Vì sao cán bộ, đảng viên phải tự soi, tự sửa, tự rèn, tự tu dưỡng, tự điều chỉnh, tu thân, tự vượt lên chính mình? Vì đảng viên, cán bộ trong sạch, vững mạnh thì Đảng trong sạch, vững mạnh.
Ý
NGHĨA “TỰ MÌNH”
Năm
1927, trong sách Đường cách mệnh, khi bàn về tư cách một người cách mệnh, Hồ
Chí Minh đề cập 3 mối quan hệ: Tự mình phải, đối người phải, làm việc phải.
Tháng
2/1947, trong Bài nói chuyện với cán bộ tỉnh Thanh Hóa, Người đề cập cán bộ
phải có 5 mối quan hệ: Mình đối với mình, mình đối với đồng chí mình, mình đối
với công việc, đối với nhân dân, đối với đoàn thể.
Năm
1948, khi viết về Tư cách người Công an cách mệnh, Người đề cập 6 mối quan hệ:
Đối với tự mình, đối với đồng sự, đối với Chính phủ, đối với nhân dân, đối với
công việc, đối với địch.
Đúc
kết lại, mỗi người phải xử sự, xử thế các mối quan hệ: tự mình, đối với người,
đối với việc. Đáng lưu ý là trong tất cả các mối quan hệ trên dù bất cứ ở thời
kỳ nào, Hồ Chí Minh đều đặt “đối với tự mình” lên trên hết. Vì sao như vậy?
Có
nhiều cách cắt nghĩa, lý giải khác nhau, nhưng chắc chắn có mấy lý do cơ bản:
một là, tự mình là rất khó. Tự “mổ xẻ” mình đâu có dễ. Kẻ thù ở trong mình
không thể dùng lựu đạn, gươm giáo để tiêu diệt. Hai là, con người - nhất là cán
bộ, đảng viên - thường mắc các chứng bệnh như tự cao tự đại, ưa người ta nịnh
mình, do lòng yêu ghét của mình mà đối với người, đem một cái khuôn khổ nhất
định, chật hẹp mà lắp vào tất cả mọi người khác nhau. Ba là, “đã không tự biết
mình thì khó mà biết người, vì vậy muốn biết đúng sự phải trái ở người ta thì
trước phải biết đúng sự phải trái ở mình. Nếu không biết sự phải trái ở mình,
thì chắc không thể nhận rõ người cán bộ tốt hay xấu”(1).
Khi
bàn về các đức tính Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Hồ Chí Minh chỉ bảo rằng mình không
Cần mà bảo người khác Cần là vô lý. Mình không Kiệm mà bảo người khác Kiệm là
vô lý. Mình không Liêm mà bảo người khác Liêm là vô lý. Mình không Chính mà bảo
người khác Chính là vô lý.
Về
lý luận và thực tiễn, “đối với tự mình” là nói đến yếu tố chủ quan, yếu tố bên
trong, còn “đối với người” là nói đến yếu tố khách quan, yếu tố bên ngoài.
Triết học mácxít chỉ rõ rằng yếu tố chủ quan, yếu tố bên trong bao giờ cũng là
yếu tố đóng vai trò quyết định.
Tục
ngữ có câu: “Việc đời không gì khó, chỉ sợ chí không bền”. Vì vậy, đối với mọi
việc, nói dễ thì dễ, nói khó thì khó. Hồ Chí Minh đúc kết: Không có việc gì
khó/Chỉ sợ lòng không bền/Đào núi và lấp biển/ Quyết chí ắt làm nên.
Từ
khi chủ nghĩa xã hội khoa học ra đời do C. Mác và Ph. Ăngghen soạn thảo cách
ngày nay 174 năm, các thế lực thù địch tìm mọi cách chống phá. Ngày nay, chúng
thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”. Tuyệt đối không được đánh giá thấp âm
mưu và thủ đoạn phá hoại của kẻ thù, nhưng chúng ta phải nhận thức có hàm lương
khoa học và cách mạng rằng “diễn biến hòa bình” không đáng sợ bằng “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Chúng ta đều biết rằng không có kẻ thù nào
bảo chúng ta tham nhũng, lãng phí, quan liêu. Những bệnh tật đó là do chính
chúng ta tạo ra. Vì vậy, có thể nói rằng không kẻ thù nào bôi nhọ được chúng
ta, ngoại trừ tự mình bôi nhọ mình; không kẻ thù nào tiêu diệt được chúng ta,
ngoại trừ chúng ta tự tiêu diệt mình bằng chính sự tha hóa, suy thoái về tư tưởng
chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. V.I. Lênin viết:
“Không ai có thể tiêu diệt được chúng ta, ngoài những sai lầm của bản thân
chúng ta… Nếu chúng ta do sai lầm mà gây ra sự chia rẽ, thì tất cả sẽ sụp
đổ”(2).
Hồ
Chí Minh dạy chúng ta: “Tự mình không đánh thắng được khuyết điểm của mình, mà
muốn đánh thắng kẻ địch, tự mình không cải tạo được mình, mà muốn cải tạo xã
hội, thì thật là vô lý”(3). Người nói rõ hơn: “Muốn đánh thắng chủ nghĩa đế
quốc là kẻ thù trên thế giới, muốn đánh thắng thực dân phong kiến là kẻ thù
trong nước thì trước hết phải đánh thắng lòng tà là kẻ thù trong mình. Phải
“chính tâm tu thân” mới có thể trị quốc bình thiên hạ”(4).
Như
vậy vấn đề đã rõ ràng: “Vận mệnh nước ta ở trong tay ta. Chúng ta đồng tâm nhất
trí, trên dưới một lòng, thì chúng ta nhất định thắng lợi”(5).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét