Tình hình chiến sự tại Ukraine vẫn đang
tiếp tục diễn ra chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, một số người dân Ukraine đã đẩy
tình hình chiến sự tại đây trở nên căng thẳng hơn khi xuyên tạc lịch sử, thể hiện
bằng những hành động phá bỏ Đài tưởng niệm hồng quân Liên Xô ở Chernivtsi hoặc
tháo dỡ tượng đài hữu nghị Nga – Ukraine ở Kiev.
Những công trình này có ý nghĩa lịch sử
to lớn, thể hiện sự thành kính đối với sự hy sinh xương máu của các thế hệ đi
trước trong cuộc chiến tranh chống phát xít Đức trong Thế chiến thứ II. Hành động
phá bỏ các tượng đài này đồng nghĩa với việc xóa bỏ mọi quan hệ giữa Ukraine và
Nga, đồng thời xóa bỏ lịch sử, chối bỏ những gì ông cha đã hy sinh xương máu để
giành lại cho con cháu ngày nay, chối bỏ ý nghĩa chiến thắng của Hồng quân Liên
Xô trước phát xít Đức.
Nếu không học lịch sử hoặc không tìm hiểu
lịch sử, không ai có thể biết rằng Ukraine là một quốc gia Đông Âu, là một phần
của Liên bang Xô Viết từ năm 1922. Những năm 1941-1942, phát xít Đức tấn công
Liên Xô, Hồng quân Liên Xô (bao gồm cả Ukraine) đã chiến đấu chống cuộc sát hại
người Do Thái và người dân Ukraine mạnh mẽ, kết quả cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ
đại đã toàn thắng vào năm 1945. Đến năm 1991, Liên Xô sụp đổ, Ukraine trở thành
một quốc gia độc lập.
Việc xét lại lịch sử đã dẫn đến cuộc
“cách mạng màu” ở Ukraine năm 2014 với sự kiện Euromaidan, đây là sự kiện mà
người dân Ukraine lật đổ Tổng thống Viktor Fedorovych Yanukovych, lựa chọn rũ bỏ
nước Nga, bắt tay với phương Tây. Chính quyền mới do Tổng thống Petro
Poroshenko nắm quyền đã ban hành đạo luật “phi Xô viết hóa” và “phi cộng sản
hóa” Ukraine, đặt chủ nghĩa cộng sản ngang hàng với chủ nghĩa phát xít, nghiêm
cấm việc sản xuất, phân phối và sử dụng ở nơi công cộng các biểu tượng gắn với
chế độ Xô viết như cờ, hình ảnh, huy hiệu búa liềm, sao 5 cánh; cấm sử dụng quốc
ca Liên Xô và quốc ca các nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa khác thuộc Liên Xô trước
đây. Đồng thời tôn vinh các phần tử dân tộc cực đoan đã hợp tác với Đức Quốc xã
để chiến đấu chống lại Liên Xô, coi các phần tử này là “anh hùng giải phóng dân
tộc” của Ukraine. Những hành động đó là sự chối bỏ lịch sử trắng trợn, thể hiện
tinh thần “vô nhân đạo” trước sự hy sinh của những người lính Hồng quân Liên
Xô, nếu ở Việt Nam thì đó là hành động trái với đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của
dân tộc ta.
Đó thực sự là bài học đắt giá đối với Việt
Nam nếu xem nhẹ lịch sử, tương tự như Ukraine nếu sự kiện Euromaidan xảy ra ở
Việt Nam sẽ là chối bỏ sự hy sinh của các thế hệ cha ông trong các cuộc kháng
chiến hào hùng của dân tộc, chối bỏ công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Không chỉ
vậy, nguy cơ xúc phạm thành quả cách mạng, tẩy trắng ý nghĩa, sự hy sinh, gian
khổ trong các cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc là điều hoàn toàn có thể xảy
ra.
Việc đưa lịch sử trở thành môn học tự chọn
vẫn đang là vấn đề được bàn luận sôi nổi, không thể phủ nhận cái lợi về việc học
sinh THPT được giảm tải, được tự do lựa chọn môn học yêu thích, giúp định hướng
nghề nghiệp rõ ràng hơn, thuận lợi hơn cho quá trình lập thân lập nghiệp sau
này.
Thế nhưng, “lợi bất cập hại” là điều có
thể dễ nhận ra hơn. Một điều hiện hữu ngay trước mắt đó là học sinh dễ dàng tiếp
cận thông tin xuyên tạc lịch sử, bởi thời đại công nghệ, mạng xã hội cực kỳ
phát triển, thông tin chưa được kiểm duyệt xuất hiện tràn lan ảnh hưởng trực tiếp
đến giới trẻ. Nếu không có kiến thức lịch sử mà lại tiếp cận thông tin xuyên tạc
thì làm gì có khả năng phản biện, càng không thể biết thông tin đó đúng hay
sai, hệ quả của nó sẽ làm thay đổi nhận thức một thế hệ. Trong khi đó, hầu hết
những trang mạng xã hội lớn nhất, những công cụ tìm kiếm lớn nhất đều do Mỹ và
các nước phương Tây làm chủ, đó đều là những quốc gia luôn có ý đồ “nhồi sọ”
người Việt Nam, để đưa Việt Nam đến bờ vực của “cách mạng màu”. Adolf Hitler từng
nói: “Lời nói dối lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ trở thành sự thực”, và quả thực với
tần suất thông tin sai sự thật do những thành phần “thiếu thiện cảm” với Việt
Nam tuyên truyền hiện nay thì việc lịch sử Việt Nam đổi trắng thay đen chỉ là vấn
đề thời gian.
Đưa lịch sử trở thành một môn học tự chọn
chính là xem nhẹ lịch sử, đó là là mầm mống của việc suy giảm lòng yêu nước, bởi
vì không học lịch sử thì làm sao biết các cuộc khàng chiến của dân tộc như thế
nào? Ông cha ta đã hy sinh bao nhiêu xương máu? Và càng không thể lý giải vì
sao ở nước ta có người bị ảnh hưởng chất độc màu da cam. Không hiểu biết những
điều trên thì làm sao có thể yêu nước, quý trọng hòa bình, nếu ai đó cho rằng
không cần học lịch sử mà vẫn yêu nước thì đó chỉ là yêu nước “mù quáng”.
Xóa bỏ lịch sử chính là việc làm nhằm mục
đích “đồng hóa” của các nước thù địch. Nhà cách mạng yêu nước Nam Phi Nelson
Madela đã nhận định: “Muốn phá hủy một dân tộc, không cần đến vũ khí hạt nhân
mà chỉ cần phá hủy lịch sử của nó”. Thật vậy, giặc Minh (Trung Quốc) khi đô hộ
nước ta đã đốt phá hầu hết các sách sử và văn chỉ của Việt Nam ta, trong đó có
cuốn Đại Việt Sử ký của sử gia Lê Văn Hưu (đời nhà Trần) đã có thời điểm tưởng
chừng như bị thất truyền.
Không chỉ có bài học từ Ukraine, chúng ta
còn có một bài học khác của Hàn Quốc cũng rất cần suy ngẫm. Từ năm 2005, Hàn Quốc
cho phép các môn khoa học xã hội trong khối phổ thông là môn tự chọn và tỷ lệ
đăng ký học Lịch sử giảm dần đều theo thời gian. Kết quả là một thế hệ trẻ
không biết chiến tranh Triều Tiên diễn ra vào thời gian nào, không biết gì về
tướng Lý Thuấn Thuần – vị tướng nổi danh nhất lịch sử dân tộc Triều Tiên. Năm
2013, Bộ An ninh và Nội vụ Hàn Quốc công bố số liệu khảo sát giật mình rằng, có
tới 52% học sinh Hàn Quốc không biết ngày nổ ra và kết thúc chiến tranh Triều
Tiên, 31% không biết về việc lính Nhật đã từng hành hạ phụ nữ Triều Tiên, 86%
không rõ về chủ quyền Hàn Quốc tại đảo Dokdo. Đó là những con số cay đắng sau
khi Hàn Quốc đã biến Lịch sử trở thành môn “tự chọn”. Cuối cùng, Hàn Quốc đưa lịch
sử trở lại giáo dục bắt buộc vào năm 2017.
Bài học của Ukraine và Hàn Quốc là vô
cùng thực tế, hoàn toàn phù hợp với tình hình thực tiễn của Việt Nam, hậu quả của
việc xóa bỏ hoặc xem nhẹ lịch sử là điều hiện hữu trước mắt. Nhà thơ Gamzatov từng
nói: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại
bác”, thực tiễn đã cho thấy Ukraine đã bắn một viên súng lục vào quá khứ và nhận
lại “súng đại bác” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét