Xuyên
tạc, suy diễn về tình hình tự do báo chí ở nước ta là một chiêu trò luôn được
một số tổ chức, đối tượng cực đoan, thiếu thiện chí với Việt Nam sử dụng. Một
trong số đó là tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF).
Ngày 3/5/2022, tổ chức RSF công bố cái gọi là “Bảng xếp hạng
thường niên về tự do báo chí” xếp hạng tự do báo chí toàn cầu. Chỉ số tự do báo
chí thế giới năm 2022 do RSF công bố xếp Việt Nam ở vị trí 174 trên 180 quốc
gia và vùng lãnh thổ. Các chỉ số cụ thể của Việt Nam được nêu ra gồm chỉ số
chính trị ở hạng 173, chỉ số kinh tế xếp hạng 176, chỉ số lập pháp 172, chỉ số
xã hội 170 và chỉ số an ninh 170. Trong bảng xếp hạng này, RSF đã vu cáo rằng:
“các phóng viên và blogger độc lập thường bị bỏ tù”. Tổ chức này còn tỏ vẻ bênh
vực, cổ xúy cho một số hội nhóm, cá nhân lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do
báo chí để chống phá Việt Nam như “nhóm Báo sạch”, “Hiệp hội Nhà báo Độc lập
Việt Nam”, ca ngợi những đối tượng như Phạm Thị Đoan Trang. Ngay sau khi công
bố của RSF được đưa ra, một số tổ chức phản động, đối tượng cơ hội chính trị,
những hãng truyền thông hải ngoại vốn định kiến với Việt Nam được dịp trích
dẫn, bình luận kiểu “tát nước theo mưa”. Đây không phải lần đầu tiên RSF đưa ra
báo cáo dựa trên những thông tin sai sự thật, không có cơ sở và có dụng ý xấu.
Những luận điệu xuyên tạc của RSF thực chất là trò “bổn cũ soạn lại”, mục đính
nhằm bôi đen hiện thực, vẽ ra bức tranh tối màu về tình hình tự do báo chí để
đả phá Đảng, Nhà nước Việt Nam, hạ thấp uy tín, vị thế của Việt Nam trên trường
quốc tế.
Hình thành từ năm 1985, RSF tên tiếng Pháp đầy đủ là “Reporters
sans frontières”, có trụ sở quốc tế tại Paris. Đây là một tổ chức phi chính phủ
hoạt động toàn cầu, lấy Điều 19, Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền của Liên hiệp
quốc làm cơ sở để hành động. Tôn chỉ hoạt động của tổ chức này đưa ra để bảo vệ
tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực, giúp đỡ những nhà
báo đang bị giam giữ. Hằng năm, vào ngày Nhân quyền thế giới, tổ chức này
thường đưa ra bảng xếp hạng về tự do báo chí của các quốc gia, vùng lãnh thổ
bằng cách tổng hợp các câu trả lời vào một bảng câu hỏi của RSF. Nhìn vào tôn
chỉ hoạt động, cứ ngỡ RSF là một tổ chức chân chính, hoạt động vì sự tiến bộ,
thúc đẩy tự do và văn minh của thế giới. Nhưng trái ngược với chủ trương của
Liên hiệp quốc, nhiều năm nay, tổ chức này thường xuyên có những luận điệu sai
trái, xuyên tạc tình hình tự do báo chí, tự do ngôn luận của một số nước, trong
đó có Việt Nam. Nhiều quốc gia trên thế giới cáo buộc RSF đứng đằng sau những
vụ việc phức tạp, gây rối, bất ổn, kích động bạo lực. RSF tồn tại và hoạt động
dựa vào một phần nguồn hỗ trợ kinh phí của một số chính giới phương Tây. Chính
vì vậy, trong các bảng xếp hạng tự do báo chí hằng năm, RSF thường tuân theo sự
sắp đặt một cách có chủ ý của các chính phủ quốc gia tài trợ cho tổ chức này
hoạt động. Những yếu tố được tổ chức này sử dụng để đánh giá tự do của một nền
báo chí thiếu tính bao trùm, không cân nhắc đến các yếu tố văn hóa, xã hội,
nhận thức của từng quốc gia riêng biệt. Phần lớn những thông tin được đưa ra là
không khách quan, không có hoạt động khảo sát, kiểm chứng thực chất mà đó là
những đánh giá thiếu căn cứ hoặc được suy diễn, phóng đại. Việc RSF xếp loại tự
do báo chí ở Việt Nam thường dựa vào những thông tin do số tổ chức, cá nhân
phản động, thù địch, cơ hội chính trị, có các hoạt động vi phạm pháp luật Việt
Nam cung cấp. Chính vì vậy, tổ chức này tìm cách bênh vực cho những đối tượng
khoác áo, mượn danh nhà báo như “nhóm Báo sạch”, “Hiệp hội Nhà báo Độc lập Việt
Nam”… Họ cố ý khoác áo nhà báo, ca ngợi, tán dương cho những kẻ hoạt động chống
phá Việt Nam. Những thông tin mà “Bảng xếp hạng thường niên về tự do báo chí”
năm 2022 của RSF là không khách quan, sai thực tế về tình hình tự do báo chí ở
Việt Nam. Việt Nam luôn là thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế,
chúng ta tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có Điều 19, Tuyên ngôn quốc tế về
nhân quyền: “Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và biểu đạt; bao gồm tự do
giữ ý kiến mà không bị can thiệp, cũng như tự do tìm kiếm, thu nhận và truyền
bá thông tin và tư tưởng bằng bất cứ phương tiện truyền thông nào và không giới
hạn về biên giới”. Chúng ta thấy rõ, quyền con người, quyền công dân trên lĩnh
vực đời sống xã hội, trong đó có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí luôn được
Nhà nước ta bảo đảm, phù hợp với thực tiễn phát triển đất nước và thông lệ quốc
tế. Quyền tự do ngôn luận và quyền tiếp cận thông tin là những quyền cơ bản của
quyền con người, của mọi công dân. Hiến pháp năm 2013 quy định: “Công dân có
quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội,
biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Để đảm bảo
quyền tự do ngôn luận, báo chí và quyền hưởng thụ thông tin của mọi công dân
được thực thi trong cuộc sống theo quy định của Hiến pháp, Quốc hội, Chính phủ
Việt Nam đã ban hành các văn bản quy phạm pháp luật hoàn toàn tương thích về
mặt luật định đối với các văn kiện quốc tế về quyền con người, quyền tự do ngôn
luận, tự do báo chí. Điều 11, Luật Báo chí năm 2016 chỉ rõ quyền của công dân:
“Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới; tham gia ý kiến xây dựng
và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà
nước; góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với
các tổ chức và cá nhân”. Quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận báo chí của
công dân bao gồm: Quyền sáng tác tác phẩm báo chí; cung cấp thông tin cho báo
chí; phản hồi thông tin trên báo chí; tiếp cận thông tin báo chí; tham gia ý
kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp
luật của Nhà nước; góp ý, phê phán, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí
đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị – xã hội, tổ
chức chính trị xã hội – nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội – nghề
nghiệp và các tổ chức cá nhân khác. Nghĩa vụ của cá nhân, tổ chức trong việc
thực hiện quyền tự do ngôn luận, báo chí cũng được Luật Báo chí 2016 quy định:
Không được đăng phát thông tin xuyên tạc, phủ nhận chính quyền nhân dân; bịa
đặt, gây hoang mang trong nhân dân; xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách
mạng; xúc phạm dân tộc, anh hùng dân tộc; thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu
khống, xúc phạm uy tín cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân… Như vậy,
quyền và nghĩa vụ của công dân luôn song hành, không tách rời nhau; mọi công
dân Việt Nam đều có quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận báo chí, đồng
thời đều phải có nghĩa vụ thực hiện quyền ấy trong khuôn khổ pháp luật. Tự do
báo chí không thể vượt quá hạn định, không phải là tự do quá trớn, càng không
phải muốn nói gì thì nói, viết gì thì viết, làm gì thì làm theo ý muốn chủ quan
của chủ thể. Cũng như bất kỳ các quốc gia trên thế giới, một mặt, Nhà nước ta
tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do
ngôn luận trên báo chí và để báo chí phát huy đúng vai trò của mình; báo chí,
nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ. Mặt khác,
không ai được lạm dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí
để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức và công
dân. Ở Việt Nam, không ai bị xét xử, bắt giữ chỉ vì bày tỏ chính kiến hay bảo
vệ nhân quyền. Chỉ có những đối tượng lợi dụng tự do ngôn luận, tự do báo chí để
xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, vi
phạm pháp luật như tung tin giả, tin xấu độc, xuyên tạc, vu cáo hòng gây bất ổn
tình hình đất nước, gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội, gây
hoang mang dư luận… thì bị xử lý theo pháp luật. Rõ ràng, nội dung đánh giá của
RSF vẫn tiếp tục phớt lờ thực tế về bảo đảm quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí ở Việt Nam. Càng ngày, RSF càng lộ rõ bản chất định kiến với Việt Nam, cố
tình phủ nhận những nỗ lực, thành tựu đạt được của Đảng, Nhà nước ta trong việc
bảo đảm và tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét