Cần khẳng định rằng, đa nguyên,
đa đảng không phải là yếu tố duy nhất, nền tảng duy nhất bảo đảm cho một nền
dân chủ đích thực mà bản chất của dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân. Dân
chủ là một giá trị xã hội, được hình thành và bảo đảm bởi nhiều yếu tố, trong
đó có lực lượng cầm quyền xã hội, cơ chế quản lý xã hội và trình độ làm chủ của
người dân… Vì vậy, một đảng lãnh đạo không đồng nhất với độc tài lãnh đạo và
càng không đồng nhất với mất dân chủ. Theo đó, không nhất thiết cứ đa nguyên
chính trị, đa đảng đối lập mới có dân chủ thật sự. Đảng Cộng sản Việt Nam là
đội tiền phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam, quyền và
lợi ích của Đảng hoàn toàn thống nhất với nhân dân. Đảng lãnh đạo Nhà nước là
để cho nền dân chủ XHCN cũng như quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân luôn
được bảo đảm.
Nhằm phủ nhận nền dân chủ XHCN
và Nhà nước XHCN, các quan điểm, luận điệu chống phá “khẳng định” rằng chế độ
dân chủ tư sản như nó đang tồn tại ở phương Tây là chế độ dân chủ cao nhất, là
thiên đường vĩnh hằng; rằng “không có đa nguyên, đa đảng thì không bao giờ có
dân chủ”, “đa đảng, đa nguyên là thành tố quan trọng nhất để xây dựng nên một
quốc gia dân chủ”, và “đa đảng sẽ bảo đảm quyền làm chủ đất nước của nhân dân”;
rằng CNXH là chuyên chính, không có dân chủ. Theo đó, những “nhà dân chủ” đòi
chúng ta phải thay đổi thể chế Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam theo mô hình tam
quyền phân lập, đòi Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo đối với xã
hội, nhất là đối với Nhà nước. Để “cộng hưởng” cho những giọng điệu đó, họ
“minh họa” bằng một số bất cập, thiếu sót trong thực tiễn lãnh đạo của Đảng đối
với Nhà nước, nhất là những khiếm khuyết liên quan đến quản lý cán bộ, đảng
viên dẫn đến tình trạng tham nhũng, tha hóa...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét