Điều 4 ICCPR (1966) cho phép các quốc gia tạm đình chỉ thực hiện quyền
trong bối cảnh khẩn cấp quốc gia. Tuy nhiên đây chỉ là những biện pháp mang
tính chất “ngoại lệ và tạm thời” và các quốc gia phải chứng minh được hai điều
kiện: thứ nhất, có tình trạng khẩn cấp diễn ra trong thực tế đe dọa vận mệnh
của dân tộc; thứ hai, đã tuyên bố một cách chính thức về tình trạng khẩn cấp
đó. Tuy nhiên không phải mọi tình hình rối loạn nào ở quốc gia cũng dẫn đến ban
bố tình trạng khẩn cấp. Vấn đề này thường
phải chịu sự xem xét của Ủy ban
Giám sát Công ước. Mặt khác, các biện pháp áp dụng phải có những giới hạn trong
phạm vi địa lý và mức độ cần thiết của tình trạng khẩn cấp. Nói cách khác, nó
như một phương thức cuối cùng đòi hỏi phải được áp dụng.
Theo quy định tại khoản 2, Điều 4 ICCPR (1966), các biện pháp được áp
dụng không được vi phạm các điều sau đây: Điều 6 (quyền sống); Điều 7 (quyền
không bị tra tấn và các hình thức trừng phạt vô nhân đạo, hạ nhục, hoặc bị sử
dụng làm thí nghiệm y học, khoa học nếu không có sự đồng ý của người đó); Điều
8 (không bị bắt giữ làm nô lệ, nô dịch); Điều 11 (không bị bỏ tù vì lý do không
có khả năng hoàn thành nghĩa vụ theo hợp đồng); Điều 15 (Không được áp dụng hồi
tố trong tố tụng hình sự); Điều 16 (được công nhận là thể nhân trước pháp luật)
và Điều 18 (quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét