Là những bông hồng của lực lượng mũ nồi xanh Việt Nam, họ tạm gác vai trò người vợ, người mẹ để tham gia huấn luyện, sẵn sàng lên đường thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình quốc tế mà Đảng, Nhà nước và quân đội giao phó. Theo dòng những câu chuyện kể là biết bao sự trân quý dành cho những sự hy sinh lớn lao...
Nam Sudan là quốc gia trẻ nhất thế giới khi tuyên bố độc lập vào ngày 9/7/2011. Hơn 10 năm qua, nước này vẫn chịu ảnh hưởng nặng nề từ các cuộc nội chiến và xung đột giữa các phe phái, sắc tộc nên cơ sở vật chất, hạ tầng kỹ thuật và điều kiện sống vô cùng nghèo nàn, thiếu thốn. Để ngăn chặn xung đột vũ trang bùng lên thành nội chiến, trợ giúp nhân đạo cho người dân, Liên Hợp quốc đã triển khai Phái bộ Gìn giữ hòa bình ở Nam Sudan. Và, trong số khoảng 14.000 quân nhân, cảnh sát, nhân viên của lực lượng Gìn giữ Hòa bình Liên Hợp quốc có những quân nhân Việt Nam. Trong số hơn 60 lá cờ vì sứ mệnh kiến tạo hòa bình ở Nam Sudan, có lá cờ đỏ sao vàng.
Tính đến tháng 12/2021, tức là sau hơn bảy năm chính thức cử lực lượng tham gia hoạt động Gìn giữ Hòa bình Liên Hợp quốc tại Cộng hòa Nam Sudan, Cộng hòa Trung Phi và Trụ sở Liên Hợp quốc, Việt Nam đã cử hơn 60 lượt sĩ quan lên đường thực hiện nhiệm vụ theo hình thức cá nhân đảm nhiệm các vai trò: quan sát viên quân sự, sĩ quan tham mưu, cùng ba đội hình Bệnh viện dã chiến cấp 2 theo hình thức luân phiên thực hiện nhiệm vụ, với quân số 63 người trong một đội hình.
Gác lại tình riêng
Trong số các nhân sự Bệnh viện dã chiến cấp 2 số 1 đầu tiên của Việt Nam tham gia lực lượng Gìn giữ Hòa bình Liên Hợp quốc, có 10 người là nữ. Họ đã tạm gác vai trò người vợ, người mẹ sẵn sàng lên đường thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình quốc tế. Một năm xa nhà với chị em sẽ là một thử thách khó quên trong đời, hay như lời một nữ quân y đã nói: “Là phụ nữ dù có mạnh mẽ đến mấy nhưng khi đi xa và nhớ con có thể khóc bất cứ lúc nào”.
Khi nói về những nữ quân nhân đã vượt qua chính mình để phụng sự Tổ quốc, giới truyền thông thường hay nhắc đến chị nữ quân y “chị cả” Thiếu tá chuyên nghiệp Bùi Thị Xoa thuộc đơn vị Bệnh viện Quân y 7B. Sinh năm 1975, thời điểm nhận nhiệm vụ lên đường, chị Xoa đã vượt qua ngưỡng tuổi 40, nên việc trở thành một nữ chiến sỹ quân y mũ nồi xanh với chị là cả một quá trình cân nhắc, đắn đo.
Chị kể, lúc quyết định trở thành thành viên của Bệnh viện dã chiến, chị đắn đo rất nhiều bởi con trai chị đang tuổi dậy thì, rất cần có người chăm lo, định hướng. Tuy nhiên, nhận được lời động viên của ông xã, cũng là một sỹ quan quân đội, chị đã tham gia với tâm nguyện “là một người lính, phục vụ Tổ quốc, phục vụ quân đội luôn là nhiệm đặt lên hàng đầu”.
Được biết, trong hơn 1 năm đầu tiên tham gia huấn luyện Bệnh viện dã chiến, chị Xoa đi đi về về hơn 50km mỗi ngày từ nhà ở Biên Hòa, Đồng Nai đến Bệnh viện Quân y 175, TP HCM. Những khóa huấn luyện căng thẳng và liên tục khiến chị gần như không có thời gian cho gia đình. Mọi sinh hoạt gia đình gần như bị đảo lộn khi thiếu bàn tay chăm sóc của phụ nữ. Sau này, để thuận lợi cho công tác huấn luyện, gia đình chị buộc phải chuyển nhà lên TP HCM. “Những ngày mới chuyển nhà thật khó khăn, bởi con trai không hòa nhập được với môi trường học tập mới, tôi rất lo lắng, nhưng dần dần mọi thứ cũng đi vào quỹ đạo và giờ tôi có thể yên tâm lên đường” - kể lại với truyền thông, Thiếu tá Bùi Thị Xoa cho biết.
Khi được gọi tên trong danh sách của Bệnh viện dã chiến, như mọi người mẹ khác, suy nghĩ đầu tiên đến với chị Xoa là lo lắng cho con. “Lúc làm nhiệm vụ, cả tôi và đồng đội, ai cũng quyết tâm. Nhưng khi chuẩn bị hành trang lên đường, tôi mới giật mình, con trai tôi đang tuổi dậy thì, không có mẹ bên cạnh, chắc sẽ tủi lắm. Nhưng rồi khi nghe cháu nói tự hào về tôi, tôi yên tâm. Nhiệm vụ lần này không chỉ là vinh dự bản thân, niềm tự hào của gia đình, mà có ý nghĩa rất lớn với mối quan hệ tốt của nước bạn và Việt Nam”, chị kể.
Ở một góc độ khác, câu chuyện của Đại úy Nguyễn Thị Phương Thảo thuộc đơn vị Bệnh viện Quân đoàn 4 cũng rất cảm động. Khi được phân công nhiệm vụ, chị Thảo liền gọi điện thoại cho chồng. Quá bất ngờ, anh nói anh phải suy nghĩ và tắt máy. “Tôi gọi lại rồi mô tả cho anh những công việc sẽ làm, ý nghĩa của nhiệm vụ. Từ trước đến nay, chồng tôi luôn ủng hộ, thông cảm cho công việc của vợ, nhưng lần này anh nói “từ từ nói chuyện sau” rồi tắt máy lần nữa. Quyết tâm làm nhiệm vụ, tôi nhắn tin cho anh, nói rằng tôi không có nhiều thời gian, đây là nhiệm vụ cấp bách, phải quyết định ngay. Một giờ sau, anh gọi lại nói đồng ý. Tôi bước vào khóa huấn luyện. Tôi tự nhủ, sao đồng đội đi mà mình ở nhà được”, chị Thảo kể. Trong lễ bàn giao trước ngày lên đường, Đại úy Nguyễn Thị Phương Thảo gọi điện thoại về cho con trai 4 tuổi ở nhà, con trai khá tự lập, nhưng chị vẫn có chút chạnh lòng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét