Sau khi bị Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt với mức án 9 năm tù về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 – BLHS năm 1999, tưởng chừng như thông tin về vụ án Phạm Đoan Trang được khép lại... Thế nhưng gần đây, cái tên Phạm Đoan Trang lại được “xướng lên” trên các báo, đài phản động bên ngoài, các trang mạng xã hội,… không những vậy còn xuất hiện trên truyền thông chính thống của một số quốc gia phương Tây. Điều đáng bàn là trong lần “trở lại” này, ngoài bộ y phục vốn nhuộm màu “tù nhân lương tâm”, “bất đồng chính kiến”, Phạm Đoan Trang còn được trang hoàng thêm chiếc “vương miệng” đính kèm dòng chữ “tự do truyền thông”, “Phụ nữ can đảm quốc tế” hay “nạn nhân cần được bảo vệ”, đó được xem là “phần thưởng” cho những “cống hiến”, “đấu tranh” vì “sự nghiệp” nhân quyền của con người này.
Khi nhắc đến bất kỳ vở diễn nào đó, điều mà công chúng luôn
quan tâm là chủ đề, thông điệp truyền tải trong ấy là gì, và lời giải nằm ở
những người làm công tác sản xuất, chính là đạo diễn, người dàn dựng, cố vấn
chuyên môn… Vậy nên, không khó để nhận ra “thông điệp” từ các màn “trao giải”,
“vinh danh”, “bảo hộ” cho Phạm Đoan Trang thời gian qua, bởi chủ thể đẻ
ra những “giải thưởng”, “danh hiệu” đó không ai khác là các tổ chức,
cá nhân nước ngoài, họ núp bóng dưới danh nghĩa các tổ chức quốc tế, tổ chức
phi chính phủ với nhiều tên gọi rất “kêu” như “Liên minh báo chí tự do”(OPC),
“Uỷ ban bảo vệ nhà báo” (CPJ), “Tổ chức phóng viên không biên giới”
(RSF), “Tổ chức truyền thông phụ nữ quốc tế” (IWMF), “Hiệp hội Nhà
xuất bản quốc tế”… Đặc biệt, còn có sự hiện diện của chính giới, cơ quan ngoại
giao một số quốc gia chẳng mấy “thiện lành” với Việt Nam.
Có một điều khá tương đồng ở các cá nhân, tổ chức này là họ
luôn “ngộ nhận” về những giá trị “tốt đẹp” và “cao quý” của nền dân chủ tư sản
phương Tây. Vì muốn áp đặt các giá trị này mà họ sẵn sàng can thiệp vào chính
sách nhân quyền của quốc gia khác, kể cả những quốc gia có nhiều thành tựu về
dân chủ, nhân quyền được cộng đồng quốc tế thừa nhận như Việt Nam. Với học
thuyết “Nhân quyền cao hơn chủ quyền”, họ sẵn sàng giang tay “dung nạp”, “bao
bọc” Phạm Đoan Trang, như cách họ đã từng làm với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và một
số đối tượng có tư tưởng bất mãn, chống đối chính quyền trước đây. Kể cả khi
đối tượng này đã bị kết án bởi những phiên tòa công tâm, khách quan từ phía Nhà
nước Việt Nam. Vì thế, họ sẵn sàng đăng đàn, công bố những cái gọi là “Giải
thưởng nhân quyền 2022”, “Tự do truyền thông quốc tế 2022”, “Phụ nữ can đảm
quốc tế 2022” “danh sách nạn nhân cần bảo vệ”… dành cho Phạm Đoan Trang. Thậm
chí, một số đại diện trong cơ quan ngoại giao các quốc gia, tổ chức quan sát
nhân quyền cũng chủ động “ra mặt”, dùng nhiều “mỹ từ” lên tiếng bênh vực, ngợi
ca Phạm Đoan Trang. Và tất nhiên, là phát kèm những “thông điệp” nhằm gây sức
ép, phản đối và đưa ra những cáo buộc vô căn cứ, phi lý với Đảng, Nhà nước và
Chính phủ Việt Nam. Lẽ nào, họ cố tình gương cao ngọn cờ “tự do”, “dân chủ”,
“nhân quyền” để cả thế giới biết được bộ mặt những kẻ chuyên đi can thiệp, phá
hoại công việc nội bộ của quốc gia khác. Không lý nào, với họ một phạm nhân có
hành vi nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến sự vững mạnh của chính quyền như
Phạm Đoan Trang lại quan trọng hơn cả vị thế, uy tín, danh dự, lợi ích của tổ
chức, của quốc gia mình…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét