Ngày 9/7, hàng nghìn người biểu tình tràn ra các con phố ở thủ đô Sri Lanka, xông vào phủ tổng thống, đốt phá dinh thủ tướng nhằm bày tỏ sự giận dữ trước các biện pháp ứng phó khủng hoảng kinh tế của chính phủ. Trước sự phản đối mạnh mẽ của đám đông người biểu tình, Tổng thống Gotabaya Rajapaksa và Thủ tướng Ranil Wickremesinghe của Sri Lanka đã quyết định từ chức.
“Xếp
hàng dài chờ đội mỗi ngày”
Sri
Lanka đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất trong 7 thập
kỷ qua, sau khi dự trữ ngoại hối của nước này giảm xuống mức thấp kỷ lục. Sự
cạn kiệt đồng USD khiến Sri Lanka không có đủ nguồn lực để trả cho các mặt hàng
nhập khẩu thiết yếu như thực phẩm, thuốc men và nhiên liệu. Thời gian gần đây,
chính phủ đã thực hiện nhiều biện pháp quyết liệt để ứng phó với cuộc khủng
hoảng, trong đó có biện pháp cho phép công nhân tại khu vực công làm việc 4
ngày một tuần để họ có thời gian trồng trọt, làm nông nghiệp. Tuy nhiên, những
biện pháp này đạt rất ít hiệu quả trong việc giảm bớt những khó khăn mà nhiều
người đang phải đối mặt.
Tại
một số thành phố lớn, trong đó có thủ đô Colombo, hàng trăm người phải xếp hàng
dài dưới tiết trời nắng nóng để mua nhiên liệu. Cảnh sát và quân đội đã được
triển khai đến những khu vực này để đảm bảo an ninh trật tự. Nhiều cửa hàng
phải đóng cửa vì không có nhiên liệu chạy tủ lạnh, điều hòa không khí hoặc
quạt. Các chuyến tàu giảm tần suất hoạt động, khiến du khách phải chen chúc
trong các toa tàu. Một số người thậm chí phải leo lên nóc tàu. Bệnh nhân không
thể đến bệnh viện do thiếu nhiên liệu và giá thực phẩm tăng cao. Gạo, một mặt
hàng chủ lực ở quốc gia Nam Á, đã dần vắng bóng trên các kệ hàng ở nhiều cửa
hàng và siêu thị.
Thủ
tướng Wickremesinghe đã đổ lỗi cho chính phủ tiền nhiệm về những vấn đề mà đất
nước đang phải đối mặt trong một bài phát biểu vào tháng vừa qua: “Không
dễ để vực dậy một quốc gia có nền kinh tế sụp đổ hoàn toàn, đặc biệt là một
quốc gia có dự trữ ngoại hối thấp một cách nguy hiểm. Nếu chính phủ tiền nhiệm
thực hiện một số bước đi ngay từ đầu để làm chậm lại sự sụp đổ của nền kinh tế
thì chúng tôi sẽ không phải đối mặt với tình huống khó khăn này ngày hôm nay”.
Sri
Lanka phụ thuộc chủ yếu vào nước láng giềng Ấn Độ để duy trì hoạt động. Quốc
gia này đã nhận 4 tỷ USD hỗ trợ tài chính từ New Delhi, nhưng ông
Wickremesinghe cho rằng số tiền này là không đủ và trong thời gian tới, Sri
Lanka phải nỗ lực đạt được một thỏa thuận với Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF). “Đây
là lựa chọn duy nhất của chúng tôi. Mục đích của chúng tôi là tổ chức các cuộc
thảo luận với IMF để nhận được khoản hỗ trợ tín dụng bổ sung”.
Theo
nhiều chuyên gia, cuộc biểu tình ngày 9/7 đánh dấu sự bùng nổ của một cơn thịnh
nộ đã nhen nhóm trong lòng Sri Lanka suốt nhiều tháng qua. Lệnh giới nhiêm do
cảnh sát áp dụng trước đó đã được dỡ bỏ. Một số chính trị gia và Hiệp hội Hiệp
hội Luật sư ở Sri Lanka gọi lệnh giới nghiêm là "bất hợp pháp", nói
rằng không có căn cứ để áp đặt lệnh này.
Trong
thời gian qua, việc phải xếp hàng chờ đợi dường như đã trở thành một thông lệ
mới trong cuộc sống của người dân Sri Lanka. Họ phải chờ hàng giờ đồng hồ chỉ
để mua được những hàng hóa cơ bản nhất. “Cuộc sống hàng ngày của chúng tôi giờ
dừng ở việc xếp hàng chờ đợi. Nếu muốn mua sữa bột, chúng tôi phải xếp hàng.
Nếu muốn mua thuốc, chúng tôi cũng phải xếp hàng”, bà Malkanthi Silva, 53 tuổi
cho biết. Theo giới phân tích, tình hình hiện nay tại Sri Lanka là hậu quả của
cuộc khủng hoảng kéo dài suốt nhiều năm qua. “30% là không may mắn, 70% là quản
lý yếu kém”, Chủ tịch Murtaza Jafferjee của Viện tư vấn chính sách Advocata
(trụ sở tại Sri Lanka) nhận định.
Sai
lầm nối tiếp sai lầm
Ông
Jafferjee lưu ý, trong một thập kỷ qua, chính phủ Sri Lanka đã vay những khoản
tiền khổng lồ từ các tổ chức cho vay nước ngoài và mở rộng dịch vụ công. Trong
bối cảnh các khoản vay của chính phủ gia tăng, thì nền kinh tế liên tiếp phải
hứng chịu tác động của thời tiết khắc nghiệt làm giảm sản lượng nông nghiệp
trong năm 2016, 2017, tiếp theo là cuộc khủng hoảng hiến pháp năm 2018 và vụ
đánh bom đẫm máu trong lễ Phục sinh vào năm 2019.
Năm
2019, Tổng thống Rajapaksa đã cắt giảm thuế trong nỗ lực kích thích nền kinh tế.
"Họ đã chẩn đoán sai vấn đề và cảm thấy rằng họ phải đưa ra một biện pháp
kích thích tài chính thông qua việc cắt giảm thuế”, nhà phân tích Jafferjee
nhấn mạnh.
Vào
năm 2020, đại dịch Covid-19 bùng phát, khiến nền kinh tế phụ thuộc chủ yếu vào
du lịch của Sri Lanka phải ngừng hoạt động khi quốc gia này đóng cửa biên giới
và áp đặt các lệnh phong tỏa và giới nghiêm. Ảnh hưởng của đại dịch, chi tiêu
chính phủ ở mức cao cùng quyết định cắt giảm thuế đã khiến ngân sách chính phủ
bị thâm hụt nghiêm trọng.
Ông Shanta Devarajan, Giáo sư nghiên cứu về phát triển quốc tế tại Đại học Georgetown và là cựu chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới cho rằng, việc cắt giảm thuế và tình hình kinh tế bất ổn ở Sri Lanka đã ảnh hưởng đến nguồn thu ngân sách của nước này, khiến các cơ quan xếp hạng phải hạ xếp hạng tín nhiệm của Sri Lanka. Điều đó đồng nghĩa với việc Sri Lanka mất quyền tiếp cận với các thị trường nước ngoài.
Sri
Lanka đã phải sử dụng một lượng lớn ngoại hối dự trữ để trả nợ công, dẫn tới
giảm dự trữ ngoại tệ từ 6,9 tỷ USD năm 2018 xuống còn 2,2 tỷ USD trong năm nay,
theo báo cáo của IMF. Cuộc khủng hoảng tiền tệ đã ảnh hưởng đến quá trình nhập
khẩu nhiên liệu và các nhu yếu phẩm khác. Vào tháng 2/2022, Sri Lanka đã áp
dụng các biện pháp cắt giảm điện năng để đối phó với cuộc khủng hoảng nhiên
liệu khiến giá cả tăng vọt, ngay cả trước khi xung đột Nga-Ukraine nổ ra. Chính
phủ nước này cũng thả nổi đồng nội tệ, khiến đồng rupee của Sri Lanka lao dốc
thảm hại so với đồng USD. Ông Jafferjee đã mô tả các động thái của chính phủ
Sri Lanka là một "chuỗi sai lầm nối tiếp sai lầm”.
Lạm
phát tại Sri Lanka đã tăng vọt lên mức kỷ lục 54,6% vào tháng 6 và dự kiến sẽ
tăng lên đến 70% trong những tháng tới, khiến khó khăn với người dân nước này
ngày càng thêm chất chồng. Khủng hoảng kinh tế đã dẫn đến cuộc khủng hoảng
chính trị nghiêm trọng.
Nhà
phân tích chính trị Kusal Perera nhận định “Đây là một tình huống nguy hiểm.
Nếu quá trình chuyển tiếp trong chính phủ không được thực hiện thì việc tổng
thống và thủ tướng từ chức sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực có thể nguy hiểm.
Chủ tịch quốc hội có thể chỉ định một chính phủ đa đảng mới nhưng liệu những
người biểu tình có chấp nhận chính phủ này hay không”.
Chưa
kể, bất ổn chính trị có thể làm suy yếu các cuộc đàm phán của Sri Lanka với Quỹ
Tiền tệ Quốc tế khi nước này tìm kiếm khoản cứu trợ 3 tỷ USD, tái cơ cấu một số
khoản nợ nước ngoài và huy động vốn từ các nguồn đa phương và song phương để
giảm bớt tình trạng cạn kiệt dự trữ đồng USD.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét