Xưa nay, ai làm báo chí-truyền thông, thậm chí bất kể người dân bình thường nào cũng có thể dễ dàng hiểu rằng, tiêu đề là phần quan trọng nhất của bài báo, đó chính là phần nội dung đáng chú ý nhất, nêu bật bản chất sự kiện, vấn đề, hiện tượng mà tác phẩm báo chí đề cập đến. Thế nên, chỉ cần nhìn vào các tiêu đề với nội dung gì được nêu ra, ngôn ngữ được sử dụng như thế nào, đã đủ để hình dung được dụng ý sâu xa, bản chất của nhà báo, cũng như cơ quan báo chí. Vậy thử một lần nữa quay lại nhìn một số tiêu đề mà các cơ quan báo chí có phiên bản tiếng Việt đặt, chúng ta sẽ thấy ngay đâu là sự thật ẩn giấu đằng sau những nội dung, ngôn từ giật gân, câu khách, gây sự chú ý bằng những thủ pháp ẩn chứa thông điệp kích động, chống phá, hằn học, gièm pha, giễu nhại... hết sức phi lý.
Thiết
nghĩ, cũng như con người vậy, các cụ đã đúc kết “trông mặt mà bắt hình dong”,
với hàm ý rằng, chỉ cần chú ý đến hình dáng khuôn mặt của người khác, bạn cũng
có thể biết được phần nào, thậm chí rất rõ đặc trưng tính cách, bản chất của
con người đó, đặc biệt là những người “lộ tướng”. Và với việc chỉ cần nhìn các
tiêu đề bài báo, cũng có thể nhận ra ngay mục đích thực sự của các nhà báo, cơ
quan báo chí kể trên đã nhắm đến sự lệch lạc, thiếu tôn trọng sự thật khách
quan, quy chụp về đất nước, con người, quốc gia khác. Điều này càng rõ ràng hơn
khi sự tiếp cận, những góc nhìn, cùng hệ thống luận điểm, luận cứ đưa ra đã
trường diễn suốt bao năm qua.
Chúng ta
đều biết rằng, trong "Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền" được Đại hội
đồng Liên hợp quốc thông qua và công bố theo Nghị quyết 217A (III) ngày
10-12-1948, có Điều 19 khẳng định rằng: “Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận
và biểu đạt; bao gồm tự do giữ ý kiến mà không bị can thiệp, cũng như tự do tìm
kiếm, thu nhận và truyền bá thông tin và tư tưởng bằng bất cứ phương tiện
truyền thông nào và không giới hạn về biên giới”. Rõ ràng, những gì mà các cơ quan
báo chí phương Tây nói về Việt Nam, dù bằng bất cứ loại hình báo chí-truyền
thông nào, từ báo in, phát thanh, truyền hình, báo mạng điện tử đến truyền
thông xã hội (ví như YouTube, Facebook...) là không hề bị cấm, không hề bị can
thiệp.
Nhưng
tuyên ngôn có ý nghĩa nhân văn cao cả ấy đâu chỉ dừng lại ở Điều 19 mà các cơ
quan báo chí phương Tây có thể hoàn toàn tự do phóng tác, thêu dệt, mượn một
phần sự thật để hướng lái nhằm làm sai lệch bản chất thông tin. Họ quên mất
rằng, chính Điều 29 và Điều 30 của "Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền"
khẳng định một điểm chung bắt buộc, đó là các quyền tự do ấy phải trong khuôn
khổ pháp luật! Mà pháp luật ấy, là của từng quốc gia độc lập, trên cơ sở thượng
tôn luật pháp quốc tế, chứ không thể có một thứ gọi là tự do tùy tiện, bất chấp
mà chà đạp lên tất cả chỉ để thỏa ý thích nói về cái gọi là “sự thật” theo quan
niệm của họ mà thiếu đi sự thật.
Người
phương Tây có câu ngạn ngữ rằng, “một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một
nửa sự thật thì chưa hẳn là sự thật”. Điều này không có gì phải bàn cãi. Đặc
biệt, đối với báo chí-truyền thông, một trong những nguyên tắc quan trọng hàng
đầu trong hoạt động của mình là phản ánh sự thật khách quan, tôn trọng sự thật
một cách tuyệt đối, toàn vẹn. Chính vì thế, những kiểu nhân danh tự do để vi
phạm tự do ngôn luận, tự do báo chí một cách trắng trợn, tinh vi, có hệ thống,
cần phải bị phê phán thích đáng, bất kể chúng ở đâu, nói về vấn đề gì đi chăng
nữa. Chỉ một lẽ đơn giản, sự thật cần phải được đề cao, bảo đảm và tôn trọng
một cách trọn vẹn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét