Thực tế cho thấy, tôn giáo và các hoạt động liên quan tới tôn giáo luôn gắn liền với luật pháp của mỗi quốc gia. Cũng giống như mọi hoạt động xã hội khác, các sinh hoạt tôn giáo ở bất kỳ quốc gia nào đều không thể vượt ra ngoài khuôn khổ pháp luật của quốc gia đó.
Tại Việt Nam, việc quản lý nhà nước về tôn giáo cũng đã được quy định
trong Hiến pháp và pháp luật, trong đó xác định rõ quyền hạn hoạt động
của các tổ chức, cá nhân tôn giáo trên các lĩnh vực quản đạo, hành đạo,
truyền đạo; đồng thời nêu rõ hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo phải đúng
theo quy định của pháp luật, phù hợp với đạo đức, văn hóa và thuần phong
mỹ tục của dân tộc. Việc Quốc hội Việt Nam ban hành Luật Tín ngưỡng,
tôn giáo vào năm 2016 và Chính phủ có Nghị định số 162/2017/NĐ-CP quy
định chi tiết một số điều và biện pháp thi hành Luật Tín ngưỡng, tôn
giáo là cơ sở pháp lý quan trọng, phù hợp với yêu cầu thực tiễn của hoạt
động tín ngưỡng, tôn giáo trong thời kỳ đổi mới của đất nước, đồng thời
tạo điều kiện để tiếp tục củng cố, hoàn thiện hệ thống pháp luật, bảo
đảm hơn nữa quyền tự do tôn giáo của nhân dân.
Thế nhưng, phải thẳng thắn thừa nhận rằng đến nay, việc quản lý, tổ chức
thực hiện chính sách tôn giáo của chính quyền các cấp và tại một số nơi
vẫn còn những sơ hở, bất cập. Và các đối tượng cực đoan, phản động luôn
tận dụng kẽ hở này để kích động các giáo dân gây mất ổn định an ninh
chính trị, trật tự, an toàn xã hội tại các địa phương mỗi khi có các vấn
đề “nóng”, được dư luận quan tâm nổi lên. Núp dưới vỏ bọc "tự do tôn
giáo" và những lời rao giảng “vì lợi ích thiết thực của giáo dân”, một
số linh mục cực đoan ra sức lôi kéo, xúi giục, thậm chí gây sức ép để bà
con giáo dân chống phá chính quyền, nhằm gây mất ổn định an ninh trật
tự trên địa bàn. Cùng với đó, họ móc nối với các đối tượng phản động
trong và ngoài địa phương tổ chức các hoạt động gây rối với mục tiêu
nhằm phức tạp hóa tình hình, đẩy Giáo hội công giáo đối lập với chính
quyền. Âm mưu này có thể được nhận rõ qua hàng loạt vụ việc xảy ra trong
những năm gần đây như lợi dụng việc xả thải gây ô nhiễm môi trường của
Công ty Formosa (Hà Tĩnh), giải tỏa chùa Liên Trì (TP Hồ Chí Minh), dựng
thánh giá, nhà nguyện trái phép ở giáo xứ Đồng Chiêm (Hà Nội), Đồng Hới
(Quảng Bình), hay việc giải tỏa đền bù đất tại 42 Nhà Chung, Nhà thờ
Thái Hà (Hà Nội)...
Lợi ích đâu chẳng thấy, mà trái lại, những âm mưu kích động này cuối
cùng chỉ khiến đời sống, hoạt động sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt
thường ngày của bà con giáo dân bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đáng buồn
hơn, nhiều giáo dân từ chỗ sống “tốt đời, đẹp đạo” bỗng bị dụ dỗ, kích
động, mê hoặc bởi những lời rao giảng phi lý, để rồi vi phạm chính sách
tôn giáo của Đảng, pháp luật của Nhà nước và có người còn vướng vào vòng
lao lý; đến khi tỉnh ngộ thì đã muộn.
Các giáo dân trước hết là các công dân, nên bất kỳ ai theo tín ngưỡng,
tôn giáo nào cũng cần đặt trách nhiệm và nghĩa vụ công dân lên hàng đầu;
ở đâu trên thế giới này cũng vậy chứ không chỉ ở Việt Nam. Cùng với đó,
các giáo dân cần hết sức tỉnh táo, nhận rõ âm mưu thủ đoạn của những
“bàn tay đen” muốn biến các giáo xứ thành thiết chế chính trị riêng, lợi
dụng sự nhẹ dạ, cả tin của giáo dân nhằm phục vụ lợi ích cá nhân một số
người nhưng lại phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, gây mất an ninh
chính trị, trật tự, an toàn xã hội, ảnh hưởng tới lợi ích chung của dân
tộc, đất nước mà trước hết là cuộc sống yên bình của các giáo xứ, người
theo đạo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét