PHÁT HUY NHÂN TỐ CON NGƯỜI TRONG TƯ TƯỞNG QUÂN SỰ HỒ CHÍ MINH – BÀI HỌC QUÝ GIÁ TRONG QUÁ TRÌNH BẢO VỆ TỔ QUỐC THỜI KỲ MỚI
Từ quan niệm
của chủ nghĩa Mác - Lênin và truyền thống của dân tộc luôn coi con người là
nhân tố trung tâm, quyết định sự phát triển lịch sử. Con người trong tư tưởng
Hồ Chí Minh không trừu tượng mà là con người hiện thực, cụ thể. Con người ở đây
bao hàm cả “đồng bào” trong nước và “đồng bào” trên thế giới theo nghĩa “Bốn bể
là nhà, bốn phương vô sản đều là anh em”.
Theo Hồ Chí Minh: “Chữ người,
nghĩa hẹp là gia đình, anh em, họ hàng, bầu bạn. Nghĩa rộng là đồng bào cả
nước. Rộng hơn là cả loài người”[1].
Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng tuyệt đối ở khả năng tự giải phóng của con người
và không ngừng rèn luyện, phát huy khả năng ấy thành sức mạnh để lật đổ giai
cấp thống trị, giành lấy độc lập, tự do và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Để thực
hiện mục tiêu cao cả ấy, nhất thiết phải dùng sức mạnh của quần chúng nhân dân
dưới sự lãnh đạo của Đảng. Người khẳng định: "Trong công cuộc kháng chiến
kiến quốc, lực lượng chính là ở dân"[2].
Đây là nét nổi bật xuyên suốt trong tư tưởng cách mạng và tư tưởng quân sự của
Hồ Chí Minh. Khác hẳn với các quan điểm quân sự phong kiến, tư sản thường nhấn
mạnh vai trò tài năng tướng lĩnh, dựa vào quân đội nhà nghề, binh khí kỹ thuật
tối tân, hiện đại. Hồ Chí Minh dựa chắc vào dân, khơi nguồn lực lượng và sức
sáng tạo của nhân dân. Người khẳng định có dân là có tất cả. Dân khí mạnh thì không súng ống nào
chống lại nổi. Cách mạng phải động
viên, giác ngộ con người để họ đứng lên tự giải phóng và đem lại hạnh phúc cho
mình. Không sức mạnh nào có thể tiêu diệt được sức mạnh của quần chúng nhân dân
khi họ đã được tổ chức, lãnh đạo nhất tề đứng lên để tự giải phóng mình.
Hồ Chí Minh coi khởi nghĩa vũ
trang và chiến tranh cách mạng là sản phẩm của sức mạnh, sức sáng tạo của quần
chúng nhân dân; sự vùng dậy của quần chúng lao động dưới ngọn cờ của Đảng là
nhân tố quyết định thắng lợi trong sự nghiệp chống lại áp bức, bóc lột và nô
dịch của chủ nghĩa đế quốc. Người nói: Cách mệnh là việc chung của dân chúng
chứ không phải việc của một, hai người. Cách mệnh thì phải đoàn kết dân chúng
bị áp bức để đánh đổ cả cái giai cấp áp bức mình, chứ không phải chỉ chờ năm,
bảy người giết hai, ba anh vua, chín, mười anh quan là được. Người phê phán
những xu hướng manh động, phiêu lưu, khủng bố cá nhân. Bởi vì, ám sát là làm
liều và kết quả ít, vì giết thằng này còn thằng khác, giết sao cho hết.
Nêu cao ngọn
cờ đại nghĩa, Người chăm lo giáo dục toàn dân hiểu tại sao phải làm cách mạng,
tại sao phải kháng chiến. Người nói: Thà chết được tự do còn hơn sống làm nô
lệ. Người xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân, tập hợp mọi tầng lớp nhân dân
trong mặt trận dân tộc thống nhất trên cơ sở liên minh công nông, động viên sức
mạnh của toàn dân vào công cuộc kháng chiến cứu quốc. Hồ Chí Minh đánh giá cao
vai trò của quần chúng nhân dân trong khởi nghĩa vũ trang và chiến tranh cách
mạng. Người tin tưởng vững chắc vào ý chí quyết tâm, khả năng vô tận, sức mạnh
vô địch của quần chúng nhân dân. Để tiến hành cuộc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám
năm 1945, Người kêu gọi: “Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà tự giải
phóng cho ta”.
Trong kháng chiến chống Pháp,
Người nêu rõ: Sự đồng tâm của đồng bào ta đúc thành một bức tường đồng xung
quanh Tổ quốc. Dù địch hung tàn, xảo quyệt đến mức nào, đụng đầu nhằm bức tường
đó, chúng cũng phải thất bại. Người kêu gọi: bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ
người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc, hễ là người Việt
Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp, cứu Tổ quốc. Trong kháng chiến chống
Mỹ, Người nêu rõ: chống Mỹ, cứu nước là nhiệm vụ thiêng liêng nhất của mọi
người Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét