 - 2005) khuyên răn giáo dân hãy
tham gia sinh hoạt chính trị để làm tốt đời đẹp đạo, vì không thể bỏ ngỏ cho những
người xấu lộng hành trong xã hội và chính quyền; tuy nhiên Ngài căn dặn các tu
sĩ và giáo sĩ cần có thái độ chính trị nhưng không được làm chính trị. Ðiều đó
là đúng đắn, bởi đã có nhiều thí dụ cho điều này, trong đó có trường hợp linh mục
J.B Aristide (J.B A-ri-stit) ở Haiti (Ha-i-ti). J.B Aristide tu theo dòng
Salesian, năm 1982 làm linh mục và coi xứ ở Port-Au-Prince (Po-tô Pranh-xơ,
Haiti). Trên tòa giảng, ông mượn áo đạo nói nhân quyền nhưng động cơ chính là
làm chính trị. Năm 1990, ông tranh cử và được bầu làm tổng thống. Năm 1991,
quân đội đảo chính, ông bị lật đổ. Năm 1994, qua áp lực và dàn dựng từ nước
ngoài, chính quyền quân sự bị lật đổ, Aristide về làm tổng thống và làm nhiều
điều ông từng chống lại khi rao giảng trên tòa giảng. Haiti vẫn nghèo đói, lệ
thuộc hoàn toàn vào nước ngoài. Năm 2004, quân đội lại đảo chính, ông phải lưu
vong, tám năm sau mới có cơ hội quay trở về Haiti. Gương của Aristide sờ sờ ra
đó mà một số linh mục ở Việt Nam vẫn bất chấp, cố tình không theo lời răn của Ðức
Giáo hoàng. Họ thích đồng hóa “thái độ chính trị” với “làm chính trị”, để dùng
“đạo đối đầu với đời”. Họ muốn dùng chính Giáo hội để đối đầu một mất một còn với
Nhà nước nhằm mưu cầu cho mục đích riêng của mình. Họ muốn mượn đạo để tạo đời
hơn là xây dựng để tốt đời đẹp đạo.
Có thể Vatican
(Va-ti-can) đã nhìn thấy sự lạc hướng này của một số linh mục Việt Nam, cho nên
nhân dịp Ðại hội giới trẻ Công giáo tổ chức ngày 19 và 20-11-2019 tại Phú Nhai
(Giáo phận Bùi Chu), Giáo hoàng Phanxico I đã gửi một video clip giảng với nội
dung “các con hãy trở về nhà, hãy trở về với gia đình”. Và Tổng Giám mục Giuse
Vũ Văn Thiên đã khai triển nội dung này một cách sâu sắc. Chính Giáo hoàng
Phanxico I cũng đã giảng bài này ở Thái-lan vào ngày 20-11 vừa qua. Ðây là bài
giảng tinh hoa của “tốt đời đẹp đạo”, chỉ hướng để giáo dân Việt Nam ở trong nước,
ngoài nước áp dụng vào cuộc sống. Rõ ràng Vatican đã chủ trương hợp tác xây dựng
để cả đời và đạo song hành tiến bước có lợi cho Giáo hội và dân tộc, không chủ
trương đối đầu như một số giáo sĩ lầm đường lạc lối. Vatican thấy “trong chăn
có rận thì bắt rận”, chứ không như một số linh mục ở Việt Nam đang làm như linh
mục Ðặng Hữu Nam: Khi xảy ra vụ việc 39 người trẻ chết ở Anh, linh mục Nam lên
tòa giảng cho rằng, vì Nhà nước để cho dân đói kém nên họ phải di dân lậu, bỏ
nước ra đi và chết thê thảm. Linh mục Nam giảng rằng, Nhà nước Việt Nam phải chịu
trách nhiệm và kích động giáo dân cần phải có thái độ. Mexico (Mê-hi-cô) là quốc
gia sát bên nước Mỹ, họ có đa đảng, hệ thống chính quyền của họ na ná hệ thống
chính quyền ở Mỹ. Ấy thế mà đa đảng và dân chủ đã không mang lại giàu có cho
Mexico như nước Mỹ. Hằng năm, hàng nghìn người vượt biên bất hợp pháp để vào Mỹ,
và có nhiều chuyến xe chở người lậu, nhiều người chết thê thảm giống như vụ 39
người Việt Nam ở Anh. Nhưng đâu có ai ở Mexico đổ lỗi cho chính quyền? Phần lớn
tỏ ra thương cảm nạn nhân, nhưng cũng yêu cầu tìm hiểu nguyên nhân đối với từng
nạn nhân để biết nên có “đồng cảm” hay không.
Hãng Reuters đến
Việt Nam làm điều tra và phóng sự, họ đã thấy nhiều nạn nhân rất khá giả về tài
chính, những người khác cũng không đến đỗi quá nghèo túng. Họ có thể đi vay mượn
bỏ ra lúc đầu ít nhất 10 nghìn bảng Anh để di dân tìm cách làm giàu thì như thế
không có nghĩa là không còn con đường kiếm sống nào khác. Vậy nguyên do vừa
đáng trách vừa cần cảm thông mà ngay chính các nạn nhân chưa chắc kịp nhận ra
phải chăng là có phần do muốn có thể kiếm tiền nhanh chóng. Chúng ta thương cảm,
và cầu nguyện để họ sớm được siêu thoát, cầu nguyện cho linh hồn của họ sớm được
thanh tẩy để về Thiên đàng, nhưng không thể chấp nhận việc tỏ ra đồng cảm, để bịa
chuyện đổ lỗi cho Nhà nước rồi kích động giáo dân đi vào con đường “đối đầu” với
Nhà nước.
Rõ ràng linh mục
Ðặng Hữu Nam đã rao giảng sự gian dối, sau khi rao giảng những điều sai sự thật
và kích động giáo dân “đối đầu” với Nhà nước, linh mục Ðặng Hữu Nam còn lên
trên đài “Tiếng nước tôi” - cơ quan truyền thông ngoại vi của “Việt tân”, trả lời
theo cách kích động đối đầu giống như chính sách “đối đầu bất bạo động” của “Việt
tân” thì rõ ràng cho thấy đây không còn là thái độ mà chính là “làm chính trị”
giống như linh mục Aristide đã làm. Thà linh mục Ðặng Hữu Nam bắt chước
Aristide cởi áo linh mục đừng để Giáo hội dính líu vào thì tốt cho Giáo hội và
giáo dân của ông, vì cách làm của linh mục có thể sẽ khiến chính quyền không những
đề cao cảnh giác với ông mà còn cảnh giác với giáo dân trong vùng vì có liên đới
với “Việt tân”.
Trong bài giảng
của Giáo hoàng Phanxico I, của Tổng Giám mục Giuse Vũ Văn Thiên có nhắc tới cái
chết của 39 người Việt Nam tại Anh, cầu nguyện cho vong linh của những người
này, không hề đổ lỗi hay kích động chống phá Nhà nước. Giáo hoàng và Tổng Giám
mục kêu gọi giáo dân “trở về nhà, nhà là gia đình, là xã hội, là Tổ quốc” để
xây dựng chứ không phải để “đối đầu”, hay đả phá. Vatican và Việt Nam đang làm
việc để tiến tới bang giao, bất kỳ vị linh mục nào làm ngược với chính sách này
của Vatican là phá hoại mối bang giao đó, là phá hoại sự đoàn kết xây dựng dân
tộc. Như vậy, họ không những đã làm hại Giáo hội và còn làm hại dân tộc Việt
Nam. Là giáo dân, cần cảnh giác với các linh mục chuyên bịa chuyện kích động để
đối đầu gây tang thương cho chính mình, cho gia đình, cho Giáo hội và dân tộc
Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét