Thực tiễn
lịch sử quan hệ quốc tế cho thấy, giữa các nước lớn, nhất là giữa các cặp quan
hệ, luôn tồn tại mâu thuẫn và khác biệt sâu sắc về lợi ích. Khi giữa các cường
quốc có sự đối địch, chia phe, cạnh tranh ảnh hưởng sẽ kéo theo nhiều hệ lụy
khó xử đối với các nước vừa và nhỏ trong việc phải “chọn bên”. Bởi lẽ, không
phải cứ chọn bên là có thể bảo vệ được chủ quyền và lợi ích quốc gia - dân tộc,
khi mà tham vọng lợi ích của các cường quốc thường vượt quá giới hạn luật pháp
quốc tế và đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại, đề cao lợi ích của mình để
xử lý quan hệ với các đồng minh theo tiêu chí và giá trị lợi ích của họ. Thậm
chí, kể cả khi lợi ích của họ có sự hội tụ nhất định ở một vài điểm, khía cạnh
nào đó, họ cũng sẵn sàng mặc cả trên lưng các nước khác.
Việc chọn
bên mà không tính và không lường hết được những toan tính chiến lược đó sẽ chỉ
tạo ra sự phân cực, chia rẽ mới, gây thảm họa cho chính quốc gia đó. Và khi
chọn bên, tham gia liên minh thì cái giá phải trả là gì? An ninh chủ quyền, lợi
ích quốc gia - dân tộc phải chăng sẽ được bảo đảm bằng những lời hứa, cam kết?
Điều chắc chắn, đó là phải chấp nhận nhượng bộ ít nhiều về chủ quyền hoặc lợi
ích quốc gia - dân tộc của mình với cường quốc khi tham gia liên minh. Đó là
điều không thể khác trong quan hệ quốc tế. Do vậy, dựa vào một quốc gia nào đó
cho dù là “nước phát triển”, hay “cường quốc” thì chẳng những không giải quyết
được vấn đề, mà còn khiến tình hình thêm căng thẳng và phức tạp.
Thế
nhưng, không ít người ngộ nhận rằng, lựa chọn đứng về “bên” nào sẽ quyết định
tương lai, số phận của quốc gia đó. Bài học lịch sử cho thấy, một số nước do
không giữ được độc lập, tự chủ, nên phải tìm chỗ dựa hoặc cầu viện vào thế lực
bên ngoài, bị cuốn vào guồng quay của những toan tính nước lớn mà không dễ gì
thoát khỏi, để đất nước rơi vào thảm cảnh loạn ly bởi các cuộc chiến tranh ủy
nhiệm. Các cuộc “cách mạng màu”, hay còn gọi là “cách mạng dân chủ” trên thế
giới trong những năm qua là hệ quả của việc quốc gia, khu vực không bảo đảm độc
lập, tự chủ, để các lực lượng bên ngoài thao túng, can thiệp khi xảy ra khủng
hoảng, khiến nút thắt của những xung đột, mâu thuẫn, đối kháng nội bộ càng thêm
rối ren.
Lựa chọn
chính sách đối ngoại độc lập, tự chủ trước hết là quyền của mỗi quốc gia. Không
một ai, với tư cách, danh nghĩa gì được phép tước bỏ, xâm phạm quyền đó, hoặc
lợi dụng để ép buộc quốc gia khác phải đi theo mô hình, giá trị của họ. Việc
chọn bên hay không chọn bên, đều phải xuất phát từ điều kiện thực tiễn phát
triển của đất nước, phải bảo đảm lợi ích quốc gia - dân tộc; dựa vào sức mình
là chính, luôn nêu cao tinh thần độc lập, tự chủ; không thể ảo tưởng, trông
chờ, phó thác hoàn toàn vào bất cứ “bên”, “liên minh” nào, nhất là ngày nay, xu
hướng đề cao lợi ích quốc gia - dân tộc trên thế giới ngày càng chiếm vai trò
chủ đạo.
Bước vào
thập niên thứ ba của thế kỷ XXI, nhất là trong thời điểm biến động sâu sắc về
địa - chính trị hiện nay, sự cạnh tranh cũng như điều chỉnh chính sách của các
nước lớn khác trước rất nhiều so với giai đoạn trước, chứa đựng nhiều nhân tố
khó dự báo. Việc các nước lớn đều theo đuổi các tầm nhìn khác nhau về cấu trúc
khu vực, xúc tiến mở rộng tập hợp lực lượng, gia tăng ảnh hưởng thông qua các
sáng kiến khu vực, hình thành các liên minh tay ba, tay tư, sử dụng “quyền lực
mềm” nhằm lôi kéo sự ủng hộ của các nước thông qua các quan hệ kinh tế, đầu tư,
thương mại, chuyển giao công nghệ, viện trợ,... đặt các nước vừa và nhỏ trước
ranh giới của sự “chọn bên”. Duy trì chính sách độc lập, tự chủ, bảo đảm lợi
ích quốc gia - dân tộc trở thành một bài toán nan giải đối với các nước.
Một thực tế khác cũng cần nói đến là, trong quan hệ
quốc tế đương đại, các nước vừa hợp tác, vừa đấu tranh với nhau, vừa là đối
thủ, vừa là đối tác của nhau. Quan hệ tương tác, phụ thuộc lẫn nhau giữa các
nước tạo nên một mạng lưới đan xen phức tạp, chồng chéo, khiến việc giữ độc
lập, tự chủ, tránh chọn bên của các nước ngày càng trở thành một thách thức.
Thực tế
này đòi hỏi các nước nhỏ càng phải phát huy cao nhất tinh thần độc lập, tự chủ;
vừa kiên định trong lập trường, vừa hết sức khôn khéo, mềm dẻo trong đấu tranh
vì lợi ích quốc gia - dân tộc của mình, tránh xung đột, đối đầu; đồng thời,
phải tính đến không gian phát triển, không tự bó buộc mình vào vị trí bất lợi
cho đất nước trong bối cảnh cục diện quan hệ quốc tế còn nhiều bất định; sự vận
động của cấu trúc quyền lực thế giới mới đang có nhiều đảo chiều, biến đổi.
Trong bối
cảnh đó, cân bằng quan hệ để tránh tối đa những mâu thuẫn, bất lợi, rủi ro, leo
thang thành cuộc đối đầu, xung đột toàn diện; tối đa hóa không gian hợp tác,
tối ưu hóa lợi ích an ninh, phát triển là sự lựa chọn của hầu hết các nước
trong khu vực hiện nay. Đối với các nước Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á
(ASEAN), lập trường của hầu hết các nước là không “chọn bên” trong bối cảnh
cạnh tranh nước lớn. Đây là vấn đề cốt lõi, sinh tử của các nước, bởi sự “chọn
bên” có thể dẫn đến sự phân hóa, chia rẽ mới trong khu vực, biến khu vực thành
“sân khấu tranh chấp địa - chính trị”. Thực tế đó đòi hỏi các nước triển khai
chính sách linh hoạt, tránh xung đột, đối đầu. Đây được cho là sự lựa chọn tối
ưu nhằm tối ưu hóa lợi ích quốc gia, bảo vệ chủ quyền đất nước, duy trì thế tự
chủ chiến lược, thể hiện khát vọng một ASEAN tự cường, trung lập, hòa bình, ổn
định, củng cố “vai trò trung tâm” trong bối cảnh tác động chiến lược ngày càng
gia tăng giữa các nước lớn.
Việc một
số quốc gia xích lại gần bên nọ, bên kia là điều tự nhiên; liên minh để bảo đảm
an ninh, phát triển là điều dễ hiểu, song hầu hết các nước không muốn bị ép
buộc phải chọn bên. Hơn lúc nào hết, việc chọn bên trong thời điểm cao trào
xung đột nước lớn, giống như việc “đổ thêm dầu vào lửa”, tạo thế đối trọng giữa
các bên, mâu thuẫn giữa các trục liên minh cũng vì thế gia tăng, làm tổn hại
đến chính lợi ích của các nước. Do vậy, quan điểm cổ xúy “chọn bên” chỉ là ảo
tưởng, phi thực tế, phi căn cứ. Lợi ích quốc gia - dân tộc mới chính là sự lựa
chọn phù hợp, bất biến, bền vững. Việt Nam cũng như nhiều nước trong khu vực,
luôn thấu hiểu rõ điều này. Uy-li-am Chong, nghiên cứu viên cao cấp của Viện
Nghiên cứu Đông Nam Á (SAS - Yusof Ishak) có trụ sở tại Xin-ga-po, khi nói về
chính sách đối ngoại của Việt Nam trong bài viết “Mạnh mẽ và tinh tế: Cách tiếp cận của Việt Nam để đối phó với sự cạnh
tranh của các cường quốc”, trên trang mạng Thinkchina ngày
10-5-2021 đã cho rằng: “Nếu quyền tự quyết trong bối cảnh cạnh tranh nước lớn
là khả năng tối đa hóa lợi ích từ cả hai cường quốc trong khi áp dụng các chính
sách phòng ngừa rủi ro để duy trì quan hệ, thì Việt Nam là một điển hình kinh
điển của nghệ thuật đó, có thể giúp các quốc gia Đông Nam Á khác nhân rộng
chính sách này một cách hữu hiệu”./.
TBQL
17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét