Từ quan điểm của
Đảng, Nhà nước đã thể chế hóa bằng pháp luật đối với các hoạt động tôn giáo.
Hướng dẫn giúp đỡ các tôn giáo xây dựng đường hướng hành đạo tiến bộ, gắn bó
với dân tộc và chế độ xã hội chủ nghĩa, sống “tốt đời, đẹp đạo”. Điều đó, được
ghi nhận trong hiến pháp đầu tiên năm 1946. Trong Điều 10 quy định “Công dân
Việt Nam có quyền…tự do tín ngưỡng”; Hiến pháp năm 1959, Điều 26 quy định “Công
dân nước Việt Nam dân chủ cộng hòa có quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không
theo một tôn giáo nào”; Hiến pháp 1980, Điều 68 quy định “Công dân có quyền tự
do tín ngưỡng, theo hoặc không theo một tôn giáo nào không ai được lợi dụng tôn
giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước”; Hiến pháp năm 1992,
Điều 70 “Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo theo hoặc không theo một
tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật…không ai được xâm phạm
tự do tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước”;
Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo năm 2004, Điều 1 quy định “Công dân có quyền tự
do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Nhà nước bảo
đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Không ai được xâm phạm quyền
tự do ấy. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Công dân có tín ngưỡng
tôn giáo hoặc không có tín ngưỡng tôn giáo cũng như công dân có tín ngưỡng tôn
giáo khác nhau phải tôn trọng lẫn nhau”; hiến pháp năm 2013, xác định “tôn giáo
là quyền con người”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét