Những năm gần đây, trước tình trạng suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán
bộ, đảng viên, đặc biệt là tình trạng tham nhũng vẫn còn khá nghiêm trọng; các
thế lực thù địch, cơ hội chính trị đã ra sức tung ra các luận điệu sai trái,
xuyên tạc về công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam. Những luận
điệu đó tập trung chủ yếu vào những vấn đề sau:
Thứ nhất, các thế lực thù
địch cho rằng tình trạng tham nhũng ở Việt Nam là một “quốc nạn không có thuốc
chữa”. Họ cho rằng tình trạng đó bắt nguồn từ nguyên nhân tất yếu là chế độ một
đảng duy nhất ở Việt Nam hay tham nhũng là “căn bệnh nan y, kinh niên của chế
độ độc đảng cầm quyền”[1]. Do đó, “Đảng
Cộng sản Việt Nam không thể đấu tranh chống tham nhũng, suy thoái thành công vì
Đảng cũng suy thoái, tham nhũng”[2]. Từ đó, các
thế lực thù địch ra sức bài xích chế độ một đảng của Việt Nam, lên tiếng kêu
gọi Việt Nam phải đi theo con đường đa đảng, tam quyền phân lập vì “Chỉ có thể
chống tham nhũng khi thực hiện thể chế “tam quyền phân lập” để kiểm soát quyền
lực”[3].
Thực chất của luận điểm này một mặt là để hạ thấp, phủ nhận vai trò của Đảng ta
trong việc lãnh đạo công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng; mặt khác là
nhằm kêu gọi nhân dân ta cổ xúy cho chế độ đa đảng, tam quyền phân lập. Đây
tiếp tục là trò “rượu cũ bình mới” mà các thế lực thù địch tìm mọi cách tấn
công vào Đảng, vào chế độ ta.
Thứ hai, từ một số vụ,
việc tham nhũng trong thời gian gần đây, nhất là những vụ liên quan đến một số
lãnh đạo cấp cao, các thế lực thù địch, cơ hội chính trị trong và ngoài nước đã
quy chụp, cường điệu hóa, suy diễn một cách vô căn cứ, đồng nhất toàn bộ Đảng
Cộng sản Việt Nam với một số đảng viên, cán bộ tham nhũng, thoái hóa, biến
chất. Họ rêu rao rằng “Đảng không còn là Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập, Đảng
không còn mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân, của nhân dân lao
động, của dân tộc”[4]. Tinh vi hơn,
với chiêu bài “tung hô thần tượng”, các phần tử cơ hội chính trị đã lấy tấm
gương đạo đức, nhân cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh để so sánh với tình trạng suy
thoái về đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên, từ đó chỉ trích
Đảng đã “dung túng”, “bao che” cho cán bộ, đảng viên dẫn đến tình trạng cán bộ
thoái hóa, biến chất, tham nhũng.
Thứ ba, cố tình xuyên
tạc, phủ nhận những nỗ lực của Đảng trong công tác đấu tranh phòng, chống tham
nhũng thời gian qua. Theo họ, đó chỉ là những cách Đảng “che mắt thế gian theo
kiểu đánh ai và ai đánh?”, “ta đánh mình, mình đánh ta”, “cộng sản chỉ nói chứ
không dám làm”, hay “chỉ dám đánh con tôm, con tép thôi”[5]… Có ý kiến còn
cho rằng việc Đảng và Nhà nước nhiều lần phát động đấu tranh phòng, chống tham
nhũng thực chất chỉ là “trò đánh trống khua chiêng nhằm che mắt thế gian”, thực
chất là “đấu đá nội bộ” hay “thanh trừng phe phái”[6]... Đây là
những luận điệu hết sức thâm độc hòng gây mất lòng tin của cán bộ, đảng viên và
nhân dân ta đối với sự lãnh đạo của Đảng.
Những luận điệu sai trái, thù địch trên
được tung ra khắp nơi, đặc biệt là trên các trang mạng xã hội. Theo thống kê,
trong giai đoạn Đảng ta chuẩn bị tiến hành tổ chức Đại hội lần thứ XIII có
khoảng 36% các thông tin sai trái, thù địch liên quan đến công tác phòng, chống
tham nhũng ở nước ta[7]. Đây là kiểu
“đến hẹn lại lên” của các phần tử cơ hội chính trị nhằm phủ nhận quyết tâm của
Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng
nói riêng và trong đấu tranh chống những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên nói chung.
Những luận điệu đó còn nhằm gieo rắc tâm
lý hoài nghi, dao động, mất niềm tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng; gây
mất đoàn kết nội bộ, kích động xu hướng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong
nội bộ của một bộ phận cán bộ, đảng viên có lập trường tư tưởng không vững
vàng, có tâm lý bất mãn. Do đó, cần tỉnh táo nhận diện những âm mưu, thủ đoạn
của các thế lực thù địch qua các luận điệu đó; đồng thời có luận cứ xác thực,
có tính thuyết phục để đấu tranh phản bác.
Trên cơ sở nhận diện những luận điệu sai
trái, xuyên tạc của các thế lực thù địch về công tác phòng, chống tham nhũng ở
nước ta, cần phải kiên quyết đấu tranh phản bác bằng những lập luận xác thực,
vừa đảm bảo tính lý luận, vừa bám sát thực tiễn.
Có thể hiểu “tham nhũng là hành vi của
người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình để vụ lợi”[8].
Tham nhũng là một hiện tượng xã hội tiêu cực, tồn tại ở mọi quốc gia do quyền lực
nhà nước bị tha hóa, bị lợi dụng.
Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế, tham
nhũng là một hiện tượng phổ biến, xảy ra ở nhiều quốc gia trên thế giới trong
đó “phần lớn tham nhũng xảy ra ở các quốc gia có chế độ đa đảng, “tam quyền
phân lập”. Ở một số nước châu Á, tình trạng tham nhũng còn xảy ra ở cả những
nguyên thủ quốc gia như Hàn Quốc, Ma-lay-xi-a...[9]. Do đó, không
thể cố tình xuyên tạc, bóp méo rằng tham nhũng chỉ xảy ra ở những nước có chế
độ một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam. Đúng như đồng chí Tổng Bí thư
Nguyễn Phú Trọng từng khẳng định: “Tham nhũng là “khuyết tật bẩm sinh” của
quyền lực, là một trong những nguy cơ đe doạ sự tồn vong của chế độ ta. Thời
đại nào, chế độ nào, quốc gia nào cũng có, không thể xoá tận gốc tham nhũng
trong một thời gian ngắn”[10].
Ngay từ khi Nhà nước Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa ra đời (năm 1945), một mặt ra sức xây dựng, củng cố chính quyền; mặt
khác, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở những cán bộ, công chức nhà nước -
những người được gọi là “công bộc của nhân dân” phải luôn răn mình, sửa mình để
không sa vào chủ nghĩa cá nhân, không mắc phải những thói hư tật xấu. Một trong
những thói tật được Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc đến nhiều nhất là tình trạng tham
ô, tham nhũng. Người đã chỉ rõ bản chất của tham ô, tham nhũng là lấy của công
làm của tư, là gian lận, tham lam. Người gọi tham ô cũng là một dạng trộm cướp.
Do đó, trong hoàn cảnh đất nước có chiến
tranh, còn nhiều khó khăn, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn kiên quyết xử lý những vụ
tham ô, tham nhũng để làm trong sạch bộ máy cán bộ. Kế thừa tư tưởng và thực
tiễn lãnh đạo cách mạng của Người, trong những năm gần đây, Đảng ta cũng đặc
biệt chú trọng đến công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng.
Trong những nhiệm kỳ đầu của thời kỳ đổi
mới, tại Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ khóa VII (năm 1994), Đảng ta
đã xác định nạn tham nhũng là một trong bốn nguy cơ đe dọa trực tiếp đến sự tồn
vong của Đảng, của chế độ. Trong những nhiệm kỳ tiếp theo, không có nhiệm kỳ
nào Trung ương Đảng không có những nghị quyết chuyên đề liên quan đến công tác
phòng, chống tham nhũng. Tiêu biểu là Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) khóa VIII
về “Một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”;
Kết luận Hội nghị Trung ương 4 khóa IX về “Tiếp tục đẩy mạnh cuộc vận động xây
dựng, chỉnh đốn Đảng, ngăn chặn và đẩy lùi tệ tham nhũng, lãng phí”; Nghị quyết
Trung ương 3 khóa X về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng,
chống tham nhũng, lãng phí”; Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI về “Một số vấn đề
cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”; Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII về “Tăng
cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng
chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”
trong nội bộ”... Mới đây nhất là Kết luận số 21-KL/TW ngày 25-10-2021 của Ban
Chấp hành Trung ương về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính
trị; kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm cán bộ, đảng viên suy thoái về
tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện "tự diễn biến",
"tự chuyển hoá".
Để cụ thể hóa quan điểm của Đảng, Nhà
nước cũng ban hành cả hệ thống các văn bản pháp luật để tạo sự đồng bộ trong
công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở nước ta. Tổ chức và hoạt động của
các cơ quan chuyên trách về phòng, chống tham nhũng từng bước được kiện toàn,
phát huy hiệu quả trong việc phát hiện và xử lý những vụ việc tham nhũng.
Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống
tham nhũng, tiêu cực, Ban Nội chính Trung ương được thành lập và hoạt động ngày
càng có hiệu quả, thực chất. Nhà nước cũng ban hành Luật phòng, chống tham
nhũng, Luật thực hành tiết kiệm chống lãng phí. Do đó, công tác đấu tranh phòng,
chống tham nhũng nhận được sự quan tâm của tất cả các cấp, các ngành và toàn xã
hội.
Có thể nhận thấy, qua mỗi nhiệm kỳ Đại
hội, tinh thần chỉ đạo công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng ngày càng
quyết liệt hơn, thực chất hơn với phương châm “không có vùng cấm”, “không có
ngoại lệ”. Tham nhũng được coi là một loại “giặc nội xâm” cần được xử lý một
cách quyết liệt. Quyết tâm chính trị trong công tác đấu tranh phòng, chống tham
nhũng được thể hiện rõ nét từ người đứng đầu Đảng, Nhà nước cho tới cả hệ thống
chính trị. Thời gian qua, nhiều vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, được
dư luận xã hội quan tâm đã được xử lý nghiêm minh, đúng quy định của pháp luật,
vừa có tác dụng cảnh báo, răn đe; vừa siết chặt kỷ luật, kỷ cương của Đảng,
được cán bộ, đảng viên và nhân dân đồng tình, ủng hộ; được dư luận quốc tế đánh
giá cao.
Đặc biệt, công tác kiểm tra, giám sát,
thanh tra, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án tham nhũng cũng được chỉ đạo
quyết liệt; tạo nên những bước chuyển biến rõ rệt trong việc phát hiện, xử lý
tham nhũng. Trong nhiệm kỳ vừa qua, “Cấp ủy, ủy ban kiểm tra các cấp đã thi
hành kỷ luật 2.209 cán bộ, đảng viên có liên quan đến tham nhũng; trong đó có
113 cán bộ diện Trung ương quản lý cả đương chức và đã nghỉ hưu”[11].
Điều đó cho thấy quyết tâm rất lớn của
Đảng, Nhà nước ta trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng; đồng thời
cũng chứng tỏ năng lực, bản lĩnh của Đảng, Nhà nước trong việc phát hiện, xử lý
tình trạng tham nhũng của cán bộ, đảng viên, kể cả những người đã và đang giữ
chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo của Đảng, Nhà nước nói riêng và cả hệ
thống chính trị nói chung.
Vì thế, những luận điệu phủ nhận năng
lực của Đảng Cộng sản Việt Nam trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng
hay cố tình xuyên tạc công tác đấu tranh phòng chống tham nhũng của Việt Nam là
kiểu “giật gấu vá vai”, “che mắt thế gian”, “thanh trừng bè phái”... đều bắt
nguồn từ những dã tâm thâm độc của những kẻ phản động, cơ hội chính trị.
Ngoài ra, quyết tâm chính trị của Đảng,
Nhà nước ta trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng còn được thể hiện ở việc
Việt Nam đã tham gia và ký kết nhiều văn bản quốc tế về phòng, chống tham nhũng
như Công ước Liên hiệp quốc về chống tham nhũng (năm 2003); tham gia Chương
trình hành động chống tham nhũng Châu Á - Thái Bình Dương (năm 2004); tham gia
các hoạt động hợp tác quốc tế về phòng, chống tham nhũng với một số nước trên
thế giới như Hàn Quốc, Ấn Độ, Xin-ga-po... Theo đó, một số luật hay quy định về
phòng, chống tham nhũng của Việt Nam cũng từng bước được hoàn thiện theo Công
ước quốc tế và có sự kế thừa quy định của các nước có nền tư pháp tiên tiến
trên thế giới. Vì thế, những luận điệu cho rằng những quy định về phòng, chống
tham nhũng của Việt Nam còn lạc hậu là cố tình bóp méo, xuyên tạc những nỗ lực
của Việt Nam trong công tác này.
Hiện nay, công tác đấu tranh phòng,
chống tham nhũng của Việt Nam vẫn còn tồn tại một số hạn chế, tuy nhiên không
vì thế mà Đảng ta nao núng, chùn bước. Ở Đại hội XIII, Đảng ta tiếp tục nêu cao
quyết tâm chính trị trong việc đấu tranh phòng, chống tham nhũng. Đảng xác định
công tác phòng, chống tham nhũng là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trong công
tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng; củng cố hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh;
làm gia tăng khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Đồng chí Tổng Bí thư từng khẳng định
“Chúng ta càng cần phải kiên quyết đấu tranh phản bác luận điệu của các thế lực
thù địch, chống đối cho rằng đấu tranh phòng, chống tham nhũng, xử lý cán bộ,
đảng viên sai phạm là “đấu đá nội bộ”, “phe cánh”[12]. Hơn nữa,
việc tăng cường đấu tranh phòng, chống tham nhũng cũng là cách để mỗi cán bộ,
đảng viên thêm vững tin vào Đảng, vào chế độ - một đảng sinh ra không phải để
làm quan phát tài, một chế độ luôn lấy sự phồn vinh của dân tộc, hạnh phúc của
Nhân dân làm mục tiêu phấn đấu.
Tài liệu tham khảo
1. Cục Tuyên huấn (2017), Bảo vệ
và phát triển nền tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới, Nxb Chính
trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
2. Cục Tuyên huấn (2019), Phòng,
chống âm mưu, thủ đoạn tuyên truyền chống phá cách mạng Việt Nam của các thế
lực thù địch (sách chuyên khảo), Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
3. Vũ Văn Hiền (chủ biên) (2020), Một
số luận cứ phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, chống phá Đại hội XIII
của Đảng, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
4. Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí
Minh (2020), Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các
quan điểm sai trái, thù địch - một số vấn đề lý luận và thực tiễn, Nxb Lý
luận chính trị, Hà Nội.
5. Nguyễn Phú Trọng (2020), Quyết
tâm ngăn chặn và đẩy lùi tham nhũng, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà
Nội.
[1] Võ Văn Hải:
“Những luận điệu lạc lõng của RSF”, trong sách Bảo vệ và phát triển nền
tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới, Cục Tuyên huấn, Nxb Chính
trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, tr.100
[2] Vũ Văn Hiền (chủ
biên), Một số luận cứ phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, chống
phá Đại hội XIII của Đảng, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà
Nội, 2020, tr.300
[3] Vũ Văn Hiền (chủ
biên), Một số luận cứ phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, chống
phá Đại hội XIII của Đảng, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà
Nội, 2020, tr.300
[4] Cục Tuyên huấn
(2019), Phòng, chống âm mưu, thủ đoạn tuyên truyền chống phá cách mạng
Việt Nam của các thế lực thù địch (sách chuyên khảo), Nxb Chính trị quốc
gia Sự thật, Hà Nội, tr.45.
[5] Võ Văn Hải:
“Những luận điệu lạc lõng của RSF”, trong sách Bảo vệ và phát triển nền
tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới, Cục Tuyên huấn, Nxb Chính
trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, tr.101.
[6] Võ Văn Hải:
“Những luận điệu lạc lõng của RSF”, trong sách Bảo vệ và phát triển nền
tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới, Cục Tuyên huấn, Nxb Chính
trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, tr.101-102
[7] Phùng Kim Lân
(2020), “Cảnh giác trước những chiêu bài chống phá trước thềm Đại hội XIII
của Đảng”, Tạp chí Quốc phòng toàn dân số 12, tr.14
[8] Vũ Văn Hiền (chủ
biên), Một số luận cứ phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, chống
phá Đại hội XIII của Đảng, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà
Nội, 2020, tr.301
[9] Xem Lê Minh Quân
(2019), “Nhận diện bản chất của hiện tượng tham nhũng”, Tạp
chí Quản lý Nhà nước, số 8, tr.11-12
[10] “Xây dựng cơ chế
để “không thể tham nhũng”, “không dám”, “không muốn tham nhũng” và “không cần
tham nhũng”; từng bước mở rộng phòng, chống tham nhũng ra khu vực ngoài nhà
nước,
https://hcma.vn/vanban/Pages/quy-che-qui-dinh.aspx?CateID=0&ItemID=30926
[11] Đảng Cộng sản
Việt Nam, Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII, tập 2, Nxb
Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, 2021, tr.208-209.
[12] “Xây dựng cơ chế
để “không thể tham nhũng”, “không dám”, “không muốn tham nhũng” và “không cần
tham nhũng”; từng bước mở rộng phòng, chống tham nhũng ra khu vực ngoài nhà
nước, https://hcma.vn/vanban/Pages/quy-che-qui-dinh.aspx?CateID=0&ItemID=30926
NQR
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét