Ngày 29/4/1975, khi quân giải phóng tiến sát Sài Gòn, tướng Trần Văn Trà yêu cầu lực lượng tấn công dừng lại bên ngoài thành phố một ngày để người Mỹ di tản hết rồi mới tiến vào Sài Gòn. Theo lời của tướng Trà, việc ra lệnh cho quân giải phóng đợi vì mục đích chính là “giải phóng Sài Gòn” chứ không phải để giết người.
Trước đó, từ 28/4, Mỹ đã mở chiến dịch Gió lốc (tiếng Anh: Operation Frequent Wind) để di tản người nước ngoài và một số người Việt từng cộng tác chặt chẽ với họ, trong đó có nhiều trẻ em mồ côi ra khỏi Việt Nam. Chỉ trong vòng 2 ngày, 120.000 người Việt, 20.000 người Mỹ được di tản, không có một người nào bị thiệt mạng do hoạt động quân sự của quân giải phóng dù tất cả các vị trí trong Sài Gòn lúc đó đều trong tầm bắn của pháo binh của ta. Hình ảnh đoàn quân “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn – Lấy chí nhân để thay cường bạo” của Nguyễn Trãi 500 năm trước lại trở về, hào hùng và bất khuất.
Cách đó vài cây số, các điểm bốc người di tản bằng trực thăng trở nên hỗn loạn. Lính thủy quân lục chiến Mỹ đã phải rất vất vả để duy trì trật tự, thậm chí phải dùng cả súng. Trước cửa các máy bay, người ta sẵn sàng dùng những “nắm đấm nhân quyền” để gặt phăng những người Việt từng một thời là đồng minh với họ, nhằm đảm bảo chỗ cho những người Mỹ. Người Mỹ là ưu tiên số một. Hình ảnh di tản đã in đậm trong trí óc người Mỹ và người Việt trong chế độ ngụy quyền như những kỉ niệm đau buồn và cay đắng.
Người ta tranh cãi với nhau về chính nghĩa và phi nghĩa của các bên tham gia cuộc chiến tranh ở miền Nam Việt Nam trong những năm 1954-1975. Nhưng chỉ nhìn vào những hình ảnh này, người ta sẽ thấu hiểu: ai là thiện, ai là ác trong cuộc chiến này..
ST


bài rất hay
Trả lờiXóa