Trên chuyến xe về quê, ông Thanh bất đắc dĩ phải nghe cuộc tranh luận của hai vị khách ở hàng ghế phía trước. Người trung tuổi nói với cậu thanh niên:
- Đấy chú xem, anh nói cấm có sai, huyện đã có quyết định kỷ luật rồi. Tại có đối thủ muốn giành cái ghế chủ tịch xã của ông ấy.
-
Ông ấy sai phạm rõ ràng thì việc bị kỷ luật là đương nhiên mà anh.
Giọng
người trung niên hơi cáu:
-
Lỗi của ông ta đáng gì, thậm chí người khác còn tội to hơn. Đây là thanh trừng,
đấu đá nhau chú hiểu không? Ông ta bị chơi xấu, tạo cớ cho lãnh đạo huyện đá
bay ghế chủ tịch xã để đưa người thân vào. Chú tí tuổi thì làm sao hiểu chuyện
đấu đá, hạ bệ để tạo thế cho phe cánh.
-
Em xin lỗi, nhưng chính anh mới là người không hiểu chuyện. Anh có biết quy
trình kỷ luật một cán bộ, đảng viên phải chặt chẽ thế nào không? Em làm ở cơ
quan Nhà nước nên em hiểu rất rõ. Việc kỷ luật cán bộ, đảng viên phải trên cơ
sở kết quả thanh tra, kiểm tra với đầy đủ bằng chứng vi phạm, bảo đảm xử lý
đúng người, đúng tội chứ không thể thích kỷ luật ai cũng được. Ở đây chẳng có
phe phái đấu đá hay thanh trừng gì cả!
-
Chú đúng là "trẻ người non dạ", chẳng hiểu gì! Anh nghe mấy đứa bạn ở
quê đều bảo thế. Mà nói cho chú biết, anh đọc trên mạng, người ta cho rằng việc
kỷ luật bây giờ chủ yếu là do phe cánh đấu đá để hạ bệ nhau thôi. Chú còn trẻ
trâu lắm!
Thấy
tình hình có vẻ căng, ông Thanh liền "giải nguy" cho cậu thanh niên:
-
Tôi thấy anh bạn trẻ này nói đúng đấy chú ạ. Chính chú mới là người nói liều,
không có căn cứ. Bản thân chú đang bị những người không hiểu chuyện hoặc họ rất
hiểu nhưng cố tình suy diễn, xuyên tạc với mục đích xấu. Lâu nay, ở trên các
trang mạng phản động, từ việc cán bộ có vi phạm bị xử lý kỷ luật, kẻ xấu đã suy
diễn, tuyên truyền nhảm là phe phái đấu đá, thanh trừng lẫn nhau nhằm bôi xấu
chế độ ta, gây mâu thuẫn, mất đoàn kết trong tổ chức đảng, chính quyền và nguy
hiểm nhất là làm cho nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước. Những ai nhẹ dạ
cả tin, suy nghĩ thiếu chín chắn thì dễ bị "xỏ mũi", hiểu sai sự việc
theo ý đồ của chúng, tức là mắc chiêu xuyên tạc, kích động này.
Nghe
những lời phân tích của ông Thanh, người trung niên chắc đã hiểu ra nên im
lặng.
Người
Mỹ đã nhận thức đúng về sai lầm của họ ở Việt Nam
Neil
Sheehan - nhà báo Mỹ, một trong những người phanh phui Tài liệu mật Lầu Năm Góc
ra trước công luận năm 1971 đã nhận định rằng: “Sau những năm dài tìm cách
khuất phục những dân tộc nghèo khổ bằng sự tàn bạo của sức mạnh kỹ thuật của
mình, nước Mỹ, một nước giàu mạnh nhất trên quả đất này, cuối cùng có thể bị
những người cộng sản Việt Nam đuổi ra khỏi bán đảo Đông Dương. Nếu đúng như
vậy, thì thắng lợi của người Việt Nam sẽ là một thí dụ vô song về sự toàn thắng
của trí tuệ con người đối với máy móc”.
Sheehan,
cựu phóng viên tờ The New York Times, là tác giả hai cuốn sách giá trị về chiến
tranh Việt Nam gồm “A Bright Shining Lie: John Paul Vann and America in
Vietnam” (Sự lừa dối hào nhoáng: John Paul Vann và người Mỹ tại Việt Nam), cuốn
sách đã đem lại cho ông giải thưởng danh giá Pulitzer và “After The War Over:
Hanoi and Saigon” (Sau chiến tranh: Hà Nội và Sài Gòn). Ông đã viết trong cuốn
sách thứ hai nói trên rằng:
“Chúng
ta, những người Mỹ, vốn tự cho mình là ngoại lệ của lịch sử, cũng có thể mắc
sai lầm như phần còn lại của nhân loại; chúng ta có thể thủ ác dễ dàng như khi
làm việc thiện. Tất cả chúng ta đã quá kiêu ngạo trong thời kỳ xấc xược ấy”.
“Chúng
ta không thể hiểu được rằng chúng ta đã theo đuổi những điều không tưởng và đã
gây ra bi kịch tột cùng cho chính chúng ta cũng như cho dân tộc Việt Nam và các
dân tộc khác tại Đông Dương”, tác giả này viết tiếp và đi đến kết luận đi ngược
lại hoàn toàn những luận điệu của giới chức Mỹ trong suốt cuộc chiến, rằng Việt
Nam chưa bao giờ là mối đe dọa đối với nước Mỹ.
“Họ
đơn giản chỉ muốn chúng ta trở về nhà, và họ sẽ không bao giờ ngừng kháng cự,
bất chấp họ và chúng ta phải trả giá thế nào cho tới lúc chúng ta rút đi. Tôi
mất năm năm để nghiệm ra điều đó”, Sheehan viết trong cuốn sách xuất bản năm
1993.
Cựu
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara (1916-2009), trong cuốn Hồi ký “Hồi
tưởng” xuất bản năm 1995, cũng đã nêu ra 11 sai lầm của Mỹ trong chiến tranh
Việt Nam, trong đó ông đánh giá về đối thủ như sau:
“Chúng
ta đánh giá thấp sức mạnh của tinh thần dân tộc có thể huy động nhân dân đấu
tranh và hy sinh vì đức tin và giá trị của họ”.
McNamara
cũng thẳng thắn nhận định: “Cách nhìn nhận của chúng ta về bạn và thù phản ánh
sự dốt nát sâu sắc của chúng ta về lịch sử, văn hóa và chính trị của nhân dân
Việt Nam, cũng như về nhân cách và tập quán của các nhà lãnh đạo của họ”.
Còn
với James G.Zumwalt, ông rút ra bài học rằng: “Tinh thần dân tộc, lòng tự hào
và quyết tâm của mỗi người dân Việt Nam đã phát triển thành một sức mạnh vĩ đại
nhất – một Chí Thép – giúp họ thực hiện được điều tưởng như không thể. Nhờ đó,
Chí Thép của họ đã đánh bại công nghệ của siêu cường hùng mạnh nhất thế giới”.
Ông
cũng bày tỏ sự tiếc nuối với nước Mỹ: “Đáng tiếc là chúng ta không hiểu được
phẩm chất này của người Việt Nam. Chúng ta không nhận thấy, trong bản phân tích
cuối cùng rằng chiến thắng không quyết định bởi công nghệ mà bởi quyết tâm của
con người. Ý chí của những người Việt Nam không bao giờ sụt giảm dù họ phải
chiến đấu với những đôi Chân Trần”.
Cuối
cùng, sau khi tìm hiểu về người Việt Nam, viên trung tá sinh ra trong một gia
đình có truyền thống binh nghiệp nhiều đời mới thấm thía câu nói của viên tướng
Mỹ nổi tiếng trong chiến tranh thế giới thứ II George Patton: “Đánh nhau bằng
vũ khí, chiến thắng bằng con người!”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét