Lịch
sử hơn 100 năm từ khi đất nước chìm trong bóng đêm nô lệ đến nay đã hoàn toàn
đủ cơ sở cả về lý luận và thực tiễn để chứng minh tính đúng đắn, tính khoa học,
tính cách mạng, tính nhân văn và sự trường tồn của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư
tưởng Hồ Chí Minh. Dưới ách đô hộ của thực dân, đế quốc, dân tộc ta khi đó
không thiếu những anh hùng, không thiếu những cuộc khởi nghĩa, phong trào cách
mạng với mong muốn giải phóng dân tộc. Nhưng tựu trung, tất cả đều thất bại vì
không có đường lối đúng, không có lý luận dẫn đường. Chỉ đến khi Nguyễn Ái
Quốc-Hồ Chí Minh tiếp cận, thấy được ánh sáng của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tiếp
thu, có được hệ thống các quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản
của cách mạng Việt Nam, đưa vào cách mạng Việt Nam, với sự ra đời của Đảng Cộng
sản Việt Nam để lãnh đạo dân tộc thực hiện thành công sự nghiệp cách mạng, giải
phóng dân tộc, xây dựng đất nước. Nhưng đó là một hành trình tiếp thu lý luận,
đưa lý luận vào thực tiễn không hề đơn giản, không hề có sẵn. Người chiến sĩ cách
mạng vĩ đại Nguyễn Ái Quốc đã phải nếm mật nằm gai, tắm mình trong thực tiễn
đấu tranh cách mạng, tận mắt chứng kiến những đọa đầy đau khổ nhất của kiếp cần
lao, tiếp cận được với ánh sáng chân trời từ Chủ nghĩa Mác-Lênin mới đưa lại sự
thành công đó. Chính Mác, Ăngghen, Lênin, những chiến sĩ cộng sản của phong
trào công nhân quốc tế đã phải lăn lộn, chịu biết bao khổ cực trong phong trào
công nhân, trong thảm cảnh bị đàn áp, bóc lột đến tận xương, tận tủy mới đúc
rút được hệ tư tưởng lý luận có ý nghĩa vạch thời đại ấy. Nó hoàn toàn không là
lý thuyết sách vở, kinh viện mà thấm đẫm hiện thực. Và luận giải như Các Mác,
lý luận ấy đã biến thành lực lượng vật chất chứ không chỉ là lý luận đơn thuần.
Mác đã rút ra rằng: "Lực lượng vật chất chỉ có thể đánh bại bởi lực lượng
vật chất, nhưng một khi lý luận đã được thấm sâu vào quần chúng thì nó sẽ trở
thành lực lượng vật chất vô địch".
Chỉ
những người không hiểu biết thấu đáo mới tìm cách đổ lỗi, cho rằng hệ thống các
nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là do Chủ nghĩa
Mác-Lênin sai lầm, là không phù hợp, rồi vin vào đó để cho rằng chúng ta đã
chọn đường sai, cần phải đi con đường khác. Thực tế không phải như vậy. Chính
điều này đã chứng minh, những người lãnh đạo Đảng Cộng sản, đảng viên ở Liên Xô
và các nước Đông Âu đã coi thường lý luận Mác-Lênin, tiếp thu giáo điều, nửa
vời, xa rời những nguyên tắc căn bản của lý luận Mác-Lênin, nhất là những
nguyên tắc lịch sử-cụ thể, nguyên tắc thực tiễn và sự thiếu thích ứng với những
thay đổi thường xuyên của đời sống chính trị-xã hội đã dẫn đến sự sụp đổ đau
đớn đó. Những lãnh đạo, đảng viên làm băng hoại một chế độ tốt đẹp ấy sẽ luôn
bị lịch sử điểm tên. Một mô hình nhà nước cụ thể không toàn vẹn do áp dụng
không đúng lý luận mác-xít về nhà nước, về xây dựng chế độ, về đảng cầm quyền
chứ không phải là sự sai lầm của một học thuyết khoa học, không phải sai lầm
của lý luận mác-xít. Cũng chính sự kiện đó đã là lời cảnh tỉnh xương máu cho
tất cả chúng ta. Những CB, ĐV hôm nay trong sự nghiệp bảo vệ thành trì
XHCN nếu coi thường, xa rời bản chất cách mạng và khoa học của Chủ nghĩa
Mác-Lênin, nếu vận dụng nó một cách máy móc, nếu không chịu tìm tòi, nghiên
cứu, đúc rút, tổng kết và phát triển hệ lý luận ấy cho phù hợp với sự vận động
không ngừng của thực tiễn thì rất dễ dẫn đến phải trả giá bằng sự thất bại. Cho
đến hôm nay, các phong trào phản kháng xã hội bùng nổ mạnh mẽ tại nhiều nước tư
bản phát triển trong thời gian qua càng làm bộc lộ rõ sự thật về bản chất của
các thể chế chính trị tư bản chủ nghĩa. Thực tế là các thiết chế dân chủ theo
công thức "dân chủ tự do" mà phương Tây ra sức quảng bá, áp đặt lên
toàn thế giới không hề bảo đảm để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân
dân và vì nhân dân-yếu tố bản chất nhất của dân chủ. Những CB, ĐV chân chính,
những người dân đã được hưởng thành quả, điều tốt đẹp của chế độ XHCN ở Liên Xô
và Đông Âu vẫn luôn tiếc nuối, hoài niệm về một xã hội tốt đẹp, thực sự vì con
người. Họ đã cảm nhận rõ hơn ai hết những giá trị nhân văn về quyền con người,
về sự đáp ứng các nhu cầu chính đáng cả vật chất, tinh thần mà chế độ XHCN mang
lại. Sức sống của lý luận mác-xít vẫn đang chứng minh tính cách mạng và khoa
học, tính thời đại và tương lai ở các nước XHCN đang theo hệ lý luận, tư tưởng
ấy. Đó là các nước như: Trung Quốc, Việt Nam, Cuba... PGS, TS Trần Đình Huỳnh
cho rằng, phải luôn luôn bảo vệ “đầu não” và “trái tim” của Đảng theo tư tưởng
của Các Mác. “Đầu não” ở đây được hiểu chính là lý luận, là ánh sáng chỉ đường
của Đảng; còn bảo vệ “trái tim” của Đảng chính là giữ cho mỗi đảng viên, mỗi
người làm cách mạng luôn giữ được sự nhiệt tình, tâm huyết, giữ được động cơ vì
cách mạng, nhân dân.
Nhân
loại tiến bộ luôn ghi nhận đóng góp vĩ đại của Các Mác, Ăngghen, Lênin, Hồ Chí
Minh... những người đã đặt nền tảng và vận dụng nó vào trong thực tiễn cho sự
ra đời của một chế độ nhà nước XHCN tiến bộ, thực sự vì con người. Ngày nay,
các nhà lý luận Mác-xít vẫn được đánh giá là những nhân vật có tầm ảnh hưởng
lớn nhất trong lịch sử loài người.
HAIVAN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét